nhật ký hồi phục niềm tin : có thể hay ko thể?

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 5.66K Lượt đọc
  • 57 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #1
    gần 2 tháng, rất nhiều cảm xúc và tâm trạng lên xuống thất thường, t biết nó sẽ tiếp tục như này vì lần trước t đã mất gần 10 năm để khôi phục nó ,nhưng 1 lần nữa, nó lại bị vỡ vụn, t chẳng thể áp dụng đc bất cứ kinh nghiệm cũ nào nữa, lại chấp nhận, làm quen lại với nó , nhưng có lẽ sẽ khó gấp trăm lần và có khi còn ko thể, có lúc t thấy m ổn, rất bình thường nhưng chỉ 1 câu nói vô tình hay bất cứ gì, t lại vỡ vụn ra chả còn gì, và chả thiết gì, như lúc này.
    trong thâm tâm t biết rằng nếu m ko cố gắng thì gia đình sẽ tan nát, con t sẽ khổ, t biết rằng chồng t cũng đang cố gắng nhưng sao t thấy mong manh quá thế, 1 hành động thiếu quan tâm của chồng, một lời nói vô tâm nếu trước kia t thấy bình thường thì bây giờ t lại phát điên và quan trọng là, t rất muốn tin nhưng t lại ko thể tin đc là chồng t còn yêu t, và t cảm thấy chỉ một chút lơ đễnh thôi ,có lẽ chồng t sẽ lại ngoại tình. vậy thì t cố để làm gì
    ngày hôm nay, lẽ ra là ngày vợ chồng hẹn hò đi chơi nhưng rốt cục giờ đây t lại chỉ muốn 1 mình, rõ ràng lúc sáng t còn rất vui vẻ, diện chiếc áo mới, rủ chồng làm đủ thứ việc vậy mà mâu thuẫn cứ lớn dần lên , cãi nhau, vợ chồng nói năng mất kiểm soát, thậm chí bảo nhau hãy cặp bồ đi cho thoải mái cả 2 người, sau đó chồng lại hì hì xin lỗi và đi làm, còn t ,t tưởng như m ổn, bình thường sau những câu nịnh nọt của chồng, nhưng chả hiểu sao, giờ đây t lại lang thang dưới mưa đi tìm quán cafe ngồi 1 mình, t vốn sôi động và chả bao giờ thích một mình, và t cảm giác bất cứ lúc nào, nếu ko cắn chặt môi, t sẽ khóc
    ngay tối nay thôi, có thể t sẽ lại bình thường nhưng t sẽ lại chán nản, tuyệt vọng thế này vào bất kì 1 giây phút nào khác ,thật tệ
    lần gần đây nhất là tối hôm kia, t thậm chí thức cả đêm vì chồng t chửi 1 câu ghen bóng gió trước khi lăn ra ngủ ngáy ầm ĩ, lần trước nữa thì tuần trước chỉ vì t giục chồng t đi tắm mà ck t ko chịu đi, cứ cắm mặt chơi gảme thì t lại nghĩ là chồng t ko tắm là ko muốn ôm t ngủ, ko tôn trọng vợ...cơ bản t cảm thấy m đang thay đổi, tiêu cực hơn, hay nghĩ ngợi, dễ tổn thương,có lẽ thời gian sẽ làm t nguôi ngoai, nhưng t và mối quan hệ vc có thể thực sự bền vững hơn ko, thì t lại ko chắc
    cảm thấy bế tắc và lo sợ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #2
    T có thể vượt đỉnh everest của tôi
    T chỉ đang shock độ cao, rồi t sẽ quen ,người ta còn thậm chí vừa ung thư vừa leo everest  với con , hoặc có người leo everest với còn nửa mạng , ko thể thở mà họ vẫn cố lên đỉnh cao mới
    T đã cố gắng, đã buồn sâu sắc, nhưng giờ hãy cắt tất cả lại và ghi nhớ là KO phải lỗi của tôi , các con hay mẹ t buồn, Ko phải lỗi của t, ko bao giờ đc tự trách bản thân
    Ng ta leo núi bằng niềm tin, hãy là một bà mẹ vừa đủ niềm Tin và Vui vẻ, một bà mẹ biết tin và biết yêu, biết vui sẽ dạy dỗ những đứa trẻ tuyệt vời, các con xứng đáng đc như thế
    T có thể cần sự đồng cảm, nhưng ko hơn ,ko ai đc phép tổn thương t nữa
    Đã ko xứng đáng, đã là giẻ rách thì nhổ đi và súc miệng cho sạch sẽ,ok ,ko đc phép buồn, đau hay nhớ nhung j hết, t đã phí nửa cuộc đời và ko thể tiếp tục phung phí, đóng nó lại, stop, vùi nó xuống, vĩnh viễn ko nhặt lại
    Ai làm khổ con t, mẹ t và t , t căm thù kẻ đó
    Tình yêu, hãy để nó cho con t và mẹ t ,chỉ có ruột thịt, tất cả là xa lạ
    T mất j, hơn cả 1 cái giẻ rách
    T còn j, t còn mẹ, còn các con và hơn hết t phải cảm ơn từng ngày còn sống, còn sức khỏe để ở bên chăm sóc họ
    T sẽ có những lúc buồn, đau thảm hại nhưng t đã, đang, và sẽ vượt qua, t sẽ quen với cảm giác sống thiếu ko khí ,sock độ cao như 1 ng đang leo đỉnh everest và đó là bình thường.
    Chấm hết
    10/6
    Mẹ yêu các con, mẹ nhất định sẽ phấn đấu để các con vẫn có đc cuộc sống hạnh phúc
    .....

