Thư gửi mẹ chồng

  • 11K Lượt chia sẻ
  • 197K Lượt đọc
  • 133 Trả lời

  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của Mẹ VyVy
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 242 Bài viết

    • 272 Được cảm ơn

    #1
    Thư gửi mẹ chồng

    Con cứ nghĩ mãi, rốt cuộc mẹ có ý nghĩa gì với con? Mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con. Trước khi con lấy anh ấy, mẹ chẳng có chút ý nghĩa nào đối với cuộc sống của con.Cuộc sống của con là do bố mẹ đẻ của con cho con. Kiến thức,năng lực,sự giáo dục,cách đối nhân xử thế v.v...của con ngày hôm nay đều là do con thừa hưởng từ bố mẹ con,chẳng có tý tẹo tèo teo nào cống hiến của mẹ.Thế nên con mới không tài nào hiểu nổi,rằng vì sao ngay sau khi kết hôn, bao nhiêu ngày tháng của suốt hai mươi năm con sống trong cuộc đời này tất tật lại phải trở về số không,rồi phải trở thành người của nhà mẹ, mà đúng hơn là người nhỏ nhất trong nhà mẹ. Nói nhỏ nhất là vì địa vị của con trong nhà còn bé nhỏ hơn cả đứa con trai hai tuổi của con. Nói thật là con cảm thấy rất bất công.Bố mẹ con nuôi dạy con hơn hai mươi năm ròng rã, còn mẹ thì nhặt nhạnh lấy thành quả kết tinh của hai mươi năm ấy, nói trắng ra là mẹ không làm mà hưởng, ngồi mát ăn bát vàng. Thế nên những việc con làm cho mẹ, mẹ nên cảm ơn bố mẹ con và công sức con bỏ ra. Nếu mẹ không thấy cảm kích thì cũng đành vậy, nhưng mẹ cũng đừng nên cố tạo ra ý nghĩa này nọ đới với con, đừng nên lấy kính hiển vi ra mà xăm xoi những việc con làm, khác nào bới lông tìm vết, nhặt xương trong trứng gà, rõ ràng là vừa được ăn vừa được nói. Ban ngày con có công việc của riêng con, kinh tế trước nay vẫn độc lập, nên con chẳng hề phải dựa dẫm vào con trai mẹ, và cũng chưa một ngày nào phải sống nhờ vào đồng lương của con trai mẹ. Khả năng kiếm tiền của con ngày hôm nay là nhờ công giáo dục của bố mẹ con và công sức con không ngày nào ngừng nỗ lực học tập mà thành. Cho nên con không thể chịu đựng nổi cái ý nghĩ là đồng tiền con kiếm ra nghiễm nhiên phải cống hiến cho nhà mẹ,và sau đó tiêu đồng tiền của chính mình lại cứ phải nhìn xem sắc mặt của mẹ thế nào. Làm gì có chuyện đấy?Con không hề nợ nần gì mẹ, cũng chẳng cần mẹ phải nuôi, càng chưa xin mẹ một xu một chinh nào.Con có thể tôn trọng ý kiến của mẹ nhưng không thể để mẹ quyết định được. Cho nên bây giờ con phải chính thức nói trắng ra để mẹ hay :tiền điện là con trả, nên trong những ngày hè nóng bức ngột ngạt con bật điều hoà đi ngủ mẹ không được có ý kiến. Hôm sau con còn phải đi làm nữa mẹ ạ, chất lượng giấc ngủ rất quan trọng đối với con. Còn nữa,"Phật có thiếp vàng, người có quần áo",con cần mua mấy bộ quần áo hay mấy đôi giầy thì đấy là việc của con, xin mẹ nhớ cho, tiền đó là do con kiếm được, con tiêu thế nào thì con cũng tự có chuẩn mực của con, nếu mẹ muốn quản lý thì xin đi mà quản lý tiền nong của con trai mẹ. Con kiếm tiền bằng công sức và khả năng của mình, nên quả thực không hề muốn phải đi thăm dò sắc mặt của mẹ thế nào. Lại nữa, mẹ đừng nên một mực cho rằng con trai mẹ giỏi giang ghê gớm lắm, nếu mà con không đi làm thì thử hỏi chuyến đi Trung quốc du lịch hai tuần năm ngoái của mẹ là tiền ở đâu ra.Con càng nghĩ càng thấy thực ra mẹ chả có bất kỳ ý nghĩa nào đối với con cả, nếu mà có một ý nghĩa nào đó về hình thức thì mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con thôi.Tất cả công sức tình cảm của mẹ đều dồn cho anh ấy, người báo đáp công lao mẹ là anh ấy.Tương tự như vậy,người mà con cần báo đáp cũng chỉ có bố mẹ con thôi. Nếu hôm nay bố mẹ con cũng soi mói con trai mẹ như vậy thì mẹ có cảm thấy dễ chịu không? Và con trai mẹ sẽ đáp ứng được mấy phần yêu cầu của bố mẹ con đây ?

