ĐỊA ĐIỂM ĂN UỐNG

Bộ sưu tập "Quán ăn ngon ở Đà Lạt"

Đến trả lời mới nhất
  • 913 Lượt chia sẻ
  • 157K Lượt đọc
  • 142 Trả lời

30 Người đang theo dõi

    • 95 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #11
    E góp thêm món BÁNH MÌ CAY. (đường NGUYỄN CHÍ THANH) buổi tối khuya ăn mới ngon, vừa ngon, lại rẻ, nóng giòn, cay cay... Gần công viên Yersin có quán Sân Vườn Quán, o đây có thịt rừng nhưng ma em chủ yếu tới đây đe ăn thịt chuột nướng, trời lạnh mà ngồi bên bếp than đặc biệt thích nhất nước chấm, rất lạ, hình như làm từ ớt xay)
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,727 Bài viết

    • 4,847 Được cảm ơn

    #12
    Bánh cuốn lòng gà o duong Tăng Bạt Hổ-gần chợ ĐLat....Ngon và lạ miệng lam.Nuoc chấm ngon ngon
    Bé Dâu Newborn:3kg-47cm1m:5kg-55cm 2m:6kg-62cm 3m:7kg-66cm
    4m:8kg-70cm 5m:9kg-73cm 6m:8,8kg-75cm 7m:9.5kg-78cm 8m:9.2kg-78cm
    9m:10kg - 80cm 10m:10.2kg-80cm11m:10.5kg-82cm 12m: 11kg-83cm 13m: 11kg-85cm 14m: 12kg-88cm
    15m2w: 13kg-92cm19m: 13.5kg-96cm 24m: 14,5kg-99cm
    28m: 16kg-103cm

    • 89 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #13
    Vô hẻm bên hông chợ cũ (tên e ko nhớ)chỗ sau bến xe bus,ăn bánh xèo mà trời lạnh lạnh..cứ thèm xơi thêm hiihii..Bánh giòn giòn ngon thiệtrooling:..nhưng đi 1 nhóm đông trên 10ng là hơi chật,thấy ngta mua mang về nhìu,vô cái dg đó còn nhiu quám Mì quảng,Bún Bò,giá bình dân mà ăn ngon..cứ tưởng như đang ăn ở phố cổ nào hì.....2 năm roài chưa lên DL!!nhớ!!:Sad:

    • 73 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #14
    1/ Bánh mỳ xíu mại: Quán nằm trên đường Bùi thị Xuân ( góc ngay cây xăng tỉnh đội ), chuyên bán cho Sinh viên nhưng rất ngon chỉ có 6ngàn/ chén. Buồi sáng bán đến khoảng 8h là hết, chiều từ 2h-4h thôi
    2/ Sữa đậu nành: Ngon nhất Đà lạt theo em là quán vỉa hè ngay ấp Ánh sáng, hình như quán tên Sơn, chị bán là người Huế - Giá cả hơi cao hơn các nơi khác khoảng 1ngàn/ly nhưng được cái là rất ngon. Ngoài ra, nếu ngon mà rẻ thì đến đầu đường Hải thương ( đối diện KS. Thắng lợi ) có 1 quán vỉa hè cũng ngon lắm
    3/ Xôi : Thì có 1 bà già bán xôi ngay Ấp Ánh sáng, nhưng chỉ bán từ 1h khuya đến khoảng 5h sáng là hết rồi. nếu ăn xôi đêm thì vào sâu trong khu chợ, đến đường cuối KS.Goft 3 , quẹo phải chạy sâu vô trong có 1 quán Xôi chuyên bán đêm đến tận 5h sáng bên cạnh có quán Hủ tiếu cũng ngon lắm - Giá rất rẻ
    4/ Ăn Hải sản ở Đà lạt thì đến quán Sông Hồng ( 18. Phan Chu Trinh thì phải ??? ) - hải sản từ Phan rang llên tươi và ngon lắm , nhất là Gỏi cá mai ( làm giống như Ngọc Sương luôn ) + Mực sữa... Nhưng giá cũng hơi cao so với các nơi khác
    5/ Phở thì dạo này em thấy tại KS. Ngọc My ( ngay HXH ) có bán Phở buổi sáng ăn cũng được giá khoảng 20ngàn/tô
    6/ Cafe thì cả Đà Lạt đầy rẫy, nhưng ngồi để thưởng thức lối cafe đúng kiểu Đà lạt thì đến cafe Tùng ( quán có bề dày vài chục năm rồi ) , ngay khu Hòa Bình
    7/ Ốc nhồi thịt: Có 2 quán 1 trên đường Hai bà Trưng ( quán này chỉ bán đến 20h ) và 1 trên đường Phan Đình Phùng- Hình như là của 1 chủ
    8/ Cơm tấm: Quán trên đường Hai bà Trưng , đoạn cuối đường đối diện với 1 cái nhà hàng Cơm VN bự lắm ( chú ý nơi này có 2 quán gần nhau, nên vào quán đông người và đối diện nhà hàng ) - Giá cả rẻ nhưng nướng sườn ngon lắm

