CUỘC SỐNG HÔN NHÂN & GIA ĐÌNH

Me chong em noi the nay, cac me khuyen em phai hieu sao day?

Đến trả lời mới nhất
  • 3 Lượt chia sẻ
  • 2.89K Lượt đọc
  • 33 Trả lời

1 Người đang theo dõi

  • Trang 2/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 4
    • 268 Bài viết

    • 204 Được cảm ơn

    #11
    Cầu trời khấn phật phù hộ độ trì cho con, cho những ai chưa có nhà riêng, túp lều riêng cũng được để chúng không phải nghe "nhà của tao, đất của tao, cái gì cũng của tao, của con tao...". Xin lỗi cả nhà chứ đúng là "chó cậy gần chuồng..." và không phải sống với những thằng chồng vô học, hơi tý là chửi, hơi tý là oánh. Sức phụ nữ chân yếu tay mềm ko thì .....
    • 2,432 Bài viết

    • 1,258 Được cảm ơn

    #12
    Ôi MC ,mình căm MC lắm , nhìu khi tuyên bố là BC bệnh còn chăm chứ MC thì miễn , mẹ của chồng chồng lo , mà mấy bữa nay MC bị phát hiện UT vú giai đoạn đầu ( cũng may là đi kiểm tra sức khỏe định kì nên phát hiện kịp , chau7 ảnh hưởng sức khỏe ) , mình cũng sáng sớm chợ búa cơm nước mang tới BV cho MC mỗi ngày ( MC chỉ ở BV làm các xét nghiệm đợi mổ chứ chưa mổ ), con thì chưa dc 3 tháng phải nhờ mẹ đẻ . Chán . Nghĩ lại MC đã đối xử tệ bạc với mình ntn mà vẫn ức , túm lại là lo cho MC là trách nhiệm nhưng tình thương thì ko mảy mảy 1 chút nào cả .

    MC chủ top nói thế còn nhệ , đừng bận lòng , MC mình ác lắm , nói bao nhiu câu tàn nhẫn độc ác vô cùng , còn xỉa xói mỉa mai cả mẹ đẻ mình ấy chứ dù VC mình sống toàn nhờ mẹ đẻ giúp , từ tiền bạc nhà cửa con cái , còn MC thì toàn lấy bớt chứ chưa cho dc 1 cái gì . Mà con bé nhà mình 3 tháng rùi BMC mình còn chưa bít tên nó . Ko quan tâm cháu bị họ hàng trách quá nên 1 tháng ghé thăm 2-3 lần , mỗi lần 10-15p mà ko bao giờ hỏi cháu nă ngủ dc ko , chỉ biết ngồi chê cháu xấu xí , chê đã rùi MC đi khắp nhà lục lọi bếp , tủ lạnh , nồi niu ( đang nấu ăn ) coi hum nay nấu món gì để chê bai , kiểm tra toilet sạch ko v..v.. , kiểm tra phòng ngủ oci có mau cái gì mới cho cháu ko v..v.. đẻ mắng mỏ dù toàn là họ hàng cho cháu bà cũng ko vừa lòng , đòi vác cho cháu ngoại hoặc bắt trả ( bà sợ cháu nội bà sướng quá , bà mún nó khổ giống con trai bà mới dc ,còn cháu ngaoi5 mới dc sướng ) . Nhìu khi mình nghĩ con ng bà độc quá nên nảy sinh ung nhọt ung thư tùm lum , từ trẻ tới giờ MC mình ko 1 ngày ko có bệnh , ko 1 ngày ko uống thuốc ,hết bệnh này ra bệnh nọ , hết ung nhọ này lại lòi ung thư kia ( bà phải đi giải phẫu 7 lần / 7 căn bệnh rùi ) . vậy mà chau7 tu nổi , còn ác lắm , lúc đầu mình còn thương vì thấy bà khổ quá , giờ tình thương cũng mất tiêu . Hùi mình đẻ mổ , bà hành hạ mình , bắt mình ngồi lên ngồi xuống để mình đau đớn cho biết tay bà ( bà quay cái giường bệnh cho nó dựng đứng lên đẻ mình phải ngồi thẳng dậy rât đau ) , bà bỏ mặc mình mới mổ xong đi toilet mà phải ngặm bình nước truyền mà mò mẫm đi ( mới mổ đẻ chỉ nên bước 2-3 bước thui ko dc đi quá nhìu ) .CHo bú thì bà vác con đặt lên vết mổ của mình lôi mình ngồi cho búdù con gái bà đẻ thường thì bà cho nằm bú , mình sinh con mà bà ko cho nằm toàn bắt ngồi vì " tại mày đẻ mổ thì ráng chịu " . Bà hành hạ mình mà cả y tá còn đau giùm mình . Trong khi bà từng kể nổi đau bị mổ xẻ ntn, vậy mà bà hành mình như thế .Bà ác nhất trong các MC ở WTT này , Nghĩ lại , bà chửi rửa VC mình như thế mà khi bệnh chỉ có VC mình lo còn con gái bà dne961 giờ còn chưa biết bà bệnh, những ng khác có ai đâu .