    Cho nên về sau này nếu mẹ muốn ăn hoa quả thì sai con trai mẹ đi gọt cho mẹ ăn, vì đây là việc anh ấy đáng phải làm, quần áo thì cũng sai anh ấy giặt, đằng nào thì mẹ cũng đã giặt quần áo cho anh ấy hơn hai mươi năm kia mà (còn con thì đến một đôi tất cũng chưa bao giờ phải phiền mẹ cả). nếu mẹ muốn đi khám bệnh thì bảo con trai mẹ xin nghỉ mà đưa đi, con không muốn năm nào cũng bị cơ quan cắt tiền thưởng không nghỉ phép năm. Trong khi hễ con bị cảm cúm thì mẹ bóng gió mát mẻ rằng con sức khoẻ kém.Bởi vậy,khi mẹ bị ốm con chẳng có cách nào để động lòng trắc ẩn. Nói tóm lại,anh ấy hiếu thảo với mẹ là đúng, còn con , con phải đem cái hiếu thảo của con báo đáp cho người đã sinh thành ra con. Nếu mẹ muốn con làm việc gì thì mẹ làm ơn bớt bới móc đi một tí và thầm cảm ơn con, vì rằng con đâu có thiếu nợ mẹ, làm giúp mẹ là làm giúp một người trên danh nghĩa là mẹ đẻ của chồng con, tất cả chỉ có vậy thôi. Nếu anh ấy không phải là chồng con, mẹ tưởng mẹ sẽ có vinh hạnh ấy sao? Hơn nữa mẹ cũng nên chịu khó xem thời sự vào, bây giờ là thời đại trả tiền thuê người làm việc nhà rồi, mẹ đã không trả lương cho con thì mỗi lúc con làm giúp mẹ, mẹ nên mỉm cười mới đúng chứ !Cuối cùng, con viết thư này chắc chắn mẹ sẽ cho con là phường nghịch tử vô luân, nhưng giữa người với người là phải tôn trọng nhau, và con đối xử với mẹ cũng trên nguyên tắc cơ bản như vậy. Nếu mẹ không thể tôn trọng những cảm nhận của con thì coi như con cũng xin nhường mẹ một chút vì mẹ dù sao cũng là người đi trước, nhưng con vẫn cứ phải nói cho hết nhẽ. Chắc mẹ sẽ bảo "làm dâu nhà người phải hiểu đạo lý", nhưng về phía con cũng vẫn phản đối, con không phải do mẹ nuôi dạy, càng không nợ nần gì mẹ, và con cũng đã phát huy tối đa khả năng nhẫn nhục và tôn trọng của mình. Còn những điều cần học hỏi thêm là ở phía mẹ. Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình mẹ ạ !
    (Sưu tầm)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • Avatar của Meheongoc
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 100 Bài viết

    • 123 Được cảm ơn

    #2
    Quá hay. Mỗi tội ngoài đời thực thì chẳng có mấy cô con dâu nào làm được và nói được như vậy với mẹ chồng. Hic. Tiếc.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 317 Bài viết

    • 165 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #3
    Hay ư, mình thấy nó bạc bẽo làm sao ấy.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của nvq
    • nvq
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 174 Bài viết

    • 88 Được cảm ơn

    #4
    Về lý thì đúng, nhưng nói thật, là đàn ông tôi cũng hơi ngại cô vợ rạch ròi quá mức như vậy!

    Tất nhiên là mẹ chồng cũng nên thương yêu con dâu, nhưng dù sao vẫn thấy bức thư này lạnh lùng quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của OliveBaby
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 613 Bài viết

    • 398 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #5
    Hì, bức thư này nếu xét về lý và động cơ để viết, thì chắc là đúng 100%. Nhưng mà người khác ko ở trong hoàn cảnh đó nghe hơi bị chói tai. Nhưng em nghĩ bà mẹ chồng này chắc cũng quá đáng quá. và cô con dâu này cũng hơi bị ghê gớm.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của gau&in
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 102 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #6
    Chị này có con trai, sau này con trai lớn, con có vợ, chị có con dâu, nhận được lá thư con dâu gửi cũng tương tự như thế này không biết chị nghĩ sao nhỉ?
    Dù sao bà cũng sinh ra người mà mình gọi là chồng, người chồng đó sống cả đời với mình. Còn về phần bà thì...được sống với con cháu bao nhiêu năm nữa đâu mà rạch ròi thế.
    Đâu phải mình làm ra tiền để tự lo cho mình thì bất cần...
    [B]Thương con mẹ thương con[B]
    • 444 Bài viết