    1.gd1: T có 1 con chó tên là cục bột nhỏ, t đã yêu nó bằng gần như tất cả phần ty mà t dành cho động vật .2.gd2 khi cbn mất đi, t dần nguôi ngoai bằng con chó khác-G .3 gd3 - t nuôi cả đàn chó, khi sinh bé t gửi G đi mà chả thăm nó nổi 1 lần trong nhiều tháng, nó mất vì lí do j t còn ko đc biết, c xin lỗi và t đã bán tất cả đàn chó còn lại, chấm dứt .cùng 1 con người, tình cảm và cách nhìn xung quanh vẫn có thể khác đi
    1; cũng như ck t, t từng yêu ; t căm giận rồi lại yêu và đc yêu, và t chẳng thể căm giận hay yêu thêm đc nữa, và con ng ta thay đổi vậy thôi, t ko phủ nhận t đau buồn nhưng rồi nỗi buồn này cũng sẽ thay đổi và thay thế, phải vậy ko
    3. T đang cố gắng làm bạn, động viên và thuyết phục cũng như nhắc nhở chính mình, thực ra t đang cực kỳ sợ hãi tương lai, liệu t có đc hạnh phúc nữa ko, liệu mẹ và các con t có đc hạnh phúc nữa ko, hay lại bị ảnh hưởng bởi chuyện này, t có thể đau buồn, sợ hãi nhưng trên tất cả t vẫn phải vượt qua nó, ko còn cách nào, dù khó khăn, dù có lúc t sẽ phải gồng mình hay cho phép m yếu đuối nhưng chả phải người ta sợ và buồn khi mất đi thứ gì đó chỉ vì sợ sẽ ko tìm thấy cái tốt đẹp hơn, nhưng nếu cho m cơ hội tìm được thứ tốt hơn đó, ta sẽ chẳng mảy may tiếc buồn quá khứ.
    Mày phải vững vàng lên H ạ, cho dù đôi khi t thấy m nhìn con cười mà m ko nhịn đc muốn khóc, nhưng chuyển sang căm hận và khinh khi, đừng khóc vì 1 thứ ko xứng đáng, cho dù ng ngoài ngạc nhiên vì m ổn, và quyết đoán, m vẫn còn liên tục uống thuốc chống viêm, đau đầu và đau dạ dày , và phát hiện ra m đang stress
    M chẳng thế nói với ai, vì m biết rõ chả ai giúp đc mày ngoài chính bản thân m, người ngoài hoặc là cười vào mũi m hoặc là nguời ruột thịt sẽ vì xót thương m mà thêm buồn, m đã vượt qua cảm giác này ,và m sẽ vượt qua lần này với sức mạnh nhân đôi, vì m là lần 2 và m đã có thêm 1 đứa con nữa để phải mạnh mẽ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #3
    4 tháng trước, trước khi biết chuyện, thời gian này đang stress, bắt đầu nhận ra sự thay đổi của ck nhưng vẫn còn tin, thấy chồng bắt đầu ko quan tâm đến vợ nhưng ko nghĩ đến chuyện ck có bồ mà nghĩ là ck chán vợ thôi. save vào đây, save lại 1 quá trình ,và để xóa khỏi nhật ký trong đt
    Hành trình : t có thể thay đổi  ,chỉ là t có thực sự muốn hay ko
    Ngày 1: tiếng xe rồ đi,  cảm giác cái j đó đang mất đi, nhận ra m đang gục mặt xuống bàn,  ngẩng mặt lên và tự nhủ phải thay đổi bản thân. Đầu tiên,  m có thể bắt đầu bằng việc xem bộ phim kinh dị, đã bỏ dở vì sợ,  1 mình, cuối cùng lại chọn xem phim kinh điển, chả việc j phải tự dọa bản thân, cũng bỏ dở,  vì bận
    Hóa ra,  bận cũng hay,  chả còn tâm trí đâu mà buồn hay làm cái j khác nữa
    Kế hoạch đi chơi 1 mình cũng bỏ ngang vì ngập ngụa trong công việc, thế đấy, kiếm tiền nuôi con đã.
    Ngày 2: thèm đi đâu xa xa kinh khủng,  hít thở ko khí thoáng đãng,  ngắm mặt nước mênh mông để tâm bình yên lại, đi đâu nhỉ, đi 1 m khéo lại buồn hơn, chọn phương án an toàn,  gọi điện con bạn thân,  ừ đi xa nhé,  vào nhà t ăn lẩu,  chán,  đúng là già mớ rồi,  ko đi ta đi 1 m,  Wait,  trưa rồi giờ đi thì có Về kịp giờ tan học của con ko,  thế đấy
    Và lại ngập ngụa trong cv,  ok,  mai nhất định phải thỏa mãn bản thân
    Ngày 3: vừa mở cửa hàng ra,  thuê nhà thì đắt,  tóm cổ con e ra trông hàng đã,  lừa con bé ra tưởng đc c cho đi ăn,  đưa khóa xe đây,  c mua đồ ăn về rồi mượn xe đi tí chiều về,  chẹp, đi đâu nhỉ, có khi m đi vèo đến vùng núi non nào đó cho đã,  Wait,  xe j mà nặng khiếp, Wait, ko chống đc chân,  mất cả công hùng hổ leo lên.
    Chán toàn tập,  nhắn cho con e mứt, c đang buồn thối nát ra đây, but ck nó lại cầm máy của nó,  nhưng chắc thấy m thảm quá nên lát sau con bé cũng bỏ công bỏ việc lò dò ra đón,  nào đi chơi,  đi ăn hay đi đâu,  thôi đưa về cửa hàngqqqqq đã,  yep,  lại ngập ngụa trong việc,  ngẩng mặt lên đã đến giờ về,  thế đấy.
    Ngày 4: hôm nay,  nhất định phải đi,  12h đi tàu là 2h,  đi bus ra biển nữa 3h  ,mà 5h con đã tan học rồi, ko ổn,  con cái vào thế đấy,  muốn cũng ko đc
    Chuyến grab đầu tiên : mùi j mà khiếp thế,  ko giống xe nhà m,  say xe,  đau đầu,  lại còn mùi kẹo cao su tóp tép của lái xe,  thế mà lúc xuống xe còn bảo e đánh giá 5 sao hộ a,  ok rẻ,  lần nào đi cũng đánh giá 5 sao luôn
    Grab2 : hóa ra m toàn ngồi sau xe chồng, lần thứ 2 ngồi sau xe ng khác,  cảm giác căng thẳng, lái xe cũng cảm nhận đc luôn,  nhạc buồn, nhưng hay,  đúng kiểu m thích,  nhìn ra kính cửa xe cũng nhiễm nhạc buồn,  kiểu tại sao ta xa nhau j j, thì ra cái đơn giản là đi xe taxi 1 m mà m cũng thấy phải làm quen thế này.
    Grab3 : Oh thế mà m đã dùng đến chuyến grab3 mà ck m vẫn chẳng hỏi han j cơ đấy,  mà quái j đâu mà phải hỏi, vẫn im lặng ngồi,  ck ko thích m nói chuyện với người khác phái, m im là hơn,  mà ô này lại hỏi lắm,  e chờ có lâu ko,  nhạc nghe có buồn ko,  ơ dạ ko,  hay mà - hay nghe miễn cưỡng nhỉ - đúng là nhạc chán thật,  nẫu quá, nói mấy câu đơn giản mà vẫn sợ ck nơm nớp, đúng là bị dồ quen rồi
    Grab 4: gặp ngay ông anh già lắm mồm, bắt đầu quen nên nói chuyện như pháo rang luôn,  ko còn ngồi cứng đơ lóng ngóng như 2 chuyến đầu tiên nữa,  tiện thể hỏi han xem liệu ck lái grab có ổn ko, thấy khá thích hợp,  quan trọng vẫn có time cho vợ con.
    Đấy, t đg nói chuyện đây',a tức điên lên đi, mà quan tâm j nữa đâu mà tức
    ...
    Tập từ cái nhỏ nhất,  và tự động viên bản thân đã tiến bộ : leo lên gác xép lấy mắc treo,  lần đầu leo lóng ngóng ko biết bám va vào cái gờ trên cùng tí thì rơi tự do nhưng cũng ổn cả, ko vấn đề j
    Tập khóa cửa hàng
    Tự đi mua nồi áp suất cho con,  hơi nặng nhưng có ng đỡ cả
    Tối nay bị làm tức điên,  cảm thấy cần chuẩn bị tinh thần nếu cần có thể sống độc lập,  thực ra ngày 1,2,3 vẫn vừa giận vừa thương lắm,  nhớ nữa nhưng giun xéo mãi cũng quằn, qua mấy ngày là chuyển sang trạng thái ko có thương yêu nhớ nhung j nữa,  phí của giời,  thương bản thân thôi.
    Hơ,  thì ra các gia đình họ xa nhau chắc cũng là thế này đây, ko tìm đc tiếng nói chung,  rồi ngoại tình,  say nắng các kiểu,  thây kệ đi,  hắn ko nghĩ m nghĩ nhiều làm j
    Mai, m sẽ cắt ngóm mái tóc này đi,  thay đổi phong cách,  chưa bao giờ cắt,  giờ làm thử,  bt m đi cắt tóc là tn cũng giận dỗi,  giờ ko quan tâm thì cơ hội của m,  rồi m sẽ tự đi xe, cố gắng leo lên con zip với con wave rồi mà vẫn ko đi đc,  nếu cần m sẽ học cả lái xe ôtô luôn, cho chủ động,  m còn muốn đi tập, spa... Nữa,  toàn những thứ bt m muốn cũng ko đc,  giờ m sẽ làm tất .
    Ai đó đã nói với m rằng,  e tốt quá mà ng ta ko tốt lại đc với e cũng là 1 gánh nặng,  và ng đó cũng nói rằng c ko còn là c khi mới gặp e nữa,  ko còn đủ hồn nhiên nữa.
    Phụ nữ đều bị trở nên như thế phải ko. M có muốn thế ko
    Công việc liên tục, con cái, tinh thần,  thiếu ngủ , khá mệt.cách đây ko lâu đã từng hỏi ""nếu e bị bệnh đó thật, ai chăm e? " " a chăm e" . có phải vì m ko bị bệnh đó, m nghĩ sức khỏe là quan trọng nhất,  có sức khỏe sẽ giải quyết được mọi vấn đề nên giờ m gặp thử thách ko
    "  này cô gái,  yếu đuối thì để cho ai xem"
    Đúng thế, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất,  chỉ cần m còn sống, còn sức khoẻ m nhất định phải mạnh mẽ lên, m phải chăm 2 con nữa .

    ....