    E cũng hay đi công tác Đà Lạt nên chỉ biết có vậy mà thôi - Có gì mong mọi người chỉ bảo thêm
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Tiana Hoang; 06/01/2010 vào lúc 04:55 PM.
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 73 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #15
    Xin gởi đến các mẹ bài viết này, đọc xong thì phải lên ngay Đà Lạt và thưởng thức Sữa đậu nành ngay thôi các mẹ ơi

    ĐÊM ĐÀ LẠT UỐNG SỮA ĐẬU NÀNH

    Tất nhiên theo thời gian, Ðà Lạt bây giờ đã có nhiều thay đổi, chuyện thay đổi để tốt hơn hay xấu hơn còn tùy theo cách nhìn cá nhân.Nhưng có một thứ bình dị của Ðà Lạt đó là món sữa đậu nành, một thức uống bình dị tới mức không cần khen hay chê, không cần phải khoe hay giấu; một thứ tuy không được xếp hạng hay được trưng trên các phương tiện truyền thông nhưng chắc chắn nếu món sữa đậu nành mà vắng bóng hoặc không được ưa chuộng thì Ðà Lạt sẽ không còn là Ðà Lạt!

    Sữa đậu nành Ðà Lạt có gì lạ?

    Không ai cất công đi ngược thời gian để tìm lịch sử một thức uống bình thường như sữa đậu nành. Nhưng khí hậu và cảnh quan Ðà Lạt là cái nôi tạo cho món sữa đậu nành vị trí “xuất thân” khác biệt hẳn với mọi ly sữa đậu nành ở các vùng miền khác. Có người cho rằng sữa đậu nành Ðà Lạt được biết tới nhờ ăn theo “địa vị sang trọng” xứ cao nguyên, nhưng cũng có người cho biết sữa đậu nành là món quà quí, rất riêng mà văn minh của “thành phố Châu Âu nhiệt đới” này đã may mắn tìm thấy.

    Mỗi du khách đến Ðà Lạt về đêm không thể không nhớ đến, không thể không rủ nhau đi uống sữa đậu nành. Và từ xưa Ðà Lạt hiểu được nhu cầu này nên những quầy, những quán, những gánh sữa đậu nành bày bán có khi nhiều hơn cả những điểm các mặt hàng khác.

    Một bà có gánh sữa đậu nành nói. “Không chọn nghề này thì thôi chớ khi bán rồi thì dù ế hay đắt hàng cũng cứ chung thủy miết.” Thật khó có thể phân tích tại sao phải “chung thủy miết với sữa đậu nành.”

    Trời lạnh cầm ly sữa nóng trao cho khách có khi cái cảm giác ấm bàn tay cũng khó bỏ, có khi hương sữa đậu nành bay đặc trong khí lạnh cũng là thứ mùi hương ngửi lâu đâm ghiền, có khi thích nhìn khách áp hai bàn tay vào ly để sưởi còn miệng thì hớp từng ngụm nhỏ như một đứa trẻ. Nhiều người cho rằng nhu cầu uống sữa đậu nành của dân Ðà Lạt và của du khách, cùng với cung cách phục vụ ân cần của người bán sữa cũng đủ làm nên một nét văn hóa đặc sắc của Ðà Lạt.

    Một nhà văn mê Ðà Lạt đến mức nếu trong tháng mà không có ít nhất một lần lên thăm là sẽ bị bệnh, ông này hùng hồn nói như bảo vệ tác phẩm trước hội đồng xét chọn, “Tôi không phản đối bắt chước Tàu uống trà, bắt chước Tây tạo phong cách cà phê nhưng cứ kiểu đó thì chúng ta có gì riêng nào, thí dụ chúng ta sẽ bổ sung sáng tạo thêm được gì vào cung cách Trà Ðạo của Nhật nào? Sao chúng ta không cùng nhau làm ra giá trị văn hóa sữa đậu nành. Không đùa đâu. Không chỉ vì sữa đậu nành gắn bó lâu đời với Ðà Lạt, mà xét về góc cạnh dinh dưỡng không thức uống nào có thể mang tính bổ dưỡng - văn minh hợp thời đại bằng sữa đậu nành.”