    • 123 Được cảm ơn

    #7
    Đọc lá thư này tôi thấy bạc bẽo quá,mặc dù tôi cũng không mấy quan hệ tốt với mẹ chồng, nhưng trong một góc nào đó cũng cần phải có sự tôn trọng, đành rằng mẹ không đẻ ra ta, ta không do mẹ dạy, không nợ nần gì mẹ cả nhưng nghĩ lại mẹ đã sinh ra chồng ta, nếu bạn ấy đã nghĩ được đến công lao của mẹ đẻ ra mình thì cũng phải nghĩ dùm chông mình vì ai mà anh ấy có được ngày hôm nay,và mình đã lấy anh ấy thì mình đã là con của mẹ anh ấy, và mình phải làm tốt bổn phận của một người con trước đã. Theo tôi nghĩ thì không nên rạch ròi quá mức như thế.
    • Avatar của Charo1704
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 14 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #8
    Em thì lại thấy rất buồn cười khi đọc lá thư này. Mỗi ý trong đó, có thể 1 lúc nào đó mình cũng có ý nghĩ như vậy. Nhưng cả một lá thư như thế thì bái phục. Em chỉ nghĩ bất công nhất là chẳng làm đc gì cho bố mẹ đẻ mình trong khi tất tật công việc nhà chồng đều phải nhúng tay vào (hiện tại và tương lai). Ôi! Các cụ (lại các cụ) xưa có câu: "Con gái là con người ta, con dâu mới thật mẹ cha mua về". Ôi!ôi:Crying:
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Charo1704; 21/05/2007 vào lúc 02:40 PM. Lý do: bấm nhần nút Enter
    FSwW
    • Avatar của tokiboom
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 159 Bài viết

    • 47 Được cảm ơn

    #9
    Đúng là chỉ khi lấy chồng, ở cùng bố mẹ chồng mới thấy thương bố mẹ đẻ đứt ruột! Tuy nhiên, không nên đứng trên sự dằn vặt vì tình thương với bố mẹ đẻ không trọn vẹn để lúc nào cũng thấy những gì mình làm để chăm sóc mẹ chồng và gia đình nhà chồng là một sự ban phát. Nếu cứ như vậy, chính mình lại làm cho cuộc sống ngột ngạt, căng thẳng hơn. Mình nghĩ người con dâu này quá hiếu thắng.
    • Avatar của ft
    • ft
      Thành viên tích cực 2015
      Offline
    • 15 năm
    • 934 Bài viết

    • 252 Được cảm ơn

    #10
    Thú thật, tôi chỉ còn biết thở dài khi đọc bức thư.... Mong rằng những ai đã trót đọc bức thư này, xin bớt chút thời gian đọc cho hết ở đây http://diendan.edu.net.vn/forums/thread/80870.aspx
    • Avatar của Me's Bong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,745 Bài viết

    • 206 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi gau&in Xem bài viết
    Chị này có con trai, sau này con trai lớn, con có vợ, chị có con dâu, nhận được lá thư con dâu gửi cũng tương tự như thế này không biết chị nghĩ sao nhỉ?
    Dù sao bà cũng sinh ra người mà mình gọi là chồng, người chồng đó sống cả đời với mình. Còn về phần bà thì...được sống với con cháu bao nhiêu năm nữa đâu mà rạch ròi thế.
    Đâu phải mình làm ra tiền để tự lo cho mình thì bất cần...
    Em có ở trong địa vị đó em mới hiểu, đứng ngoài và không trong hoàn cành thì thấy đơn giản lắm, giống như kiểu có những thắc mắc với những người trong cuộc, đại loại như là: sao có mỗi vậy mà cũng ko bỏ qua được nhỉ, sao có 1 tý tẹo thế mà cũng ghét mẹ chồng nhỉ, ông bà cũng già, sống chả được mấy nữa, bỏ qua đi mà sống...

    hi hi, em ơi, nhiều cái muốn bỏ qua mà ko được ý chứ. Người ta nói con giun xéo mãi cũng quằn, chị chứng kiến nhiều cảnh rồi. Nên mình cũng chỉ biết thông cảm thôi, chứ ko nên có ý kiến. Vì đúng là có nhiều quả mẹ chồng... kinh dị...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Fox
    • Fox
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 11 năm
    • 2,543 Bài viết

    • 377 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #12
    Chỉ có đối xử với người bằng tình người , bằng yêu thương mới mong được nhận lại tình người và yêu thương trở lại . Vì thế chẳng trách được người con dâu , nếu được yêu thương thì chẳng nhẽ cô ấy lại đang tâm lạnh lùng thế . Nói cho cùng , cái j cũng có lí do của nó , các bác trai đừng chỉ thở dài mà nên hiểu , lí thuyết với đạo giáo dạy người phụ nữ ngày xưa sao mẹ chồng ko học theo để sống với cô con dâu này nhỉ , chỉ sống với nhà chồng ko đủ , mà phải sống và để con cháu nể trọng nữa .
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Me's Bong
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 12 năm
    • 1,745 Bài viết

    • 206 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Fox Xem bài viết
    Chỉ có đối xử với người bằng tình người , bằng yêu thương mới mong được nhận lại tình người và yêu thương trở lại . Vì thế chẳng trách được người con dâu , nếu được yêu thương thì chẳng nhẽ cô ấy lại đang tâm lạnh lùng thế . Nói cho cùng , cái j cũng có lí do của nó , các bác trai đừng chỉ thở dài mà nên hiểu , lí thuyết với đạo giáo dạy người phụ nữ ngày xưa sao mẹ chồng ko học theo để sống với cô con dâu này nhỉ , chỉ sống với nhà chồng ko đủ , mà phải sống và để con cháu nể trọng nữa .
    Tớ công nhận điều này.