    Ngày thứ....
    Ko còn để ý đếm ngày nữa,  nhưng chỉ chắc khoảng 1 tuần thôi,  hôm trước m đi làm tóc,  mất cả 1 ngày,  bt ck ko thích m làm tóc,  thì giờ m cứ làm thôi, chiều ra 2 cửa hàng ko thấy m chắc bắt đầu sốt ruột, gọi điện,  sau nhiều ngày ko gọi,  m bảo m đi linh tinh thôi,  còn chả phát hiện ra m đã nhuộm tóc, rồi nói xin lôi, a sai... Cảm giác vui hơn 1 chút thì phải,  vì trên đường về m phát hiện ra m đang khe khẽ hát,  bảo a xin đc việc rồi nhưng lúc đc nhận a lại ko muốn đi làm nữa,  ko có time đưa đón vợ con... Gần về đến nhà,  bảo a làm j bây giờ,  lái grab nhé...thì ra là thế,  vì hôm qua m bảo hay đổi xe cho a lái grab,  ko phải m chiều hắn mà m chỉ thấy như thế hợp lý nên mấy hôm toàn đi grab m đã tìm hiểu,  thế đấy,  có lẽ mà ko chắc hẳn vì thế nên hnay hắn mới thay đổi thái độ
    Rồi cười nói, ôm... Vẫn như mọi khi mà sao lòng m trĩu lại,  rõ ràng mấy hôm trước m hoảng hốt nhận ra là m yêu và nhớ chồng nhiều lắm, rất khó khăn để m chủ động mọi thứ 1 m nếu cần,  m phải cố gắng rất nhiều mà sao đến giờ m ko thể hiểu nổi cảm giác của m, có cái j đó nhàn nhạt,  có j đó mất đi,  như 1 dòng nước lạnh đang len lỏi dần làm nguội tắt ngọn lửa cảm xúc trong m.
    Có lẽ tin nhắn trong lúc m tức giận có thể đúng, 5 năm vun đắp,  sụp đổ hoàn toàn,  vun đắp lại 10 năm,  và sụp đổ từ từ,  m là con ng sống theo cảm xúc,  có thể bỏ qua khôn ngoan,  tính toán để cố tình sống hết mình theo cảm xúc, có thể vui rực rỡ hay buồn sụp đổ, m ko thích sống kiểu nửa vời,  chán chường ntn
    Giờ đây, m lại thích ở 1 mình,  đi chơi 1 m,  kể cả đi đâu xa xa,  xem phim hay chỉ là ngồi 1 m,  thì ra cảm xúc con ng có thể thay đổi như thế
    M ko biết ck m đang cảm thấy ntn,  có nhận ra ng ngồi sau xe máy thường khoanh tay thật chặt, có nhận ra m ko còn muốn gọi về nũng nịu cùng làm j đó,  ko còn thích những cái ôm và khó chịu với những nụ hôn
    Trong danh bạ,  cách đây 10 năm m đã từng chuyển từ chồng yêu thành "một ai đó"
    Vì thực sự là m thấy xa lạ như thế.
    Ck m,  có lẽ cũng chả quan tâm,  cái quan tâm của a ta bây giờ là đc đổi xe,  xe j,  tiền,  và thời gian bạn bè hoặc cả bồ bịch nữa...
    Có thể sắp tới đây,  mọi thứ sẽ thay đổi và nhạt nhòa dần đi,  mỗi ng mỗi ko gian, khoảng cách,  và chả còn quan tâm đến cảm xúc của nhau nữa.. Nhưng m muốn ghi lại,  vì dù sao m cũng cảm thấy tiếc,  m đã yêu cho dù m muốn mạnh mẽ hơn nhưng thực sự là m đã yêu, 1 tình yêu hết mình và duy nhất,  hết lần này đến lần khác,  dù bị vùi dập, sỉ nhục như bọn gái gu, vậy mà chả cần có người thứ 3, mà cuộc đời ,anh ta bắt m phải sống nhạt đi, sống nhạt cho đời bớt đau,  m vẫn sống thế thôi,  vẫn vì gia đình và chồng con,  chung thủy, vẫn có tc với chồng nhưng đôi mắt này sẽ ko nhìn ck chỉ toàn yêu thương nữa.
    A có thấy tiếc ko. Hả ck?  A thì có lẽ cũng ko biết và chả bao giờ cần biết,  rằng cho dù vợ a đã dành tình cảm với a thế nào, a sỉ nhục lên tc đó thế nào,  cô ta vẫn ở đấy và hết lòng,  nhưng rồi cô ta nhận ra tc đó là thừa thãi. Bớt đi thôi,  và dành nhiều quan tâm hơn cho bản thân và cuộc sống,  chuẩn bị tinh thần có thể sống độc lập nếu cần.a nên nhớ rằng nếu a ko quan tam den tc cua vk a thi co khi lai co nguoi khac quan tam day,  haha. M đã từng khuyên rất nhiều người nhưng hóa ra m lại yếu đuối hơn m tưởng,  mà có sao,  vì đó là m,  chả có j là m ko làm đc, m sẽ có cuộc sống khác hơn 1 chút,  vậy thôi
    Nói nhiều quá. Thực ra là đang cảm thấy bất mãn và chán khi nhận ra tc đc nhận lại ko đc như m mong muốn phải ko,  đàn ông là thế mà, bố, mẹ,  con cái a ta cũng ko là j nữa là vk, chỉ có bản thân a ta là to thôi,  cho nên ích kỷ hơn đi là vừa,  đừng có lúc nào cũng sống vì ng khác,  và sống theo sở thich của ng khác, ok
    Danh tình cảm cho ai biết trân trọng nó ý.

    À có 1 vấn đề này nữa, m chán sức khỏe của m ,  có sức khỏe thì ko vấn đề j,  mọi vấn đề rồi sẽ giải quyết được, nhưng bây giờ sk của m hơi tệ . Và thế quái nào nó lại đi theo tinh thần, ko hẳn là buồn,  stress hay chán chán tí thôi là đầu đau,  dạ dày đau,  hạch sưng,  mất ngủ,  da dẻ cũng sạm,  tệ thật,  đâu ai thương m bằng bản thân m, trừ mẹ,  nhớ chưa,  cần phải khắc phục ngay sk và ko cho phép thằng nào làm m buồn thêm nữa , stop.

    Me before you,  xem nốt nào,  ban đầu định để dành cùng xem, kiểu phim giúp ng ta sống chậm lại và thấu hiểu nhau hơn, nhưng ng kia ko thích thì xem 1 m, vừa bật lên thì him về,  opps về hơi sớm nhỉ, mua cho 1 gói quẩy, ngồi hỏi xem phim j
    Ngồi đc 2 phút,  lại đi.
    Oh giá mà a có thể về sớm hơn hoặc đi muộn hơn thì tình hình có vẻ cải thiện hơn chút đấy.
    Thôi xem tiếp.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #4
    0h52 5/8
    Lại thế , phát điên vì nghĩ vơ vẩn, m bị làm sao vậy, có thể tâm lý m đang có vấn đề
    Chỉ là tỉnh giấc, và thấy chồng vẫn say sưa với cái đt, xem youtube
    E bây giờ , còn chả phân biệt đc việc a mải mê xem đt , là rất đỗi bình thường hay là a lại đang chán vợ và muốn chat với con nào, ôm đt đến khuya xong khi vợ khó chịu nhắc đi ngủ thì vứt máy ngủ thẳng cẳng quên luôn trước đó có "hẹn" với vợ, còn chả buồn ôm vợ như trước kia, thế là vợ tỉnh cả ngủ và buồn, chán.
    Cảm giác ngớ ngẩn và hụt hẫng, cảm giác cô độc và ko đc yêu, cảm giác cần đc vỗ về dù chỉ là cái ôm trước khi đi ngủ, sao vậy? Mọi thứ quá bt mà, ngày mai chồng đi làm và ngày nghỉ của v, vậy là lại cả ngày v sẽ mong ngóng hoặc cố tỏ ra ko cần để ý xem ck có nhớ đến v ko
    Thực ra v biết có thể ck và mọi thứ vẫn bt, chỉ có v đang ko bt , nếu trước kia cả tháng vc chỉ "hẹn" nhau 1-2 lần v cũng ko cảm thấy j, thì bây giờ 2-3 ngày ko "hẹn" v đã thấy thiếu thiếu, và tự hỏi có phải m ko hấp dẫn ck nữa hay ck có bồ nữa rồi...
    V tức giận cảm giác này, cảm giác mọi thứ mất kiểm soát và tinh thần v hoàn toàn lên xuống theo hành động của ck. V bắt đầu phân tích, phải chăng do cs của v xoay quanh ck quá nhiều, như 1 thói quen quá lâu nên khi sụp đổ, v bị mất cân bằng.
    Vậy bây giờ cân bằng lại bằng cách nào, ai đó nói hãy tìm 1 ai đó , 1 ng bạn khác giới để chia sẻ, đây đúng là 1 cách cân bằng hiệu quả, nhưng ko khả thi vì khó mà có 1 kiểu bạn bè đơn thuần như vậy đc.
    Tháng trước v định đăng ký lớp yoga để tăng cường sức khỏe và tinh thần, ck ko đồng ý, v muốn tự đi xe, ck ko đồng ý , vẫn đưa đón v, v muốn đăng ký mấy buổi học vẽ , thứ v yêu thích nhưng đã bỏ từ lâu sau khi lấy ck, ko đồng ý, tuần tới v muốn đăng ký lớp hoc trang điểm cá nhân, tất nhiên cũng ko đồng ý nốt...
    Ck nóng tính, v cũng ko thể tranh cãi với ck, tự làm theo ý m cũng đc nhưng v chẳng thích căng, cơ bản là yêu ck , hơn ck yêu v, phải ko nhỉ?
    Vậy là chúng ta cứ ngày ngày ck đưa v đi, v ra cửa hàng của v rồi ck đi lái xe, rồi v lại chờ ck về, hoặc chờ tin nhắn, hoặc đt, vì ck đi lái xe vk sẽ ko làm phiền, lúc ck ko nhắn v lại thoáng ý nghĩ có khi nào lại mải mê nt cho bồ như mấy tháng truóc, dù chỉ thoáng qua nhưng lặp đi lặp lại trong đầu thật khó chịu
    V ko sao thoát ra đc, nhiều khi muốn xa cách ck 1 chút nhưng ck cũng vô tâm luôn thì lại buồn, nhiều khi thấy thất bại vì m là ng yêu nhiều hơn nên khổ hơn, cảm giác chán như thất tình, nhưng trẻ tuổi thì thất tình còn đi tìm ty mới, tìm ng vỗ về vết thương còn như m , thật buồn và trống vắng.
    Giờ m bỗng hiểu cho con bạn, tại sao mà có những ng dễ ngã lòng , đó là khi họ cô đơn. Họ cần chia sẻ, động viên, cần quan tâm , hay là vỗ về giá trị bản thân, hay là trả thù...
    M ko như vậy, nên m mới viết ra để giải tỏa , chỉ là m đang có bệnh mà cứ loay hoay tự chữa hoài chưa đỡ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #5
    3h25 5/8
    lẽ nào ...chuyện đó lại lặp lại
    những j vừa tìm đc, t sẽ làm sáng tỏ vào ngày mai
    t ko muốn rơi vào cảm giác này nữa. cảm giác yêu thương bỗng chốc trở thành ghê sợ