    Ôi trời lại lãi nhãi MC nữa rùi ,ngộ lắm , cứ mỗi khi vào mục " gia đình" là mình kìm lòng về MC ko nỗi .

    18,5M : 13,5kg , 92cm
    Bé Moon * NB : 3,45kg , 55cm . 1M : 4,8kg , 57cm . 2M : 6kg , 60cm . 3M : 6,6kg:Crying: , 65cm . 4M : 7,4kg, 67cm . 5M : 7,9kg , 69cm . 6M : 8,6kg , 71cm . 7M : 9,2kg , 73cm . 8M : 9,6kg , 74cm . 9M : 9,8kg , 76cm . 10M : 10,4 kg , 78cm. . 11M : 10,8kg , 79cm . 12M 11,5kg , 80 cm
    • 749 Bài viết

    • 440 Được cảm ơn

    #13
    Mẹ chồng mình hiền lắm, nhưng mình lúc nào cũng khách sáo và xem bà như mẹ anh chứ không phải mẹ mình, vì mình rất sợ có chuyện xảy ra. Lâu lâu cũng kể tội chồng, mẹ chồng lại nói câu "tụi con cưới nhau là tự nguyện yêu nhau rồi đến với nhau, chấp nhận sống với nhau, chứ mẹ không ý kiến", thế là từ đó đến sau này mình im luôn, mỗi lần về nhà chồng, ngoài hỏi thăm họ hàng, mình cũng chẳng có chuyện gì để nói nữa. Dù mẹ chồng có hiền đến mấy thì họ cũng sợ mình ăn hiếp con của họ.

    • 2,377 Bài viết

    • 1,760 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi wicket Xem bài viết
    Mà sao nhiều bạn thích nhạy cảm thế nhỉ? Có gì ko bằng lòng thì hỏi thẳng ra cho rõ ràng. Còn ko thì thôi. Người nói nhiều khi vô tình, mà người nghe cứ hữu ý. Đâm ra cứ ông chẳng bà chuộc, chả được tích sự gì mà càng ngày càng ghét nhau (ngay cả khi chả có lý do gì cho ra hồn).

    Khi còn con gái thì nhạy cảm 1 tý cũng tốt, cũng hay. Nhưng làm vợ rồi thì cần thêm chút lý trí cho dễ sống.. Mình thấy ai hay suy nghĩ vừa làm khổ mình, vừa làm khổ người xung quanh. Còn ai có chút lý trí và mạnh mẽ thì sống dễ hơn nhiều. Mỗi người mỗi tính nhưng dù sao cũng nên cố gắng tích cực hơn. Mình ko thay đổi được mình thì sao mogn thay đổi được người khác?
    Mình tâm đắc với câu này của mẹ nó. Đúng vậy đấy. Lí trí và mạnh mẽ sẽ giúp mình sống tốt hơn các mẹ ạ

    • 2,377 Bài viết

    • 1,760 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi khbinh83 Xem bài viết
    Em mong là chị sẽ cố gằng giả câm điếc bởi vì gd chị phụ thuộc vào ba mẹ chồng quá, nên bà bảo gì phài nghe thôi. Cố gắng dành dụm, cố gắng tự lập, 5 năm, 10 năm..cố gắng lên chị.Chị an ủi mẹ chị nhé. Cố gắng sống tốt, sống vui để mẹ vui..