    Nhiều người sống ích kỷ lắm, không bao giờ là đủ với mình. Nhiều quả BMC cứ coi con mình là ngon nhất giỏi nhất, đôi khi có thể còn nghĩ "bỏ mày nó còn lấy được đứa tốt hơn", hi hi hi, nhưng nhiều quả BMC đó đâu hiểu rằng nếu tính ra XH thì con ông bà cũng chỉ là hạt cát mà thôi. May mà lấy được người vợ như thế.

    Những quả BMC đó thường có kiểu có suy nghĩ: con ông bà mới là vàng là bạc còn con dâu chỉ "là trâu, là dog" .

    Úi chao, tớ sợ kiểu BMC như thế lắm, mình mà gặp phải là.... tạch, vì tính mình nóng tính, cái gì bỏ qua được là bỏ qua, còn cái gì mà mình đã ngứa tiết là nói thẳng...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của gau&in
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 102 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #14
    Em thấy buồn quá, chằng biết bao giờ mọi người mới thôi than thở cái cảnh MC, BC, CC, EC và nảng dâu, không biết bao giờ các BMC mới thôi cái kiểu độc tài và gia trưởng để các cô dâu bớt khổ, tại sao tất cả không thể sống hòa đồng và yêu thương nhau nhỉ? nghĩ mà buồn.
    [B]Thương con mẹ thương con[B]
    • Avatar của pekopeko
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 10 năm
    • 13 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ VyVy Xem bài viết
    Thư gửi mẹ chồng

    Con cứ nghĩ mãi, rốt cuộc mẹ có ý nghĩa gì với con? Mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con. Trước khi con lấy anh ấy, mẹ chẳng có chút ý nghĩa nào đối với cuộc sống của con.Cuộc sống của con là do bố mẹ đẻ của con cho con. Kiến thức,năng lực,sự giáo dục,cách đối nhân xử thế v.v...của con ngày hôm nay đều là do con thừa hưởng từ bố mẹ con,chẳng có tý tẹo tèo teo nào cống hiến của mẹ.Thế nên con mới không tài nào hiểu nổi,rằng vì sao ngay sau khi kết hôn, bao nhiêu ngày tháng của suốt hai mươi năm con sống trong cuộc đời này tất tật lại phải trở về số không,rồi phải trở thành người của nhà mẹ, mà đúng hơn là người nhỏ nhất trong nhà mẹ. Nói nhỏ nhất là vì địa vị của con trong nhà còn bé nhỏ hơn cả đứa con trai hai tuổi của con. Nói thật là con cảm thấy rất bất công.Bố mẹ con nuôi dạy con hơn hai mươi năm ròng rã, còn mẹ thì nhặt nhạnh lấy thành quả kết tinh của hai mươi năm ấy, nói trắng ra là mẹ không làm mà hưởng, ngồi mát ăn bát vàng. Thế nên những việc con làm cho mẹ, mẹ nên cảm ơn bố mẹ con và công sức con bỏ ra. Nếu mẹ không thấy cảm kích thì cũng đành vậy, nhưng mẹ cũng đừng nên cố tạo ra ý nghĩa này nọ đới với con, đừng nên lấy kính hiển vi ra mà xăm xoi những việc con làm, khác nào bới lông tìm vết, nhặt xương trong trứng gà, rõ ràng là vừa được ăn vừa được nói. Ban ngày con có công việc của riêng con, kinh tế trước nay vẫn độc lập, nên con chẳng hề phải dựa dẫm vào con trai mẹ, và cũng chưa một ngày nào phải sống nhờ vào đồng lương của con trai mẹ. Khả năng kiếm tiền của con ngày hôm nay là nhờ công giáo dục của bố mẹ con và công sức con không ngày nào ngừng nỗ lực học tập mà thành. Cho nên con không thể chịu đựng nổi cái ý nghĩ là đồng tiền con kiếm ra nghiễm nhiên phải cống hiến cho nhà mẹ,và sau đó tiêu đồng tiền của chính mình lại cứ phải nhìn xem sắc mặt của mẹ thế nào. Làm gì có chuyện đấy?Con không hề nợ nần gì mẹ, cũng chẳng cần mẹ phải nuôi, càng chưa xin mẹ một xu một chinh nào.Con có thể tôn trọng ý kiến của mẹ nhưng không thể để mẹ quyết định được. Cho nên bây giờ con phải chính thức nói trắng ra để mẹ hay :tiền điện là con trả, nên trong những ngày hè nóng bức ngột ngạt con bật điều hoà đi ngủ mẹ không được có ý kiến. Hôm sau con còn phải đi làm nữa mẹ ạ, chất lượng giấc ngủ rất quan trọng đối với con. Còn nữa,"Phật có thiếp vàng, người có quần áo",con cần mua mấy bộ quần áo hay mấy đôi giầy thì đấy là việc của con, xin mẹ nhớ cho, tiền đó là do con kiếm được, con tiêu thế nào thì con cũng tự có chuẩn mực của con, nếu mẹ muốn quản lý thì xin đi mà quản lý tiền nong của con trai mẹ. Con kiếm tiền bằng công sức và khả năng của mình, nên quả thực không hề muốn phải đi thăm dò sắc mặt của mẹ thế nào. Lại nữa, mẹ đừng nên một mực cho rằng con trai mẹ giỏi giang ghê gớm lắm, nếu mà con không đi làm thì thử hỏi chuyến đi Trung quốc du lịch hai tuần năm ngoái của mẹ là tiền ở đâu ra.Con càng nghĩ càng thấy thực ra mẹ chả có bất kỳ ý nghĩa nào đối với con cả, nếu mà có một ý nghĩa nào đó về hình thức thì mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con thôi.Tất cả công sức tình cảm của mẹ đều dồn cho anh ấy, người báo đáp công lao mẹ là anh ấy.Tương tự như vậy,người mà con cần báo đáp cũng chỉ có bố mẹ con thôi. Nếu hôm nay bố mẹ con cũng soi mói con trai mẹ như vậy thì mẹ có cảm thấy dễ chịu không? Và con trai mẹ sẽ đáp ứng được mấy phần yêu cầu của bố mẹ con đây ?