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #6
    thay vì đêm qua, hôm nay trong nhật kí là 1 cảm xúc tích cực, cũng nên thế .
    dù rằng, ban đầu dự định ghi lại những cảm xúc này, để xem sau bao lâu thì vết thương lại đó lại nhói lên 1 lần, xem nó đang lành dần, hay lở loét, nên m dự định khi stress thì mới vào wtt, vì m sợ, nếu đang yên ổn đọc những tâm sự trong wtt và của chính mình,sẽ làm m lại phát điên lên và bệnh nặng thêm ,nhưng vì đêm qua mất ngủ, mò vào đọc ngay bài phía trên của c rainy , thấy đồng cảm nên tối nay ko kìm đc sau khi cho con ngủ lại len lén mò vào.
    m hiểu hết ,cảm giác cô đơn, muốn chạm vào ck, dù ck nằm ngay đó mà ko thể, cả cảm giác vì sao tìm đến 1 người khác để tâm sự, đêm qua khi phát hiện dù chỉ là 2 tin nhắn đến số máy lạ ,đã đc cố ý xóa đi,nghĩ ck lại lừa dối m, vẫn lén lút , m lại phát điên lên vì đau khổ và tức giận ,chút xíu có ý định tìm đến ng khác giãi bày tâm sự , vì sao lại cố tình chà đạp sau lưng mình, may mà m kiềm lại đc, biết là ko nên.
    kết quả sáng nay ck tỉnh dậy quay qua ôm vợ thấy tình hình ko ổn. ck vừa đi khỏi m gọi vào số máy đó sau khi tra các kiểu ko có thông tin, thì thấy giọng nam, tạm thở phào. tiếp tục gọi lên tổng đài hỏi về 1 dãy số lạ thường xuất hiện trong lịch sử cước máy ck, thì đc thông báo là gói dịch vụ gtgt thôi, tạm thời cất đc 1 gánh nặng.
    từ ngày đó, đã dạy m luôn phải tỉnh táo, ko đc bỏ qua 1 dấu hiệu nào dù là nhỏ nhất, dù m vốn là ng cực kỳ tin người, và hay tự ru ngủ bản thân nhưng sau 2 vố,m đã học đc cách kiểm soát thông tin khi cần, có nhiều điều ta có thể tra ra 1 cách đáng ngạc nhiên. tất nhiên chỉ tra khi nào có nghi ngờ.
    Quên nữa, lại tiêu cực, cảm xúc tích cực cơ mà. lạ thay, khi cất đc gánh nặng, thay vì nhìn ck như tội đồ m thấy lại ck đáng yêu hơn hẳn, biết vợ ko ổn nên đi làm ko yên vội chạy về " đợi chút, a về ngay, a nghĩ mình nên ở bên nhau lúc này" , " a trông con cho, e ngủ bù đi" , mà chưa kịp ngủ đã quấn lấy nhau, lần đầu là ck tấn công, lần sau là bị phản công ) ( cho hết xí quách mà đi với bồ, phải tận dụng triệt để) và như để v an tâm, chốc một lại nhắc " a yêu v" , " a sợ v lại nghĩ linh tinh lắm, rồi lại làm bậy" ; đi ra khỏi phòng là : a để đt lại đây đấy nhé.
    ờ thì lại ru ngủ bản thân 1 chút , biết sao đc
    thôi thì, chả biết ngày mai thế nào, lúc này dù sao cũng tốt hơn đêm qua, rồi m sẽ lại bệnh lại thôi, nhưng lúc này cứ tạm tin đi, cho mình và tình cảm của m 1 cơ hội, dù rằng vẫn lo sợ, nhưng biết rằng quá đa nghi cũng ko mang lại điều j tốt đẹp.
    điều m muốn nói nữa là, wtt hay thật, cách đây 10 năm khi m bị vố đầu tiên, ngay năm đầu tiên cưới ,và vừa sinh con ,m thốt lên trên này " t đã mất tất cả" vậy mà chính cái diễn đàn này, những chị, những mẹ xa lạ đã vớt m lên . Bẵng đi ,bây giờ m quay trở lại, cũng chính nơi này, viết ra để vơi bớt ,dù rằng ko có ai chia sẻ nhưng vẫn cảm thấy tốt hơn
    đặc biệt là các bài viết của các mẹ trước, như nói trúng tim đen của m, để m nhìn chuyện của m 1 cách khách quan và rộng hơn, đồng thời nhìn đc xa hơn, dù rằng m chỉ thấm đc khi " đỡ bệnh" như lúc này, chứ lúc lên cơn thì...nhưng hay thật, mỗi lần m tìm đọc 1 bài viết ,lại vô tình phù hợp với hoàn cảnh và cảm xúc m lúc đó, như chỉ ra con đường cho m đúng lúc đó, hơn cả 1 bác sĩ tâm lý.
    Và nếu m từng phân vân, các câu hỏi quay cuồng đầu m : a ấy còn yêu m ko? nếu m tiếp tục ở bên a ấy thì m có lại bị lừa dối tổn thương nữa ko? m có cố gắng đc ko? nhiều khi m thấy bất lực với vấn nạn ngoại tình và nghĩ m ko thể giữ đc gia đình khỏi nó nữa? có xứng đáng ko? thì hiện giờ câu trả lời chính xác ( trong thời điểm này) là m phải cố gắng, cố gắng hết sức để cuộc hôn nhân này đi đúng quỹ đạo của nó, dù tổn thương cũng ko đc sợ, phải can đảm giành lấy hạnh phúc cho m và các con, cố 1 lần nữa, để nếu ko đc cũng ko hối tiếc vì đã ko cố gắng.
    chính vì thế ,m mới viết nhật ký này, phải ko ? đơn giản là những cảm xúc hỗn loạn của bất kỳ người phụ nữ nào khi chồng ngoại tình, và cố gắng tìm cách vượt qua nó.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #7
    cách đây 10 năm, e đã từng viết nhật ký như 1 cách để giải tỏa và tìm đúng hướng đi cho mình : " mẹ viết, mẹ mong 1 đoạn kết có hậu..."
    lúc đó, e 23 tuổi , bây giờ sau 10 năm ,cảm xúc ,cảm nhận cũng khác nhiều, nhưng ai đó đã nói phụ nữ nhu cầu chia sẻ rất lớn, và bây giờ e vẫn muốn viết, để 1 ngày nào đó, biết rằng m đã yêu như thế nào, ngây ngô như thế , đã từng giận dữ ,đau đớn và trưởng thành hơn thế nào...dù rằng e cứ cố tình trưởng thành hơi chậm nhưng đúng là sau mỗi cú sốc đó ,đau đớn, tuyệt vọng nó làm e trưởng thành hơn rất nhiều năm trước cộng lại, khi mà hoàn cảnh rơi trúng vào ta, ta mới biết m phải đương đầu và giải quyết nó thế nào, e ko nói là vượt qua mà là Giải Quyết vì chả bao giờ nói trước đc tương lai, có lẽ trong cuộc đời vẫn cứ đòi hỏi ta phải gặp hết thử thách này đến khó khăn khác, khi ta học đc bài học này rồi lại dạy ta thêm 1 bài học mới...

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #8
    " cho a 10 năm, a nhất định sẽ lấy lại lòng tin của e"
    " 10 năm rồi nhé, ko đc nhắc lại chuyện cũ nữa nhé"
    10 năm...
    kỉ niệm ngày cưới : tháng 2/2017, e đã viết, đó là lúc e đang cảm nhận đc hạnh phúc thật sự

    Tròn 10 năm... 💜
    Hạnh phúc là khi ta dắt nhau đi đến một vùng đất mới thậm chí chả kịp xách ba lô.
    Hạnh phúc là khi ta cùng ăn mì úp trong phòng nghỉ của viện an dưỡng  cũng ngon chả kém lúc ta ăn đặc sản trong rì sọt 5 sao.
    Hạnh phúc là khi chồng hào hứng mua khoai tây về chiên cho vợ, vợ thì hào hứng ăn.
    Hạnh phúc là khi ta cùng sơn cửa cho ngày khai trương cửa hàng đầu tiên của vợ với mỗi bên cửa 1 màu vì ko đủ tiền để mua sơn màu giống nhau.
    Hạnh phúc là khi ta trang trí phòng cho con gái trong căn nhà vừa mới xây.
    Hạnh phúc là khi ta ngồi ung dung câu cá dưới cơn giông bão với đôi guốc ngấm mưa bung keo đc buộc vội bằng cước câu.
      Hạnh phúc là khi ta nướng và chén 2 con cá mương chiến lợi phẩm 1 ngày đi câu nóng 40 độ . 
    Hạnh phúc là trong ví vợ vẫn giữ tờ 20k khi chồng kiếm đc 50k về chia cho vợ ,mà vợ nhớ hơn nhiều lúc chồng đưa vợ những cọc tiền💰
    Hạnh phúc là khi mẹ mới sinh  ngủ luôn trong toilet mà có bố cứ trực ngoài cửa đuổi ko đi
    Hạnh phúc là khi tôi nhìn thấy ông chồng luôn luôn lạc hướng của t giữa trung tâm sầm uất nhất đất Thái, đứng ở 1 chỗ hoàn toàn lạ hoắc mà t có thể đoán ra là vẫn tưởng chỗ đã hẹn vợ lúc đầu,mặt thì sáng rỡ lên khi nhìn thấy vợ, vợ thì đang è cổ kéo 1 vali đồ nặng trịch.
    Hạnh phúc là những điều tuyệt vời nhất của chúng ta dù ko ở cùng 1 thời điểm nhưng chúng vẫn gặp được nhau.
    Biết người biết ta trăm trận trăm thắng chồng nhá,  cái j còn ghê gớm,  chưa ngoan thì tự kiểm điểm ,phê bình đi nhá, đầu tư tình cảm và tài sản vào vợ là đầu tư có lãi nhất trên đời thôi.
    Ko cần biết quá khứ,  ko nắm đc tương lai,  chỉ cần biết hạnh phúc ngay bây giờ chồng nhé
     