    Ðêm Ðà Lạt, du khách có thể uống sữa đậu nành mọi lúc mọi nơi. Nếu thích uống sữa đậu nành gánh ở bờ Hồ Xuân Hương thì du khách sẽ được “khuyến mãi” thêm vài mẫu chuyện vui, buồn về đời tha hương cầu thực của dân nhập cư bán sữa đậu nành.

    Ở phố đi bộ thì sữa đậu nành được bày bán trong mấy chiếc xe bán hàng bằng nhôm có treo đèn màu nên bàn ghế sáng choang, sữa đậu nành ở đây có “khuyết điểm” là giống mấy xe bán hủ tíu, bán bánh ướt ở Sài Gòn, để có một chỗ bán sữa đậu nành ở phố này nghe đâu người bán phải mua chỗ gần cả chục triệu đồng. Nhưng đích thị sữa đậu nành Ðà Lạt là ở những tiệm chỉ bán sữa đậu nành, có tiệm chỉ rộng vài mét vuông nhưng cũng đàng hoàng bày bán ở mặt tiền đường lớn hoặc hẻm nhỏ.

    Ở phố Tăng Bạt Hổ có tiệm sữa đậu nành bán rất đắt hàng, vào những ngày cuối tuần du khách ngồi tràn ra chật một đoạn đường để uống sữa. Có du khách thích uống sữa đậu nành pha với sữa bò đặc, sữa đậu phộng, sữa đậu xanh hoặc thích ăn thêm vài cái bánh sừng trâu, bánh hạnh nhân.

    Nhưng đa số khách chỉ thích ngồi trên các ghế nhỏ, tay “ôm” ly sữa đậu nành rồi đưa lên chu miệng hớp từng ngụm sữa nóng. Có người sành sữa đậu nành cho biết là sữa ở tiệm trên phố Tăng Bạt Hổ ngon, rẻ nhưng không phải là ngon nhất Ðà Lạt. Theo họ sữa đậu nành trước đây ở chợ Âm Phủ, ở đầu dốc chợ Hòa Bình hay sữa đậu nành bà Lan mới là sữa ngon nhất...

    Ở phố Phan Ðình Phùng cũng có vài tiệm sữa thuộc loại ngon, nhưng nói chung sữa đậu nành ở Ðà Lạt chỗ nào bán cũng ngon, còn nếu muốn chỉ ra một tiệm một gánh, một xe bán sữa nào đó để gọi là “Ðệ nhất sữa đậu nành” thì có lẽ nên tổ chức bầu chọn, mà tại sao không bầu chọn ra sữa đậu nành Ðà Lạt số 1 giống như cách bầu chọn tổng thống nhỉ!

    *Một câu chuyện trong quán sữa đậu nành.

    Hôm chúng tôi đến Ðà Lạt trúng vào lúc có áp thấp nhiệt đới, bình thường mùa Thu Ðà Lạt luôn mưa dầm dề, gặp lúc biển duyên hải miền Trung động mưa lại càng thê thảm hơn. Chúng tôi ngồi co ro trong tiệm sữa đậu nành ở số 98 phố Phan Ðình Phùng, cùng co ro “ôm” ly sữa với chúng tôi có một cặp vợ chồng tuổi trung niên và một ông già còn quắc thước. Sữa nóng, thơm lừng, phố phường vắng ngắt, đó đúng là một cảnh buồn theo đúng phong cách Ðà Lạt.

    Bỗng nhiên phía bàn của cặp vợ chồng tuổi trung niên có tiếng nói, người đàn ông quay sang hỏi chuyện ông già, “Bác chắc là dân ở đây?” Ông già đáp, “Tôi ở đây từ năm sáu mươi, lúc Ðà Lạt vẫn còn thấy cọp về.” Người đàn ông trung niên nói, “cháu trước đây cũng ở Ðà Lạt, năm sáu tám thì dời đi, mấy chục năm nay mới trở lại, nơi này bây giờ khác quá.” Ông già hỏi, “Trước đây anh làm gì, rồi đi đâu?” Người đàn ông nói, “Trước đây cháu là lính Biệt Ðộng Quân, sau năm sáu tám chuyển lên Pleiku, sau đó đi “học tập cải tạo”, khi về bận đi làm ăn, nay mới có dịp đi với bà xã thăm lại Ðà Lạt.”