    Cho nên về sau này nếu mẹ muốn ăn hoa quả thì sai con trai mẹ đi gọt cho mẹ ăn, vì đây là việc anh ấy đáng phải làm, quần áo thì cũng sai anh ấy giặt, đằng nào thì mẹ cũng đã giặt quần áo cho anh ấy hơn hai mươi năm kia mà (còn con thì đến một đôi tất cũng chưa bao giờ phải phiền mẹ cả). nếu mẹ muốn đi khám bệnh thì bảo con trai mẹ xin nghỉ mà đưa đi, con không muốn năm nào cũng bị cơ quan cắt tiền thưởng không nghỉ phép năm. Trong khi hễ con bị cảm cúm thì mẹ bóng gió mát mẻ rằng con sức khoẻ kém.Bởi vậy,khi mẹ bị ốm con chẳng có cách nào để động lòng trắc ẩn. Nói tóm lại,anh ấy hiếu thảo với mẹ là đúng, còn con , con phải đem cái hiếu thảo của con báo đáp cho người đã sinh thành ra con. Nếu mẹ muốn con làm việc gì thì mẹ làm ơn bớt bới móc đi một tí và thầm cảm ơn con, vì rằng con đâu có thiếu nợ mẹ, làm giúp mẹ là làm giúp một người trên danh nghĩa là mẹ đẻ của chồng con, tất cả chỉ có vậy thôi. Nếu anh ấy không phải là chồng con, mẹ tưởng mẹ sẽ có vinh hạnh ấy sao? Hơn nữa mẹ cũng nên chịu khó xem thời sự vào, bây giờ là thời đại trả tiền thuê người làm việc nhà rồi, mẹ đã không trả lương cho con thì mỗi lúc con làm giúp mẹ, mẹ nên mỉm cười mới đúng chứ !Cuối cùng, con viết thư này chắc chắn mẹ sẽ cho con là phường nghịch tử vô luân, nhưng giữa người với người là phải tôn trọng nhau, và con đối xử với mẹ cũng trên nguyên tắc cơ bản như vậy. Nếu mẹ không thể tôn trọng những cảm nhận của con thì coi như con cũng xin nhường mẹ một chút vì mẹ dù sao cũng là người đi trước, nhưng con vẫn cứ phải nói cho hết nhẽ. Chắc mẹ sẽ bảo "làm dâu nhà người phải hiểu đạo lý", nhưng về phía con cũng vẫn phản đối, con không phải do mẹ nuôi dạy, càng không nợ nần gì mẹ, và con cũng đã phát huy tối đa khả năng nhẫn nhục và tôn trọng của mình. Còn những điều cần học hỏi thêm là ở phía mẹ. Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình mẹ ạ !
    (Sưu tầm)
    Con dâu xinh đẹp, tử tế, tốt bụng yêu quý của mẹ

    Mẹ rất ngạc nhiên khi đọc được bức thư này của con nhưng mẹ cũng phải công nhận rằng con viết rất hay nếu mẹ là giáo viên logic học thì mẹ sẽ cho con 10 đ về nguỵ biện, còn nếu mẹ là giáo viên văn thì mẹ sẽ cho con 01 điểm về lời văn.

    Bố mẹ con đã nuôi con 20 năm, thế vậy chồng còn từ lỗ nẻ nó chui ra à. Con dâu yêu của mẹ, hẳn con phải thấy trước khi lấy con, con trai mẹ chỉ thuộc về mẹ thôi, ấy mà sau đám cưới về nhà nó chỉ chăm chăm lo cho vợ con nó thôi.