    "Đáng buồn thay, khi bạn gặp được người rất có ý nghĩa đối với đời bạn thì lại nhận ra người ấy chẳng cùng cảm xúc như bạn.

    Và bản thân bạn sẽ phải chọn lựa
    Hoặc ngồi đó mà gặm nhấm nỗi buồn
    Hoặc để cho điều đó trôi qua mãi mãi "

    "Nếu anh thấy một gia đình hạnh phúc, anh nên tin rằng ở trong gia đình có một người đàn bà biết quên mình."
    (René Bazin)
    mình nghĩ câu nói này tuy hơi cay đắng nhưng đúng thực tế. Ngẫm thấy thương thân những người phụ nữ quá

    • 5,494 Bài viết

    • 9,999 Được cảm ơn

    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi zinandsuri Xem bài viết
    Chào các bố mẹ
    Hai vợ chồng em đều là dân tỉnh lẻ, học hết cấp 3 rồi thi đỗ đại học và ở lại thành phố làm việc. Trước khi lấy nhau thì nhà chồng em đã mua được mảnh đất ở Gia Lâm, rồi xây nhà cấp 4 ở tạm. Cưới nhau rồi, em về đấy ở. 3 năm rồi. Hai vợ chồng đồng lương còm cộng với khoản nợ nần to tướng của chồng em từ thời thanh niên nên chúng em cũng chả khấm khá gì. Thỉnh thoảng ông bà nội vẫn cho con em tiền, khoảng 1->2 triệu, thêm tiền mua sữa. (Ông là giám đốc bệnh vện tỉnh, bà làm việc cùng cơ quan ông nhưng về hưu rồi, còn ông vẫn đang công tác)
    Hôm rồi, con em ốm phải nằm viện. Hai bà nội, ngoại đều lên thăm (các cụ ở quê). Mẹ thì ở trong viện với con, còn bố thì đi làm cả ngày nên hai bà có thời gian ở nhà với nhau hàn huyên tâm sự. Chả hiểu hai bà nói với nhau những chuyện gì mà sau khi con em xuất viện thì bà nội về quê trước còn bà ngoại thì lăn ra ốm (hai bà vẫn vui vẻ với nhau). Sau đấy em gạn hỏi mãi bà ngoại cũng không nói, chỉ bảo bà bị ngộ độc thức ăn nên mới bị nôn (ăn tối cùng vợ chồng em mà hai vc chả sao cả còn bà ngoại thì lử khử suốt đêm và mấy ngày hôm sau). Mãi mấy hôm sau, được bà hàng xóm kể lại em mới biết, em hỏi lại mẹ em thì mẹ em bảo đúng là bà nội nói như thế
    Chuyện 1: Chồng em có thú vui nuôi gà tre, bà nội thì rất không đồng ý, nói là bẩn và ô nhiễm môi trường. Nhưng chồng vẫn cứ nuôi, mua về cả một đàn nuôi ở sân sau nhà, đúng hướng gió nam. Bà nội lên không chịu được, giận lắm. Hôm đó ngồi nói chuyện, có cả bà ngoại và bà hàng xóm, bà nội bảo: "nhà của tôi, đất của tôi, nó muốn nuôi con gì, đưa ai về ở, nó phải hỏi ý kiến tôi. Đừng nói là gà chứ đến người tôi cũng giải tán"; "hai vợ chồng đi thuê nhà bên trung tâm mà ở, tiền tôi cho, để nhà này tôi cho thuê"
    Bà ngoại nghe xong buồn, bảo là không hiểu bà nội có ý ám chỉ điều gì không, nếu có thì buồn con gái quá, con ăn ở làm sao mà để nhà người ta nói vào mặt mẹ thế
    Chuyện 2: Bà nội vốn theo Phật, ăn chay trường và rất mê hầu đồng. Tối đó, cháu ra viên, bà nội thắp hương khấn vái, bà ngoại cũng chắp tay ngồi cạnh. Một hồi lâu tự nhiên bà nội tu tu lên khóc rồi bảo: "ta túm tóc nó từ quê lên đây, ta dắt tay nó mới vào được cái nhà này. Thế mà chẳng bao giờ nó nhìn đến ta, khấn ta được một câu"
    Sau khi khấn vái xong, bà nội mới bảo là bà cô tổ họ Trần (họ của em) về, nhập vào bà và nói vậy. Rồi yêu cầu em phải làm cái lễ sám hối từ đường, kêu bà cô tổ phù hộ cho.
    Bà ngoại càng buồn, nói riêng với em: con về nhà này có sung sướng lắm không con mà để bà nội nói là "được về cái nhà này"
    bà ngoại ốm mấy ngày (em đoán chắc suy nghĩ nhiều, bà gần 70 tuổi rồi, còn bà nội 57 tuổi), rồi bảo thôi mẹ về quê, ở đây cháu thì cũng khỏe rồi, mà mẹ già rồi cũng chẳng giúp gì được cho con