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    "Ko cần biết quá khứ,  ko nắm đc tương lai,  chỉ cần biết hạnh phúc ngay bây giờ chồng nhé "
    Mới mấy tháng trước thôi, e vẫn đang ngủ say trong hạnh phúc như vậy đó, nếu ai hỏi e " chồng t ngoại tình, có thể nào chúng tôi vẫn hạnh phúc ko?" thì e sẽ muốn nhắn gửi là " có, hãy cố gắng tin 1 lần nữa, hãy yêu bản thân và yêu a ấy hơn, và b sẽ lại có hạnh phúc"
    nhưng đúng là ngay cả lúc đang thấy hạnh phúc e vẫn có chút lo sợ " ko biết dc tương lai" và chỉ vài tháng sau, nó lại ập đến ,để bây giờ, mãi mãi e cũng sẽ ko bao giờ tin đc vào tình yêu ,sự chung thủy của đàn ông nữa, có chăng chỉ là phải luôn luôn cố gắng, hạnh phúc nếu có dù chỉ là hiện tại nhất thời, thôi thì ta cứ nắm bắt lấy, và cứ cố gắng vui với nó.
    vài tháng sau ngày kỉ niệm ngày cưới, e bắt đầu thấy a thay đổi , từ khi nào a đã ko thích dành thời gian cho e, ban đầu e bận con nhỏ. vâng lại lần nữa, sau khi e sinh con, những tưởng gia đình mình sẽ hạnh phúc trọn vẹn vì sau gần 10 năm ,vì e đã tin a lại nên e mới dám sinh thêm, và như mong ước của a, bé trai đáng yêu ra đời. ban đầu a rất chăm e, chăm con, từ trong viện đến về nhà, ai cũng khen a là ông bố nhân dân, quả thật, so với bé đầu, e hạnh phúc trong tình yêu và sự chăm sóc của a. Ban đầu đệm chật, sợ a đè vào con , cũng là sợ mất giấc ngủ của a, e bảo a kê thêm đệm xuống góc phòng nằm, a còn ko chịu, hay chường bộ mặt đáng thương vợ ơi cho a lên nằm với...thế rồi bẵng đi, e phát hiện ra,khi 2 con đang ngủ, e lén ôm gối xuống nằm cạnh a mà a còn tỏ vẻ khó chịu, kêu khó ngủ, a ôm đt cả đêm, rất khuya, rồi sáng sớm a nói muốn đi tập thể dục giảm béo, có hôm tối lại kêu dắt chó đi dạo, đi cafe...
    e bắt đầu thấy a khác.Đôi khi là a ko còn giúp e xách hết đồ như trước, đôi khi là e cầm ô nghĩ mình che mưa cùng nhau thì a lại lấy cái ô khác và lẳng lặng đi trước, ko còn những tin nhắn cho e, e viết ngày càng dài, còn a,a ko đọc hoặc tỏ vẻ khó chịu, cho rằng e nói nhiều, vâng, vợ mà, có phải bồ đâu, giờ thì nhìn đâu cũng thấy điểm xấu của vợ rồi, có thấy đâu những tin nhắn đấy chất chứa đầy nỗi buồn, hoang mang và cả TY e dành cho a.
    e bắt đầu hoang mang, lẽ nào a chán e thật, tại sao vợ chồng đang mặn nồng lại có thể nói chán là chán, a đầy khuyết điểm nhưng e yêu a nên e chấp nhận hết và luôn nhìn thấy ưu điểm, khích lệ a, vâng, đó là vì ta còn yêu.
    e cứ buồn như thế khoảng 3 tháng, mà cũng vẫn tin a, nghĩ là dạo này a gặp lại nhiều bạn cũ nên mải vui bạn bè, chán e
    Đó là 1 ngày cuối tháng 5; sau 1 trận con ốm, e ốm , khoảng 1 tuần thức trông con và bản thân ốm, buồn nghĩ vu vơ trong khi a ko quan tâm dù e đã cố hết sức kéo a lại , đến ngày con khỏi ốm, e định đi làm mà cuối cùng bắt taxi ra thẳng bến xe, e tìm ra biển.
     

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #10
    " chỉ hôm nay thôi , cho tôi xin được buồn chút thôi
    khi một ai bỏ đi mất rồi
    khi nỗi nhớ ngập tràn bóng đêm hay trong lòng tôi"...
    tiếng nhạc trên taxi đập thẳng vào tim e.
    15 năm ; 5 năm yêu, 10 năm cưới e chưa bao giờ cô đơn và lạc lõng như thế này, chúng ta vốn tình cảm và quan tâm nhau hàng ngày, nhất là sau biến cố ở năm đầu tiên hôn nhân kia, dù e đóng kín lòng mình lại thì a vẫn cố gắng vỗ về e, chưa bao giờ a bỏ rơi e như thế này, e hoảng hốt và cô đơn lạc lõng, e cũng ko nghĩ a có người khác, e chỉ nghĩ sao a lại chán e
    Nói hơi vô lý, nhưng quả thật 10 năm hôn nhân, e gần như đi đâu cũng có a bên cạnh, có lẽ là do a hay ghen, nên e thậm chí còn quên luôn cả cách tự đi xe máy, mỗi năm e đi làm tóc 1 lần đều bị a giận dỗi ,a chở e ra hiệu nhưng còn lượn qua lượn lại xem có đúng là thợ nữ làm cho e ko, trời ạ, e có tức giận nhưng e cũng quen rồi ,để đến lúc như cách đây mấy ngày, e đi làm tóc cả ngày a còn ko nhận ra e đã đi và đã làm tóc , lòng e lại buồn bã, e thử mua quần áo style mới, quần rách, áo trễ vai, a khó chịu nói lời khó nghe, e lại thấy quen thuộc, e lại thử e đi tập gym nhé, đẻ xong phải giảm eo, a cũng đồng ý, chỉ nói e thay đổi rồi,e buồn , e lại thử e mua xe máy tự đi nhé, tiện bạn e có dạy lái ô tô e đi tập luôn, a cũng đồng ý, a thay đổi thật rồi. những thứ trước đây e muốn làm a ko bao giờ chịu giờ a đồng ý nhẹ tênh mà sao e lại buồn, e chả muốn làm j nữa...
    Thế nên, hôm nay, e tự đi ra biển, sao mà lạ lẫm và cô đơn đến thế, vùng biển ta đã đi bao lần từ thời còn yêu nhau, thay vì bao lần hứng lên là đòi a chở ra biển, đôi khi chỉ là ăn 1 bữa hải sản rồi lên xe về luôn, 2 đứa cùng thích làm những việc tùy hứng như thế.
    Cảm thấy còn may mắn vì lúc đi vớ theo tai nghe, e ít nghe nhạc, chỉ khi có tâm trạng ,lại ko thể chịu đc nhạc to, vậy mà hôm nay nghe nhạc lại thấm đến thế, search và tải nghe đi nghe lại bài hát vừa thoáng nghe trên taxi
    " chỉ hôm nay thôi, xin cho nước mắt này đc cứ rơi
    cho con tim này cứ rã rời
    qua đêm nay rồi sẽ khác thôi "
    thật ra , e chưa bao giờ đối mặt với chuyện a chán e, hay sẽ làm mọi việc 1 mình ko có a, nhưng phải, qua hôm nay rồi sẽ khác thôi, e sẽ phải thay đổi và cay đắng nhận ra mình thực ra chưa sẵn sàng thay đổi, thì ra mình đã lao ra thương trường bao nhiêu năm vững vàng như thế, cư xử và suy nghĩ lúc nào cũng đc khen là thấu đáo như thế, cứng mềm vừa đủ, quyết liệt và tình cảm vừa đủ, lại yếu đuối và thất bại thảm hại thế này.
    Gần 2 tiếng trên xe khách hôm nay sao dài quá thế, bên cạnh là 1 người xa lạ, a chưa bao giờ cho e đi đâu 1 mình, có đi với bạn thân thì cũng gọi liên tục đến khó chịu ,giờ e đang đi 1 mình đấy a có giận ko, có biết ko? bỗng nhạc tắt có đt của a, tim e hẫng đi một nhịp , lâu lắm rồi a ko gọi cho e, kệ đi, giờ gọi là có người nghe ngay à, đang giận đây có biết ko. Máy vẫn rung liên tục, e mở máy : e đang bận a đừng gọi nữa, tắt luôn .tin nhắn đến, thì ra gỏn gọn hỏi công việc, ko cáu,ko sốt ruột, nhắn trả lời, hết.
    nhắm mắt lại, mong chờ gì chứ, phải quen đi, nước mắt chực trào , ngửa mặt lên, nước mắt ơi đừng chảy vô ích làm gì, ta đang ở giữa những ng xa lạ, một nơi xa lạ, ko đc khóc. đã hiểu thế nào là nuốt nước mắt vào trong.
    ĐT vẫn vang đều tiếng nhạc
    " ngày mai sẽ khác, sẽ lại thấy từng nhịp bước chân, vang trên con đường xưa rất quen thuộc
    kí ức xưa kéo về
    trên từng góc phố, những hàng cây mà ta đã qua
    những chiều mưa ngồi mãi dưới hiên nhà
    sẽ mãi ko quên được "
    sao nước mắt ko ngăn đc nữa, cứ chảy mãi ko ngừng, ko còn ai lau nước mắt, bản thân cũng ko muốn lau, tự chảy, tự khô rồi lại chảy, chảy từ mắt, may có kính che , xuống má, lại may có lớp khẩu trang che, rồi, cứ chảy đi ,im lặng mà chảy.
    giờ mới biết có thể khóc trong im lặng mà lại đau đến thế, tại bản nhạc cứ thấm đẫm vào người , để cho dù xung quanh rất nhiều ng xa lạ mà lại ko ai động đc vào thế giới của ta, nghe nhạc khi buồn, kể cũng hay thật, cảm giác như nỗi buồn cũng ngon hơn, ngọt hơn.
    uh thôi thì cứ khóc đi