    Con nói tiền điện là con trả, nhưng tiền mua nhà lại là của mẹ. Biết làm thế nào được phòng của con trong nhà của mẹ vì vậy mẹ có quyền nói thế nào là việc của mẹ. Còn nếu con không vừa lòng, đêm đến con có thể vác cái tiền điện của con ra ngoài đê mà ngủ nhé con yêu.
    Con nói rằng con là Ôsin không công nhưng mẹ thử làm phép tính nhé. Căn nhà này bây giờ có giá trị khoảng 2 tỷ. Bây giờ bố mẹ chuyển quyền cho chồng con. Giả sử vợ chồng con sống được với nhau mười năm (hơi bị nhiều). Khi ly dị, các con chia nhà. Vậy là con được 1 tỷ (chưa kể đến hội bảo vệ Bà mẹ và trẻ em chõ mũi vào). Vậy là mỗi năm con được 100 triệu. Mỗi tháng con được 8 triệu. Vậy con có thể kể cho mẹ nghe chỗ nào làm Ôsin được nhiều tiền như vậy không hả con dâu yêu quý

    Vậy thôi nhé, có gì về nhà mẹ con ta nói chuyện tiếp, tiền nét con trả, máy tính con mua, tiền điện con thanh toán, tiền điện thoại cũng là của con. Mẹ dùng nhiều quá thì con lại bảo bà già có trả đồng nào đâu mà dùng rõ lắm. Rồi con lại lườm, con lại nguýt.

    P/S: Chút nữa thì quên mẹ có để tập thơ Xuân Quỳnh lên đầu giường con (tiền tập thơ là của mẹ đấy) con đã đọc bài "Mãi là người thứ hai" chưa nhỉ? Trước mẹ thích bài ấy lắm


    MÃI LÀ NGƯỜI THỨ HAI
    Phan Thị Vĩnh Hà

    Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
    Bởi trước con, anh ấy là của mẹ
    Anh đã quen con một thời trai trẻ
    Nhưng suốt đời anh ấy chỉ yêu mẹ, mẹ ơi!

    Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai
    Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
    Con chỉ là một cơn gió nhẹ
    Mẹ là bến bờ thương nhớ của đời anh

    Con chỉ là một cơn mưa mỏng manh
    Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
    Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỷ cháy
    Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ, mẹ ơi!

    Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
    Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
    Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
    Con vẫn chỉ là người thứ hai

    Anh ấy có thể yêu con suốt cả cuộc đời
    Nhưng có thể chia tay con, sau ngày mai có thể
    Dù có mãi được yêu đến vậy
    Con vẫn chỉ là người thứ hai.

    (Sưu tầm)
    • 6 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #16
    Tôi đọc bức thư này thấy vô cùng thấm thía, vì những gì tôi trải qua có nhiều điểm giống và thậm chí còn ghê gớm hơn những gì người con dâu kia phải trải qua. Nếu vậy các bạn có thể cho tôi con người lạnh lẽo và bạc bẽo và vô cảm, nhưng đúng là cái gì cũng có nguyên nhân của nó. Tôi vốn được bạn bè, đồng nghiệp và những người sống xung quanh đều nói là người tử tế và sống biết điều, có trước có sau. Nhưng nói thật là nếu được trải lòng mình vào một bài viết (không phải là thư để MC đọc được) thì tôi sẽ viết giống thế này, có thể còn ghê gớm hơn.

    Sau nhiều sóng gió, tôi đúc kết ra một điều: Nếu không có thiện chí với nhau thì không bao giờ BMC và CD có thể hòa hợp được. Còn nếu 2 bên có thiện chí và cùng mong muốn hướng về một mục đích là hạnh phúc gia đình thì dù có những điểm khác biệt nhưng rồi hai bên sẽ tìm ra cách để giải quyết.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của pekopeko
    • Chờ kích hoạt
      Offline
    • 10 năm
    • 13 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #17
    To: mẹ chồng

    Mẹ ạ, nói thẳng ra một câu thì con vốn là đứa xinh xắn và dịu dàng , con chắc rằng chồng con lấy được con là quá may mắn và tất cả những chị con gái khác chồng con từng dẫn về nhà không thể bằng con được thế nên mẹ cú con cũng đúng thôi. Con xinh, nhiệt tình, sôi nổi, sống biết điều thế nên con nghĩ mẹ cũng cần biết điều với con.

    Mẹ yêu quý chồng con cũng đúng thôi vì mẹ sinh ra anh ấy vất vả thế nào để nuôi anh ấy lớn nhưng mẹ nên nhớ rằng con mới là người sống với anh ấy cả đời.

    Mẹ đừng lườm con làm gì, người già cơ mắt yếu mẹ lườm nhiều bị lác trông rất tệ.

    Còn con thì sẽ luôn phởn phơ vì con biết anh ấy yêu con rất nhiều,

    Mẹ mắng con sẽ cười, mẹ trách con cũng cười, nói chung thì mẹ đừng nên bực tức vì mẹ càng chứng tỏ mẹ là người cô đơn thôi

    Thôi con đi dưỡng da mặt đây, mẹ đi không? Mẹ không đi thì con sẽ gọi mẹ con đi.