    Thế là bà về. Em thương mẹ em thắt ruột....
    Nói chuyện với chồng, kể hết mọi chuyện. Chồng đùng đùng nổi giận, bảo là em và bà ngoại nghĩ linh tinh, ý bà nội không phải như thế. Đấy là bà cô tổ họ Trần nói thế chứ có phải bà nội nói đâu. Em bảo là: "thế anh tin bà cô tổ họ Trần nhà em về nhà họ Vũ nhà anh đấy à? mà chỉ cần thắp một nén hương là bà về ngay đấy à?. Nếu có thật thì bà về từ đường nhà họ Trần mà phán chứ". Chồng vẫn khăng khăng, bảo là chuyện đấy thực hư thế nào không ai giải thích được, nên không thể trách cứ bà nội, chỉ là bà ngoại suy nghĩ lung tung nên mới nghĩ ra là em được về cái nhà này sung sướng mà không biết điều. Em nói lại là: nếu như anh nói là chuyện tâm linh không giải thích được thì anh cũng không được quyền phán xét rằng bà ngoại suy nghĩ lung tung, biết đâu đấy là bà nội mượn cớ để nói vậy thì sao. Rồi em bảo: còn chuyện bà nội nói "người cũng đuổi" thì có mang màu sắc tâm linh không? Anh giải thích thế nào đây? Hay lần sau mẹ em lên thăm con gái, em phải xin phép bà nội cho phải phép?
    Thế là chồng em không nói gì, nhưng vẫn lục bục trong mồm rằng đàn bà lắm chuyện, chuyện bé xé ra to, suy nghĩ chẳng đâu vào đâu..... (tóm lại vẫn có ý cho rằng mẹ em suy diễn chứ ý bà nội không phải thế)
    Em buồn. Từ khi về làm dâu, em toàn phải chịu trách móc thay chồng. Chồng em ham chơi, tiêu pha hoang toàng, em bị mẹ chồng trách không nói được chồng. Chồng em nợ nần (món nợ từ đời nảo đời nào, từ trứoc khi cưới em, bây giờ mới vỡ lở ra, bà nội phải đứng ra trả cho một phần, bà cũng trách em không nói được chồng, không biết chồng nợ bao nhiêu, hai vợ chồng ăn tiêu hoang toàng. Nguyên văn lời bà: "Vợ chồng mà chồng không nói được vợ, vợ không bảo được chồng, hai vợ chồng trả lời cho mẹ nghe xem có còn muốn ở với nhau hay không?". Trong khi đó, ba năm lấy nhau, bao nhiêu tiền em tích cóp được (mà từ thu nhập của em là nhiều), chồng đều mang đi trả nợ hết rồi. Em cũng đã khuyên can nhiều, nói ngọt có, nói nhẹ có. Có giai đoạn, em lờ đi, coi như không, bố cứ đi sớm về khuya, hai mẹ con vẫn ở nhà đâu vào đấy. Có lúc Hai vợ chồng to tiếng, cãi nhau, chồng đánh vợ, xưng mày tao với vợ, đe tao giết mày....
    Em buồn, buồn rất nhiều, suy nghĩ rất nhiều. Giống như cảm giác khi ta kỳ vọng quá nhiều vào ai mà bị thất vọng vậy
    Xét về mối quan hệ hai bà là thông gia nên bằng nhau. Xét về tuổi thì mẹ em là bậc làm chị, làm cô của mẹ chồng em
    Xét về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, 3 năm làm dâu, em chưa cãi bà một câu nào. bà nói đúng em nghe, bà nói sai em cũng vâng để con nghĩ, không phản đối
    Vậy mà....
    Em vẫn động viên mẹ em rằng bà nội không có ý gì đâu, tính bà đồng bóng, mẹ nghĩ làm gì
    Nhưng trong thâm tâm em cũng nghĩ như mẹ em vậy
    Em không biết mẹ em và em có nhạy cảm quá không, có hiểu sai thành ý tốt của bà nội không?
    Em không biết suy nghĩ của chồng em thế nào. lẽ ra nên động viên thì lại đi nổi giận....
    Em không hiểu mẹ chồng muốn gì ở em? Một gia đình yên ấm hay không đâu phải phụ thuộc 100% vào người phụ nữ? Phải có sự thiện chí xây dựng của người chồng nữa chứ?
    Các bố mẹ cho em lời khuyên với
    HB chẳng có lời gì để khuyên bạn!