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #11
    hơn 30 tuổi mà vẫn có thể buồn đến ngây người thế này, thôi thì hôm nay ta cứ tận hưởng nỗi buồn này đi, enjoy với nó, năng lượng buồn cũng thật là mạnh mẽ , hôm nay ta có 1 ngày của ta, có thể tìm đến biển khóc cho thỏa, thế giới riêng của ta.
    Xe thả giữa đường ,giờ là bắt xe buýt , gần như chả bao giờ bắt xe, chẹp, giờ cái j cũng phải tập cả đi, chuyện nhỏ hết thảy, chỉ là mới nên cái j cũng ngơ ngơ, thẫn thờ , đang quen và kệ đc bao bọc, giờ thả ra đường nó thế đấy ,bản thân tính đã lơ mơ khác người, làm việc kiếm tiền tốt nhưng cũng liên quan toàn đến nghệ thuật và trẻ con nên bản thân vẫn trẻ con và lơ mơ mãi.
    cuối cũng cũng bắt đc xe, của nợ, vừa mua dc hộp sữa đang hút dở cho lại sức thì xe đến, vội vàng nhảy lên người thì xiêu vẹo mà sữa thì lênh láng " xe ở thành phố này lạ thế, ko dừng lại đón khách ạ" " xe cũng lạ mà người lại càng lạ " ,trông m ngớ ngẩn thật so với cả xe kín dân địa phương, phì cười, kiếm tạm chỗ đứng để bám mà ng cứ lắc lư ; " đến đâu đây người đẹp" , " a cứ cho e ra bến bãi A" ," mùa này nước cạn e ra đấy ko đẹp, đến bãi cuối nhé" " vâng, xe có đến đấy thì tốt quá " ," chiều 3h có chuyến cuối đón khách về nhé".
    Bãi nào thì m cũng quá quen thuộc rồi, lần gần đây nhất vừa mới đầu tháng, dịp 1/5 đưa cả nhà đi. nhưng lần đầu tiên đi 1 mình.
    kể ra trời vẫn thương, hôm nay ngày thường cả khu như chỉ có mình mình mà trời lại mát quá thể, m luôn vô cùng thích thú những ngày trời mát, gió thổi lồng lộng như thế này, kể cả mưa bão cũng ko ngại ,thảo nào cũng nũng nịu dụ dỗ chồng đi phượt loanh quanh trong ngày.
    kiếm 1 chiếc ghế dài,trước mắt là biển bao la, phía trên mây trời, gió thổi lồng lộng, chỉ có mình mình 1 nỗi buồn, nỗi buồn cứ tha hồ dâng lên trong tiếng nhạc, cũng mênh mang và bao la, lòng buồn khôn tả nhưng lại khó tả là, có cảm giác hứng thú với nỗi buồn ấy, kiểu joy với nó, hay feel the beat, đại loại thế, kiểu nhấm nháp nó, hưởng thụ nó, thấy rằng ồ năng lượng buồn của mình nhiều đến thế ư, let it go, thả nó ra , và đương nhiên nước mắt tha hồ rơi, trong tiếng nhạc, trong im lặng, ko ai biết ,ko ai hay, thật may mắn vì ko có ai, thật may mắn vì m đã đi, đôi khi ta cần chỉ là chỗ để buồn, để khóc thoải mái ,hơn là u u uất uất
    ( tất nhiên đấy là cảm giác lúc này, buồn nhưng chưa đau)
    nếu ai đó tâm trạng giống m, ngồi nhìn biển mà thvử nghe " là e tự đa tình" , bằng tai nghe nhé, trời ơi, nhạc đánh vào sao mà buồn, mà đã quá thể
    "...quá khứ chỉ còn hoa trước mộng
    cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi
    là e vẫn tự đa tình"...
    có lẽ m sẽ ngồi mãi như thế ; quên hết mọi thứ và đợi đến chuyến xe cuối cùng trở về trước khi con đi học về.
    Cho đến khi 1 giây vô thức m chụp ảnh biển gửi cho a " m đã từng hơn thế này a nhỉ"
    là m vẫn còn mong ngóng, phải ko?

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #12
    " e đang ở đâu" ngay lập tức có tin nhắn lại
    " e đang ở đó à"
    " ko, e lục lại ảnh cũ thôi"
    " e ở yên đó, a đến ngay"
    " ko, a đừng đi, e ngồi 1 lát e về , lát a còn đón con"
    "a đi bây giờ đây, e đừng nói nhiều, yên a tập trung lái xe "
    " đừng đi lung tung, a đến đó đưa e về, 2 tiếng nữa là a tới nơi"
    " a ko tìm đc e đâu"
    ...
    biết tính a, a sẽ đi thôi, dù m ko nghĩ là sẽ về với a; lát nữa dù a đến , cũng chẳng nói lên điều j cả, a ko còn yêu và quan tâm m như trước đây, m sẽ tự bắt xe về thôi, ko thể cứ ngoan ngoãn quen với sự có mặt của a bên cạnh mãi .
    nghĩ vậy, m ngồi nghe nhạc thêm 2 tiếng, và lạ thay ,ko còn thấy muốn khóc nữa, lúc này bãi biển dần đông lên và m ngắm những cặp thanh niên nô đùa, giống như hồi yêu nhau, vc m thường ra biển trong ngày, để hóng gió và hoàn toàn trong sáng. Thầm nghĩ trong những đôi kia, đôi nào sẽ yêu nhau và hạnh phúc đc thật sự dài lâu, m quả thật đã già mất rồi.
    đúng 2 tiếng hơn, xem gps xe đã gần đến nơi, m ung dung bỏ đi, trên núi có 1 quán cafe, view đẹp tuyệt, có thể nhìn thấy toàn bộ khu này, m lên thẳng đó, kiếm 1 góc ngồi ,hoàn toàn vắng vẻ, lại đeo tai nghe và chờ đợi.
    thế nào từ hôm đó và sau này, m có thể nghe đi nghe lại bài hát này cả ngày ko biết chán, để mỗi lần nghe lại nhận ra thì ra trong ta vẫn tồn tại 1 tình yêu sâu sắc đến thế. các bạn ạ, hôn nhân qua nhiều năm, tình yêu vẫn đó nhưng nó quá quen thuộc và bị che lấp, m luôn yêu chồng nhưng ko có buồn bã, nhớ nhung, khao khát như lúc này, như lúc mới yêu và có lẽ, cảm giác say nắng khiến ng ta thay đổi, là những cảm xúc mạnh mẽ khác thường kiểu như thế này, kiểu như ng ta sẽ ko bao giờ phải nói " a nhớ e phát điên" vì vc hàng ngày vẫn gặp nhau thì câu đó chỉ có nói với bồ mà thôi. vậy mà lúc này t lại nhận ra m đang yêu ck hơn bao giờ hết.
    trong tiếng nhạc, và nước mắt, sao vc t ngay gần nhau mà t ko thể chạy đến với a,t thấy bóng dáng quen thuộc của a ở xa dưới kia, dù nhỏ xíu đang lang thang tìm t, cuối cùng gọi mãi cho t ko đc a ra mỏm đá nhô ra biển, chỗ cao nhất " a ngồi đây, để dễ nhìn thấy e"
    " a ko tìm đc e nữa đâu, a chỉ tìm đc khi e muốn để a tìm thôi"
    " a sẽ ở đây đợi đến khi e về với a".
    t biết chồng t rất lỳ, nghĩ j làm đấy, ko phải lo đủ thứ như t, sau khi gọi nhờ bà ngoại đón cháu , 2 vc ngồi thi gan.
    chuyến xe cuối cùng đã đi từ lâu, nắng dần tắt, gió thổi lạnh buốt, ở trên này gió thổi vù vù thì dưới biển hẳn còn gió lớn hơn
    " vợ ơi, ngồi đây lạnh quá"
    " vợ ơi, về với a"
    " vợ ơi, ở đây nguy hiểm lắm này " )
    " a nói đi, nó là con nào" t phủ đầu, t ko biết cũng ko hẳn nghĩ thế nhưng chỉ có lý do đó là phù hợp cho thái độ của a mấy tháng qua
    " e nói j vậy"
    " a quen nó lâu chưa" thật ngốc nghếch, thằng nào mà đi nhận cơ chứ
    " a ko hiểu, a chẳng có ai cả"
    " chỉ là...a ham chơi"
    " e đang ở đâu"
    " e đang ở đâu, a đến đón e ngay"
    " e ở nhà nghỉ" t đánh cú quyết định
    im lặng 1 lúc lâu, t biết ck t ghen kinh khủng và kiểu ghen bệnh, mù quáng