    Bye mẹ

    Con dâu xinh đẹp của mẹ
    (Sưu tầm)

    (P/S : hì hì xả stress đi các mẹ,:cool: :cool: :cool: )
    Chỉnh sửa lần cuối bởi pekopeko; 23/05/2007 vào lúc 03:26 PM.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của que
    • que
      Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 54 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi gau&in Xem bài viết
    Chị này có con trai, sau này con trai lớn, con có vợ, chị có con dâu, nhận được lá thư con dâu gửi cũng tương tự như thế này không biết chị nghĩ sao nhỉ?
    Dù sao bà cũng sinh ra người mà mình gọi là chồng, người chồng đó sống cả đời với mình. Còn về phần bà thì...được sống với con cháu bao nhiêu năm nữa đâu mà rạch ròi thế.
    Đâu phải mình làm ra tiền để tự lo cho mình thì bất cần...
    vớ phải những nhà chồng như Táo ngọt thi sao nhỉ:Battin ey: :confused:
    chắc
    • Avatar của nghetay
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 10 năm
    • 2,009 Bài viết

    • 169 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mẹ VyVy Xem bài viết
    Thư gửi mẹ chồng

    Con cứ nghĩ mãi, rốt cuộc mẹ có ý nghĩa gì với con? Mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con. Trước khi con lấy anh ấy, mẹ chẳng có chút ý nghĩa nào đối với cuộc sống của con.Cuộc sống của con là do bố mẹ đẻ của con cho con. Kiến thức,năng lực,sự giáo dục,cách đối nhân xử thế v.v...của con ngày hôm nay đều là do con thừa hưởng từ bố mẹ con,chẳng có tý tẹo tèo teo nào cống hiến của mẹ.Thế nên con mới không tài nào hiểu nổi,rằng vì sao ngay sau khi kết hôn, bao nhiêu ngày tháng của suốt hai mươi năm con sống trong cuộc đời này tất tật lại phải trở về số không,rồi phải trở thành người của nhà mẹ, mà đúng hơn là người nhỏ nhất trong nhà mẹ. Nói nhỏ nhất là vì địa vị của con trong nhà còn bé nhỏ hơn cả đứa con trai hai tuổi của con. Nói thật là con cảm thấy rất bất công.Bố mẹ con nuôi dạy con hơn hai mươi năm ròng rã, còn mẹ thì nhặt nhạnh lấy thành quả kết tinh của hai mươi năm ấy, nói trắng ra là mẹ không làm mà hưởng, ngồi mát ăn bát vàng. Thế nên những việc con làm cho mẹ, mẹ nên cảm ơn bố mẹ con và công sức con bỏ ra. Nếu mẹ không thấy cảm kích thì cũng đành vậy, nhưng mẹ cũng đừng nên cố tạo ra ý nghĩa này nọ đới với con, đừng nên lấy kính hiển vi ra mà xăm xoi những việc con làm, khác nào bới lông tìm vết, nhặt xương trong trứng gà, rõ ràng là vừa được ăn vừa được nói. Ban ngày con có công việc của riêng con, kinh tế trước nay vẫn độc lập, nên con chẳng hề phải dựa dẫm vào con trai mẹ, và cũng chưa một ngày nào phải sống nhờ vào đồng lương của con trai mẹ. Khả năng kiếm tiền của con ngày hôm nay là nhờ công giáo dục của bố mẹ con và công sức con không ngày nào ngừng nỗ lực học tập mà thành. Cho nên con không thể chịu đựng nổi cái ý nghĩ là đồng tiền con kiếm ra nghiễm nhiên phải cống hiến cho nhà mẹ,và sau đó tiêu đồng tiền của chính mình lại cứ phải nhìn xem sắc mặt của mẹ thế nào. Làm gì có chuyện đấy?Con không hề nợ nần gì mẹ, cũng chẳng cần mẹ phải nuôi, càng chưa xin mẹ một xu một chinh nào.Con có thể tôn trọng ý kiến của mẹ nhưng không thể để mẹ quyết định được. Cho nên bây giờ con phải chính thức nói trắng ra để mẹ hay :tiền điện là con trả, nên trong những ngày hè nóng bức ngột ngạt con bật điều hoà đi ngủ mẹ không được có ý kiến. Hôm sau con còn phải đi làm nữa mẹ ạ, chất lượng giấc ngủ rất quan trọng đối với con. Còn nữa,"Phật có thiếp vàng, người có quần áo",con cần mua mấy bộ quần áo hay mấy đôi giầy thì đấy là việc của con, xin mẹ nhớ cho, tiền đó là do con kiếm được, con tiêu thế nào thì con cũng tự có chuẩn mực của con, nếu mẹ muốn quản lý thì xin đi mà quản lý tiền nong của con trai mẹ. Con kiếm tiền bằng công sức và khả năng của mình, nên quả thực không hề muốn phải đi thăm dò sắc mặt của mẹ thế nào. Lại nữa, mẹ đừng nên một mực cho rằng con trai mẹ giỏi giang ghê gớm lắm, nếu mà con không đi làm thì thử hỏi chuyến đi Trung quốc du lịch hai tuần năm ngoái của mẹ là tiền ở đâu ra.Con càng nghĩ càng thấy thực ra mẹ chả có bất kỳ ý nghĩa nào đối với con cả, nếu mà có một ý nghĩa nào đó về hình thức thì mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con thôi.Tất cả công sức tình cảm của mẹ đều dồn cho anh ấy, người báo đáp công lao mẹ là anh ấy.Tương tự như vậy,người mà con cần báo đáp cũng chỉ có bố mẹ con thôi. Nếu hôm nay bố mẹ con cũng soi mói con trai mẹ như vậy thì mẹ có cảm thấy dễ chịu không? Và con trai mẹ sẽ đáp ứng được mấy phần yêu cầu của bố mẹ con đây ?