    Nhưng thật sự HB phục bạn!

    Vì với mẹ chồng nói (và chắc chắn là nghĩ, nghĩ nhiều) như thế; chồng thì xử sự như thế mà bạn vẫn giữ được đạo làm dâu làm vợ thì HB quá phục bạn!

    Nếu mà là HB chắc HB giải tán luôn, tự mình ra riêng mà sống cho nó nhẹ nợ. Để cho mẹ mình ngần đó tuổi đầu ko nghĩ tới nỗi phát ốm vì mấy câu nói của bà thông gia kém gần 20t, để tiền mình làm mình mua sắm cho con cho mình cho tử tế, chứ ko phải mang tiếng đi xin ai như thế!

    Có chồng mà làm gì, để ôm cái nợ giời ơi vào mình trong khi chồng chả biết ơn biết nghĩa; mẹ chồng chả biết điều chả có tình như thế! Có chồng mà quá là của nợ!
    • 3,772 Bài viết

    • 1,982 Được cảm ơn

    #17
    Kinh nghiệm của mình là ko nên để 2 bà thông gia ngồi lâu với nhau, thế nào cũng có chuyện. Nhà mình thì 2 bà bằng mặt, nhưng ko bằng lòng, ko đến nỗi gặp nhau là máy móc nhưng mình cứ hạn chế đến mức có thể.
    Sao nhiều người cho rằng chủ top và mẹ chủ top quá cả nghĩ nhỉ, em mà rơi vào hoàn cảnh này chắc em cũng phải nghĩ vậy thôi. Xin chia buồn với chủ top là chị có 1 bà mc hơi bị quái. Em ghét nhất là loại người cứ suốt ngày vỗ ngực: cái này của tao, cái kia của tao. Của bố mẹ ko cho con thì cho ai mà kể lể. Có ko đồng ý gì với con dâu thì nói thẳng, dạy thẳng chứ đừng lôi cái trò đồng bóng ra mà dọa này, nghe ngớ ngẩn lắm.
    Chị nói với mẹ chị cũng đừng chấp làm gì, trên đời có nhiều hạng ngừoi. Mình mà chấp hết thì chỉ thiệt thân mình thôi.
    Anh chồng chị là điển hình của nhiều người đàn ông VN: Lúc nào cũng coi mẹ họ là đúng.
    Mẹ yêu ba bố con nhà Gấu:Kiss:
    • 34 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #18
    Cảm ơn cả nhà rất nhiều
    Còn nhiều chuyện em muốn tâm sự với các mẹ lắm. Hôm nào rảnh em online tiếp
    • 21 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #19
    Theo mình, bạn cũng đừng nên chấp nhặt quá. Mẹ chồng bạn có thể không phải là người thâm thuý đến thế đâu, hơn nữa mình thấy bạn cũng là người tương đối nhạy cảm.
    Sau 10 năm làm dâu, mình nghiệm ra 1 điều là đừng trao hết niềm tin và tình cảm vào MC và kể cả chồng mình cũng vậy, không hẳn là thủ thế nhưng cái gì cũng có giới hạn thôi. Chồng mình, dù có hư hỏng thì cũng vẫn là con của mẹ chồng, mình - dù có thơm thảo, đảm đang, hết lòng vì nhà chồng thì cũng chỉ là con dâu, đơn giản vậy thôi. Cũng giống như không ai thương con mình bằng mình, không ai thương mình bằng cha mẹ ruột mình. Vì vậy, để có thể sống đơn giản và hạnh phúc hơn, bạn hãy cứ thật tâm lo lắng cho nhà chồng trong giới hạn có thể (đừng cố gắng quá, chẳng ai biết cho mà mình lại mệt mỏi), mình thật tâm thì luôn được thanh thản và cũng đừng suy diễn mọi việc theo ý mình. Hơn thế nữa, đàn ông luôn vô tâm và suy nghĩ đơn giản hơn phụ nữ mình, tuy nhiên họ cũng dễ bị chạm tự ái, vì thế nếu bạn muốn góp ý hoặc tâm sự gì với chồng thì đừng nên đứng ở bình diện mà chồng thấy là mình đối kháng, hãy cứ nhẹ nhàng giãi bày và chỉ chốt 1 câu: theo anh, em nên xử sự như thế nào? Mình nghĩ, đức ông chồng yêu mình và thương mình sẽ không bao giờ muốn vợ khổ tâm cả. Thân mến!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • Có nhà nhưng không được ở