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #13
    lạ thay , nếu bình thường những việc hết sức vớ vẩn cũng làm a ghen điên lên hành hạ t với những lời nói vô cùng khó nghe và t thì đau đầu khó chịu tức giận đợi đến lúc a nguôi và xin lỗi t như phường chèo , thì giờ đây, t càng nói a lại càng tỏ vẻ ko tin , và t lại mong chờ a ghen .a chỉ luôn miệng hỏi t đang ở đâu?
    lạ thay khi t cố tình nói đẩy a đến chỗ phát điên và bắt đầu nói khó nghe với t, thì t lại thỏa mãn, như này còn hơn bao ngày qua lạnh nhạt với t. a bắt đầu đe dọa sẽ chứng tỏ quyền sở hữu ngay lập tức khi thấy t, và thay vì hỏi t đang ở đâu thì gào lên rằng t phải ngay lập tức xuất hiện trước mắt a.
    tất nhiên là t ko ra, thực ra thì t sẽ ra nếu đơn giản a nói a yêu t, nhưng câu nói hàng ngày trước kia a hay nói với t , nay đã lâu t ko đc nghe, và cả mấy tiếng nói chuyện vừa rồi, t hỏi nhiều lần a cũng chỉ luôn nói t phải ra gặp a mà ko hề trả lời, tại sao vậy? a thực sự hết yêu t rồi sao? nói dối 1 câu cũng khó đến thế.
    và lạ thay, khi t càng hành hạ , thách thức chồng t thì t lại càng nhận ra t yêu a nhiều quá, cảm xúc yêu và khao khát đc yêu này mạnh mẽ hơn rất nhiều lần ty mà t vẫn hàng ngày dành cho a 10 năm qua trong đs vợ chồng, nó giống như hồi đang yêu mà còn mạnh hơn, nếu ko có cú hích này, có lẽ t sẽ ngủ quên mà ko biết đến m còn yêu nhiều đến thế.
    T sẽ ko bao giờ quên hình ảnh a ngồi trên mỏm đá là 1 chấm đen nhỏ xíu cạnh biển mênh mông nhưng lại quen thuộc và thân thương đến thế, t có thể nhận ra a giữa hàng bao nhiêu người khác đang đi lại dưới kia.a đang chờ t đó, đang phát điên vì mất đi sự kiểm soát a vốn có với t.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #14
    Sau này mỗi khi bình tâm, nghe lại bài hát m đã nghe cả ngày hôm đó, t vẫn giữ đc cảm xúc khác thường đó, và cảm thấy tim m dễ rung động và tìm đc cảm xúc yêu a .
    Sau này,thi thoảng t điên lên, thì a vội vã chạy về bên t, thi thoảng buồn t lại muốn ra biển, a lại vội vàng đưa t đi, khi bằng xe máy, khi đi ô tô, rất kiên nhẫn miễn là t ko đc đi 1 mình, có lần chúng t thuê phòng, sát bờ biển, mở toang cửa nghe sóng vỗ, rồi t bật bắt a nghe đi lại cùng t bài này, trong khi t gọi bia lên phòng uống, t ko biết uống nhưng t muốn trong tâm trạng này, thử say 1 lần xem có quên đc hay ko, chỉ cho a uống 1 chút vì còn lái xe đưa t về chứ. kết quả t thấy say chả quên chút nào như người ta nói, còn nhớ hơn, buồn hơn, t cứ thế dựa vào a mà nói, trâch móc a, rồi lại khóc, tại sao đối xử với t như thế, có biết t đau thế nào ...kết quả đầu t đau như búa bổ và nôn thốc nôn tháo, quên thì chả quên j sất, hôm đấy t vẫn còn đau lắm, lại đi bằng xe máy, trên đường về phải mua thuốc đau đầu và 1 cân quả chua cuối cùng cũng tỉnh táo mà về đến nhà. Thế quái nào đàn ông thích uống nhỉ, chả ngon, chả vui j sất, chỉ thấy ngang đến tận cổ và đắng, và mệt vv...đàn ông thật kì lạ, toàn thích và làm những thứ trái khoáy
    Giờ thì chồng t đã in bài hát đó ra cd, mà còn in lặp lại nhiều lần,vứt trên xe hàng ngày bật cho t nghe, chắc vì t nói nghe bài này thấy dễ y ck hơn ấy. Khi nào t lại lên cơn điên thì t sẽ tắt phụp, còn bình thường thì t yên lặng nghe.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #15
    Sau hôm ở biển về, tâm trạng t khá hơn, a cũng quan tâm t hơn, ko ra ngoài quá lâu, tối ko nằm riêng mà lên nằm cạnh vk, lại thường xuyên đưa đón vk. Lúc này t tin là a chỉ mải vui bạn bè , còn t lại nhận ra m yêu ck nhiều, phải kéo ck về để ck thích bên cạnh vk nên dịu dàng và ngọt ngào hơn, ko quá dành thời gian cho con cái và cv .
    tuy nhiên thỉnh thoảng t thấy m vẫn buồn và nhiều đêm vẫn khóc, có lẽ t vẫn cảm nhận đc tình cảm và sự quan tâm của a vẫn hời hợt, ko như trước, a hay sẵng giọng với t, cũng ko để ý đợi t ăn tối cùng, tối t phải giục nhiều lần a mới đi ngủ, ko thì cứ ôm đt dưới nhà... t nghĩ do m quá nhạy cảm.
    cuối tháng đó, cả nhà t đi du lịch cùng nhà ngoại, năm nào t cũng lên kế hoạch sẵn, t hi vọng dịp này vc con cái vui vẻ trở lại.
    Nhưng ko, t và a vẫn có khoảng cách, sợ mải nhà ngoại nên t luôn dành quan tâm cả đến ck, nhưng rồi t nhận ra chỉ có 1 mình t cố gắng.
    Ngay chiều ngày đầu tiên, khi cả nhà ra biển, t bế đứa nhỏ, trong khi mọi người đi trước,t cố gắng nán lại đợi a khóa cửa rồi cùng đi, t ko muốn a cứ 1 mình lẽo đẽo đi sau, nhưng t đợi mãi ,mà ko thấy bóng dáng a đâu, t bèn gọi điện " sao a khóa cửa mà lâu vậy" , ko ngờ a sửng cồ lên với t, khó chịu và sẵng giọng, thế là lẽ ra t nói t đang đợi a thì t lại nói " a thấy ko cần bế con giúp e à" vậy là a lại chê trách t, có mỗi bế con cũng làm phiền a ,t quá phiền phức... t ko ngờ việc m đứng đợi ck lại làm ck khó chịu như vậy, từ đây ra biển còn 1 quãng khá xa, vậy là, t cắm cúi bế con đi như chạy.
    vài phút sau, a chạy đuổi theo, giành con khỏi tay t, nói a xin lỗi, t hỏi tại sao t chỉ đợi a mà a khó chịu như vậy, a sao lạ vậy, chúng t cứ thế lại cãi vã, a đổ lỗi cho t, nói t cái j cũng muốn a theo ý t, cả chuyến đi này a cũng ko muốn, đỉnh điểm là khi ra đến bãi biển rồi, mọi ng nhà t đang cười nói ríu rít , a nói với t " mày thích cãi nhau với t thì bây giờ, mày có muốn tao cho cả nhà mày biết ko " .
    T chết đứng, t shock thật sự, bao nhiêu năm nay t quá quen với cách chửi mất dạy của a mỗi khi a ghen hay bực tức nhưng nó chỉ 1 chốc 1 lát thôi, và khi chỉ có 2 đứa chứ ko bao giờ có người thứ 3 chứng kiến, vì t đã nói t sẽ ko tha thứ nếu a hạ nhục t trước mặt ng khác và a sẽ hối hận ngay . lúc mới yêu vì chuyện này t đã chia tay bao lần, thậm chí cả khi đã đính hôn t còn định thôi, nhưng sau này t thuần hóa a lại, và a bớt hẳn tính đó đi, nhưng do gia đình a quá khác gia đình t, nên t chấp nhận là a sẽ khó bỏ hẳn kiểu ăn nói đó.
    Lúc này, trái tim t như bị ai bóp nghẹt, t đã yêu và cố gắng y a đến thế, tại sao a lại dám nói thế với t, t đã sai lầm ngay từ đầu, khi tin rằng m sẽ từ từ tiết chế đc a theo cách m mong muốn, hóa ra t yêu 1 người như thế này ư? T đưa mắt nhìn ba mẹ, rồi lại đưa mắt nhìn mấy đứa e gái và con đang vô tư chơi đùa, ngay gần đó chỉ cần chồng t nói to hơn 1 chút nữa thôi, chả phải cảnh hạnh phúc kia sẽ tan biến mất ư, mẹ t , các e và con gái t vô cùng nhạy cảm, vô cùng thương t , làm sao họ biết đc người con rể, anh rể mình hết lòng yêu quí và tôn trọng kia đang nói những câu khốn nạn đến thế nào.
    Bỗng chốc t thấy m có lỗi với mọi người , sao t lại để m vào nông nỗi này, sao t lại lựa chọn sai lầm để ảnh hưởng đến hạnh phúc cuộc đời t, các con t và gia đình t thế này, t ko thể bảo vệ đc họ trong hạnh phúc, t khổ họ cũng khổ, sao hạnh phúc đang có này lại mong manh đến thế, chỉ cần 1 người ,1 câu nói nữa thôi là nó vỡ tan tành.
    T giơ tay tự đấm vào ngực m vì ko thể chịu nổi nỗi đau và hiện thực này , chỉ nói " t đã nhìn lầm a" , trong giây phút đó t thấy ánh mắt ck t khác hẳn, nếu trước đó 1 giây là long lên và điên cuồng giận dữ thì giờ đây là áy náy xót xa, t thấy m bị ghì chặt trong vòng tay của ck mình ,nghe giọng a cuống quít " a xin lỗi, a sai rồi, a xin lỗi vợ " " a biết dạo gần đây tính khí a hơi thất thường, a xin lỗi" . mặc cho t giãy dụa vì tức giận và xấu hổ a vẫn 1 tay ôm đứa nhỏ , 1 tay ôm chặt t, nước mắt ko kềm đc cứ rơi, t vẫn buồn, vẫn giận lắm nhưng t nín lại vì ngay kia là gia đình mình.
    khu resort có bãi biển riêng nên có mỗi gia đình t lúc này, cũng tốt, ba mẹ đang ra xa chụp ảnh nên ko để ý, dì út và con gái chơi đùa ngoài biển, chỉ có đứa e gái lớn , t thấy nó thoáng nhìn nhưng lại quay đi, vẻ hiểu chuyện.
    Từ lúc đó đến tối t vẫn tỏ ra bình thường nhưng đêm hôm đó ,trong căn phòng rộng lớn của resort t đã khóc cả đêm và nhắn cho a bao nhiêu tin nhắn, a thì lấy cớ nằm giường con xoay ko thoải mái, ngoài phòng khách lại có ghế salon lớn nên ra ngoài nằm.
    T chỉ thấy hôn nhân của t đang trên bờ vực, rằng a hết yêu t,điều mà bấy lâu nay t chưa hề phải lo lắng mảy may, t ko biết m phải làm j, phải sửa từ đâu.
    T nào đâu có biết rằng, tất cả những chuyện này là do anh đang mải mê với ả nhân tình kia.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #16
    hôm nay lại buồn chồng vu vơ
    gần trưa đang cho con ăn thì ck bảo , đi biển đi, cho con đi ,mai về
    2 vc nổi hứng đi luôn và về trong ngày thì là chuyện thường rồi nhưng cho con đi, ở qua đêm là chuyện khác, phải chuẩn bị đồ,hơn nữa chiều nay m còn nhiều việc phải giải quyết, thế là m bảo " thôi để sang tuần, hay chiều nay a đón e sớm m đi chơi"
    " thôi, m biết đi đâu, cho con đi mới vui"
    chỉ câu nói thế thôi, là câu nói rất bt, trước kia m còn vui là đằng khác, vậy mà nghe bây giờ lại thấy hơi hụt hẫng, kiểu như v thích 1 chút ko gian riêng với ck mà ck thì chẳng hứng thú tẹo nào.
    thế là chiều vừa làm việc, vừa thơ thẩn giận dỗi. ck đương nhiên cũng chả biết con mụ vợ dạo này nhạy cảm thế, biết thế, nên nghĩ thôi, cứ nói ra đã, nhắn cho ck, đại ý là e muốn gần a mà a làm e hụt hẫng.
    chưa đầy 30 phút sau, ổng lò dò ra cửa hàng, bảo vợ m mong manh quá, cứ như thủy tinh dễ vỡ ý, ko đc làm tổn thương vk mới đc, xong ngồi cười hì hì, hay mai a đưa vợ đi chơi nhé, xong lại nhưng chả biết đi đâu, vk biết đầy chỗ ,nhưng vk thèm nói, đầy chỗ trước vẫn hay đi hâm nóng tc đấy thôi, hừm, a chỉ ăn thôi, đúng là ngoài thời gian cặp bồ quyết giảm cân ra ,còn lại ck ham ăn, vk cũng vậy, nhưng giờ ck ham ăn lại thì vk phải cố giảm eo thoai.
    tối về, nhìn mấy tô pate đầy ự ck dậy sớm làm buổi sáng lúc vk với con còn ôm nhau ngủ, cũng ngon, thôi ham ăn còn hơn ham cặp bồ, 2 vc ăn bát tướng
    đến giờ mới giật mình nhớ ra " có phải hôm qua con hỏi e thích ăn bánh mỳ j, e bảo mẹ thích bánh mỳ pate nhưng bây giờ pate ngoài hàng ko ngon, nên hôm nay a mới làm pate ko?"
    vậy đó, đơn giản vậy cũng là yêu, phải ko nhỉ, AQ tí