    Cho nên về sau này nếu mẹ muốn ăn hoa quả thì sai con trai mẹ đi gọt cho mẹ ăn, vì đây là việc anh ấy đáng phải làm, quần áo thì cũng sai anh ấy giặt, đằng nào thì mẹ cũng đã giặt quần áo cho anh ấy hơn hai mươi năm kia mà (còn con thì đến một đôi tất cũng chưa bao giờ phải phiền mẹ cả). nếu mẹ muốn đi khám bệnh thì bảo con trai mẹ xin nghỉ mà đưa đi, con không muốn năm nào cũng bị cơ quan cắt tiền thưởng không nghỉ phép năm. Trong khi hễ con bị cảm cúm thì mẹ bóng gió mát mẻ rằng con sức khoẻ kém.Bởi vậy,khi mẹ bị ốm con chẳng có cách nào để động lòng trắc ẩn. Nói tóm lại,anh ấy hiếu thảo với mẹ là đúng, còn con , con phải đem cái hiếu thảo của con báo đáp cho người đã sinh thành ra con. Nếu mẹ muốn con làm việc gì thì mẹ làm ơn bớt bới móc đi một tí và thầm cảm ơn con, vì rằng con đâu có thiếu nợ mẹ, làm giúp mẹ là làm giúp một người trên danh nghĩa là mẹ đẻ của chồng con, tất cả chỉ có vậy thôi. Nếu anh ấy không phải là chồng con, mẹ tưởng mẹ sẽ có vinh hạnh ấy sao? Hơn nữa mẹ cũng nên chịu khó xem thời sự vào, bây giờ là thời đại trả tiền thuê người làm việc nhà rồi, mẹ đã không trả lương cho con thì mỗi lúc con làm giúp mẹ, mẹ nên mỉm cười mới đúng chứ !Cuối cùng, con viết thư này chắc chắn mẹ sẽ cho con là phường nghịch tử vô luân, nhưng giữa người với người là phải tôn trọng nhau, và con đối xử với mẹ cũng trên nguyên tắc cơ bản như vậy. Nếu mẹ không thể tôn trọng những cảm nhận của con thì coi như con cũng xin nhường mẹ một chút vì mẹ dù sao cũng là người đi trước, nhưng con vẫn cứ phải nói cho hết nhẽ. Chắc mẹ sẽ bảo "làm dâu nhà người phải hiểu đạo lý", nhưng về phía con cũng vẫn phản đối, con không phải do mẹ nuôi dạy, càng không nợ nần gì mẹ, và con cũng đã phát huy tối đa khả năng nhẫn nhục và tôn trọng của mình. Còn những điều cần học hỏi thêm là ở phía mẹ. Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình mẹ ạ !
    (Sưu tầm)
    HEeee... Em chưa bao giờ được đọc một bức thư nào hay và ỹ nghĩa như thế này! :Laughing:

    LZ6Qm7
    sISNp7
    • 720 Bài viết

    • 145 Được cảm ơn

    #20
    Trích dẫn Nguyên văn bởi pekopeko Xem bài viết
    To: mẹ chồng

    Mẹ ạ, nói thẳng ra một câu thì con vốn là đứa xinh xắn và dịu dàng , con chắc rằng chồng con lấy được con là quá may mắn và tất cả những chị con gái khác chồng con từng dẫn về nhà không thể bằng con được thế nên mẹ cú con cũng đúng thôi. Con xinh, nhiệt tình, sôi nổi, sống biết điều thế nên con nghĩ mẹ cũng cần biết điều với con.

    Mẹ yêu quý chồng con cũng đúng thôi vì mẹ sinh ra anh ấy vất vả thế nào để nuôi anh ấy lớn nhưng mẹ nên nhớ rằng con mới là người sống với anh ấy cả đời.

    Mẹ đừng lườm con làm gì, người già cơ mắt yếu mẹ lườm nhiều bị lác trông rất tệ.

    Còn con thì sẽ luôn phởn phơ vì con biết anh ấy yêu con rất nhiều,

    Mẹ mắng con sẽ cười, mẹ trách con cũng cười, nói chung thì mẹ đừng nên bực tức vì mẹ càng chứng tỏ mẹ là người cô đơn thôi

    Thôi con đi dưỡng da mặt đây, mẹ đi không? Mẹ không đi thì con sẽ gọi mẹ con đi.

    Bye mẹ

    Con dâu xinh đẹp của mẹ

    (P/S : hì hì xả stress đi các mẹ,:cool: :cool: :cool: )
    Cám ơn pekopeko, bạn quả là người vui tính.
    Bạn ơi viết nốt hồi kết khi MC nhận được thư của CD và CD nhận được thư của MC đi.:Thinking: :Thinking: :Thinking:
    Số phận của người chồng (người con trai) đó sẽ như thế nào?????
    YM:donamquocbao
    Đặt hàng: Phương - 0914828387
    (Chữ ký vi phạm Nội quy bị xóa bởi Admin. Đề nghị tham khảo lại Nội quy Ở đây.)
  • Trang 1/7

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 7