    Ông già hỏi, “Anh đi học tập bao lâu, trước đây cấp bậc gì?” Người đàn ông dè dặt nói, “Dạ chín năm, mà thôi đừng nói chuyện đó, nói làm gì hả bác.” Ông già vẫn cứ thản nhiên “Anh ngại không nói cấp bậc thì thôi, chớ tôi xưa cũng dạy ở trường sĩ quan Ðà Lạt.” Người đàn ông dè dặt hỏi, “Thế bác dạy gì?” Ông già nói “Dạy võ. Anh có quen ai từng học ở trường sĩ quan Ðà Lạt cứ hỏi Phạm Xuân Việt chắc có người còn nhớ.”

    Người đàn ông không hỏi gì thêm. Ðược một lúc, người đàn ông lên tiếng gọi thêm sữa đậu nành, đây là ly sữa thứ ba của ông. Bà chủ quán đi vào hỏi ông già rằng ông có ăn bánh ngọt như mọi ngày không, rồi bất chợt bà quay sang nói với người đàn ông, “Nếu tôi không nhầm thì anh là Việt kiều, mấy ông mấy bà Việt kiều mỗi khi vào chỗ em là uống mỗi người hai ba ly sữa, có dùng gì thêm thì giúp cho quán em.”

    Sữa đậu nành Ðà Lạt vẫn nóng thơm, như để an ủi người đàn ông trung niên, người không dám thừa nhận đầy đủ lịch sử bản thân và sưởi ấm thêm cho tính minh bạch của một ông già Ðà Lạt cố cựu.

    Ðêm Ðà Lạt mù mưa, ai chui vào tiệm sữa đậu nành cũng thấy sướng. Và chúng tôi kể lại câu chuyện tình cờ được nghe ở trên cũng là cách chúng tôi muốn bày tỏ rằng, có khi vào một ngày nào đó, Ðà Lạt thiếu vắng ly sữa và những tiệm sữa đậu nành thì ngày đó sẽ không có sự kết nối lành lặn giữa một Ðà Lạt tuyệt đẹp trong ký ức và một Ðà Lạt có nhiều cái mới nhưng chưa có hồn.”
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 2,334 Bài viết

    • 577 Được cảm ơn

    #16
    Sao ko thấy bạn nào cho địa chỉ nem nướng ĐL nhỉ? mình đicùng bạn từ năm 2003 ăn ở quán nào đó phải leo lên dốc. ko nhờ tên giờ tìm mà chả bít ở đâu, hik!
    Em là Đôi Dép ạ : 0907.360046
    Đồ xách tay Đức, Nhật, Hàn, Mỹ, Pháp, Úc: [http://mgod.webtretho.com/forum/f248...ang-a-1603734/



    • 73 Bài viết

    • 34 Được cảm ơn

    #17
    Mình hay ăn Nem nướng ở những quán sau:
    1/ Quán đối diện Vp của Cty Mai Linh Đà Lạt : Giá cả phải chăng, phục vụ chu đáo và có nước chấm khá đặt biệt - Nói chung là OK, ăn 2 người + trà đá mất khoảng dưới 100 ngàn
    2/ Quán nằm trên khu Lữ Gia : Nghe nói quán này chủ quán là mẹ của quán 1 - Nói chung cũng Ok nhưng khách hơi đông vào buổi chiều
    3/ Quán nằm ngay bùng binh của Vp. Việt Nam Airline Đà Lạt ( đầu đường đi về SG theo hướng đường đèo Prenn ). Quán này có món thịt bò nướng lụi khá ngon, nhưng giá cả thì thuộc loại nhìn mặt thu tiền. Hôm mình vào ăn chỉ có người kêu 1 đĩa Nem nướng + 1 đĩa bò nướng lụi + 2 ly trà đá bị tính đến gần 400 ngàn . Mình hỏi lại giá thì đĩa bò tính 200ngàn - Thấy mà khiếp đành ngậm bồ hòn mà trả ( mặc dù trên tường có treo bảng cam kết là bán đúng giá niêm yết, nhưng giá của bò nướng lụi thì chẳng thấy niêm yết nên đành chịu ) - Nói chung nên tránh xa quán này hoặc nếu vào thì nên hỏi giá trước cho chắc ăn ( mặc dù nghe đồn là quán đã bán lâu năm lắm rồi nhưng chặt chém kiểu này thì thật là thiếu chuyên nghiệp !!! )
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Tiana Hoang; 09/01/2010 vào lúc 08:01 AM.