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #17
    có những câu hỏi luôn quẩn quanh trong đầu những người bị phản bội như t
    A ấy còn yêu m ko?
    A ấy có phản bội m nữa ko?
    Và, thêm 1 câu hỏi nữa
    M phải làm j để nó ko xảy ra nữa?
    những câu hỏi đó làm tâm trạng t thường xuyên thất thường, hay giận buồn vu vơ...rồi lại khao khát yêu thương...
    hôm nay cũng vậy, dường như a ấy cũng cố gắng quan tâm nhưng t vẫn thấy ko đủ
    Bất chợt khi ngồi trên xe t chợt nhận ra :
    a ấy thường thay đĩa nhạc yêu thích của t khi t lên xe
    a ấy ko thích cafe sữa nhưng luôn gọi 1 cốc nhiều sữa vì t ko uống đc cafe nhưng rất thích vớt sữa dưới đáy cốc cafe để ăn ngon lành, ngọt và thơm..
    là như thế chúng t cùng cố gắng đấy thôi ,t đang nhặt nhạnh niềm tin và gom lại những yêu thương.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • 71 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #18
    thời đi học, cho đến trước khi lấy chồng, t rất thích đọc và đọc nhiều, đủ thể loại t đều thấy có sự thú vị riêng nhưng t bị cuốn hút nhất là cuốn " đời thay đổi khi chúng ta thay đổi"
    và càng sau này, t nhận ra cuộc sống luôn thay đổi và ta cũng vậy, dù rằng t thuộc loại người rất ít bị tác động và đc cho là ít bị " thoái hóa biến chất " nhất.
    t viết nhật ký này, dù rằng cho đến nay chưa có mẹ nào chia sẻ cùng nhưng t viết trước tiên là do nhu cầu muốn giải tỏa ,chia sẻ của phụ nữ, 2 là 1 cách để t tự chữa tâm bệnh cho m, tự nhìn tự ghi lại cảm xúc của m, vì t biết rằng theo thời gian nó sẽ thay đổi, vừa là để sau này, nếu lỡ may 1 người em, người bạn mà t yêu quí có rơi vào hố sâu như t thì cũng biết rằng, những cảm xúc tuyệt vọng và buồn bã, thất thường này là bình thường
    khi nào muốn viết, t sẽ viết lại quá trình và kinh nghiệm vì sao 1 người ngây ngô, cả tin như t lại có thể điều tra ra gốc rễ và phát hiện đồng thời phản ứng với việc bị phản bội mạnh mẽ mà cũng thảm hại thế nào.
    suy cho cùng, khi ta muốn, ta có thể làm những việc và phản ứng tốt hơn ta nghĩ m có thể làm đc.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của crazy2017
    • Avatar của Muaphale
    • Muaphale Khách
    #19
    Đọc những cảm xúc của bạn mà y như đang nói ra chính nỗi lòng của t những ngày qua vậy, liệu chúng ta có thể kết bạn và chia sẻ với nhau
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của Muaphale
    • Muaphale Khách
    #20
    Đọc những cảm xúc của bạn mà y như đang nói ra chính nỗi lòng của t những ngày qua vậy, liệu chúng ta có thể kết bạn và chia sẻ với nhau
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3