      Mình năm nay 27 tuổi có 1 em trai 20 tuổi. Mẹ mình có mua căn hộ chung cư cho 2 anh em ở nhưng...

    • các mẹ nghĩ sao khi chồng có nói thế này

      VC em khá hợp và cũng hp. Chồng em rất yêu con. Hiện e đang mang bầu gần 7 tháng cháu thứ 2 là gái (Cháu đầu là boy, được gần 3 tuổi rồi). Hôm nọ chồng em đi nhậu cùng mấy ông bạn, ko say đâu nhé mà về lại nằm tâm sự với vợ thế này mới kú chứ. Nguyên văn câu của ông đấy nói là "Cuộc đời làm người...

    • Tìm hiểu về nhân duyên vợ chồng

      Nói theo đạo Phật, vợ chồng là do duyên số, có nghiệp, có nợ với nhau, chứ không phải khi không mà...

    • [Clip] “Vlog” gửi mẹ của thai nhi: Hiểu lầm của người lớn về trí não của bé

      Thú vị với phong cách hoạt họa dễ thương và mang đến những thông tin khiến nhiều bậc cha mẹ phải...

    • Chuyện như thế này các mẹ giúp em với!!

      Chuyện của em là thế này các mẹ àh, vợ chồng em lúc cưới nhau có một chút vốn liếng, đại khái là toàn quà tặng của người thân cho bọn em thôi. Sau ngày cưới chồng em cứ muốn ra bắc chơi thế là mẹ chồng em cứ sợ chồng em lấy số tiền vàng đó bán đi lấy tiền đi chơi, thế là bà góp ý với em phải giữ...

    • 1,858 Bài viết

    • 2,539 Được cảm ơn

    #20
    Theo mình các mẹ nào còn tránh được thì nên tránh cho 2 bà thông gia gần gũi thân thiết nhau quá, vì tôi nói thật, kiểu gì 2 bà cũng có chuyện cho mà xem. Đàn bà, nhất là các bà già hay lắm chuyện lắm. Nhiều khi chấp lời nhau lắm.

    Đến MC và ND vốn sống gần gũi với nhau mà còn phải giữ ý giữ tứ nữa là. 2 bà mà có sự khác biệt về tuổi tác, rồi cách nghĩ, cách sống, hay để ý lời ăn tiếng nói của nhau lắm. !!! Rách chuyện lắm !!!
  • Trang 2/4

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • 3
  • ...
  • 4