    • 20,774 Bài viết

    • 3,530 Được cảm ơn

    #18
    Mình là dân Đà Lạt nè, nên chỉnh lại 1 chút cho chuẩn nhé:
    -Mì Quảng thì ấp Ánh Sáng, nhung phải là quán ở trong cái hẻm của ấp Ánh Sáng luôn nha, quán đó là ngon nhất, chứ quán ở nngoài chưa bằng đâu
    -Bún Bò thì phải là Dì Đàn của ấp Ánh SÁng mới ngon, chứ O rơi thì co 1nhiều bữa vừa nguội, vừa nhạt nhẽo, lại có khi chân giò cứng ngắc, nói chung nấu k đều tay, vả lại chỉ bán buổi sáng, có khi tới chiều chứ k bán ban đêm, mà bún bò thì ăn ban đêm mới thưởng thức được hết cái ngon.
    -Miến Gà thì Tường Vi, ngày xưa là 24 Nguyễn Chí Thanh, giờ thì dời về Huyền Trân Cong Chúa, chứ Miến Gà Nga ở đầu đường Nam Kỳ thì vừa k ngon, vừa mất vệ sinh, nói nhỏ nhe, co chủ quán bị nấm móng, tuy luôn đeo găng tay, nhưng từ khi biết và tận mắt chứng kiến, mình k thể nuốt nổi nữa:Worried:
    -Bánh canh Xuân An thì nổi tiếng rồi, nhưng bay giờ nó k còn ngon như trước đây nữa, ở trong khu ăn uống của chợ Đà Lạt, buổi chiều có 1 người bán tên là Hường, bán chỉ 5k-8k/tô bánh canh chả thôi, mà ngon ra phết nhé, ai có cơ hội hãy thưởng thức đi, hoặc buổi chiều, từ 3h tới 6h, đầu đường MẠc Đĩnh Chi cũng có 1 chỗ bán ăn cũng ok lắm.
    -Bánh mì xíu mại ngon nhất của Đà LẠt thì chính xác là ở Nguyễn Chí Thanh, đối diện cafe Gia Nguyễn, nếu ai thích có thể yêu cầu thêm 1 miếng da heo nữa, tuyệt lắm.
    -Quán ché hé ở đầu đường 3/2 nè, gọi là chè hé vì cánh cửa chỉ mở vừa đủ 2 người lọt vào thôi chứ k mở ra hết bao giờ, quán chè này của 1 gia đình người công giáo bán, rất sạch sẽ và ngon miệng
    -cũng đường 3/2, xuống chút xíu nữa, bên tay trái, đối diện cái đình, cũng có 1 quán chè, ngon lắm, quán này nổi tiếng với ccác món chè đậu, hạt đậu mềm và bùi , ngọt ăn là k quên được, cả 1 gia đình bán chè từ đời bà ngoại, truyền cho mẹ, giờ thì có 3 chị em bán ở 3 địa điểm khác nhau.
    Đừng cúi đầu cam chịu. Dù đã đánh mất tất cả, bạn vẫn còn tương lai

    http://mgod.webtretho.com/forum/f255.../#post24450692

    • 20,774 Bài viết

    • 3,530 Được cảm ơn

    #19
    giờ mình đang bận, xíu nữa rảnh rồi mình post tiếp nha
    Đừng cúi đầu cam chịu. Dù đã đánh mất tất cả, bạn vẫn còn tương lai

    http://mgod.webtretho.com/forum/f255.../#post24450692

    • 3,289 Bài viết

    • 3,886 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi MẹBơBom Xem bài viết
    -Quán ché hé ở đầu đường 3/2 nè, gọi là chè hé vì cánh cửa chỉ mở vừa đủ 2 người lọt vào thôi chứ k mở ra hết bao giờ, quán chè này của 1 gia đình người công giáo bán, rất sạch sẽ và ngon miệng
    -cũng đường 3/2, xuống chút xíu nữa, bên tay trái, đối diện cái đình, cũng có 1 quán chè, ngon lắm, quán này nổi tiếng với ccác món chè đậu, hạt đậu mềm và bùi , ngọt ăn là k quên được, cả 1 gia đình bán chè từ đời bà ngoại, truyền cho mẹ, giờ thì có 3 chị em bán ở 3 địa điểm khác nhau.
    Đúng rồi, 2 quán chè này nổi tiếng lắm, rất ngon.

    Thêm 1 nhà hàng nữa cũng rất ngon ở Đà Lạt là nhà hàng Long Hoa, ngay đầu đường 3/2 đó. Nhà hàng nấu món Việt hay món Tây đều ngon, chủ quán nói tiếng Tây như gió, nghe đâu ông chủ Dalat Harfarm là con rể nhà này. Mổi lần ghé ĐL là tớ luôn ăn ở nhà hàng này và chỉ ở đây mà thôi, ăn trưa, ăn tối. Có rất nhiều kỷ niệm ở nơi này...