• 0 Lượt chia sẻ
  • 1.97K Lượt đọc
  • 43 Trả lời

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3

Theo dõi Webtretho

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành.
f | Chia sẻ bài viết
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #1
    Cô đơn...
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 235 Bài viết

    • 302 Được cảm ơn

    #2
    Tuổi càng cao càng có mong ước được sẻ chia....bỗng thấy nhạy cảm hơn với thời thế, 1 chút lành lạnh cũng tưởng như lòng cũng băng giá
    Em cũng là con gái mà anh
    Cho dù giọng nói chẳng ngọt lành
    Trong thiếu chút ngây ngô..ngoài thừa nhiều mạnh mẽ
    Vẫn cần lắm một bờ vai chở che khi gió nhẹ
    Cái nắm tay ngọt ngào giữa phố chật người đông
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #3
    sao chim_chichbong biết tui tuổi cao.
    Có vẻ tuổi cũng cao hay sao mà nói vậy? Mấy chú chim, cô chim thì tuổi chắc là chưa cao rồi!
    • 29 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #4
    ngoài 30 thôi mà, có lắm người mong ước được tự do như bạn đấy.
    • 678 Bài viết

    • 979 Được cảm ơn

    #5
    Thỉnh thoảng người ta thèm lắm cái cảm giác được che chở, khi lạc lõng giữa một thế giới quá đông, quá phức tạp, ai đó đến cạnh bên nắm chặt bàn tay, nhìn mình và nói khẽ : "Đi theo anh!". Rồi cứ thế dắt mình băng băng qua dòng người trên phố. Ấm áp và bình yên lắm.
    Đột nhiên mỉm cười xa quá ~.~

    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #6
    Ơ, sao biết tui mới ngoài 30 tuổi?

    Hic, cuộc sống ở đâu cũng thấy cô đơn...why?
    • 2,483 Bài viết

    • 2,080 Được cảm ơn

    #7
    Nô lệ mềm và thành công cụ của XH..
    Tháp nhu cầu ko nâng cao giống như đổ nước vào 1 cái ly đầy, vô dụng và càng đổ càng thấy thiếu..
    Quá chú trọng hướng ngoại..
    ..blah..blah..
    Những điều trên dẫn đến kết quả cô đơn, trống rỗng và ko mục đích => ko cảm thấy hạnh phúc => đời trở thành bể khổ
    Mục đích của loài người sinh ra ko phải để tìm kiếm hạnh phúc..càng ko phải vì luân thường, đạo lý hay những mục đích cao đẹp,..blah..blah..Mà chính xác là hạnh phúc, luân thường, đạo lý và những mục đích cao đẹp...blah..blah..chỉ là công cụ để thực hiện nhiệm vụ của loài người nói riêng và của sự sống nói chung.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #8
    Sai.
    Thường người ta thấy cô đơn vì có những suy nghĩ mà ko có sự chia sẻ với ai. Không hài lòng với nhiều thứ.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,483 Bài viết

    • 2,080 Được cảm ơn

    #9
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuikhong Xem bài viết
    Sai.
    Thường người ta thấy cô đơn vì có những suy nghĩ mà ko có sự chia sẻ với ai. Không hài lòng với nhiều thứ.
    Cái bạn nói là biểu hiện chứ ko phải nguyên nhân..
    Vậy tại sao lại chia sẻ mới cảm thấy hạnh phúc?, tại sao lại ko thể chia sẻ với ai?, tại sao lại ko hài lòng với nhiều thứ?tại sao ko hài lòng lại khiến ta khó chịu?
    Mục đích của loài người sinh ra ko phải để tìm kiếm hạnh phúc..càng ko phải vì luân thường, đạo lý hay những mục đích cao đẹp,..blah..blah..Mà chính xác là hạnh phúc, luân thường, đạo lý và những mục đích cao đẹp...blah..blah..chỉ là công cụ để thực hiện nhiệm vụ của loài người nói riêng và của sự sống nói chung.
    • 27 Bài viết

    • 31 Được cảm ơn

    #10
    Cái giá của sự tự do là cô đơn. Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc.
    Rock is like sex it's better when it live! Software is like sex it's better when it free!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #11
    cái giá của sự hạnh phúc là mất đi hạnh phúc.

    Cái giá của sự cô đơn là được 1 mình.
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #12
    mà sao cứ pải phân tích sự cô đơn của nhau làm gì?
    Đôi khi cảm xúc cô đơn cũng rất đáng qúy, còn cô đơn là còn cảm xúc, còn muốn tìm kiếm sự chia sẻ, sự đồng cảm, ...hay tâm hồn còn lãng du...
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #13
    tự tách mình ra khỏi đám nv, tự giam mình vào 1 phòng riêng, với bao suy nghĩ, bao lo âu, ... làm sao? làm thế nào? phải làm gì?... đó là ban ngày.

    Còn đêm về, khi mọi người đã ngủ, khi mà rất dễ để nghe tiếng cọt kẹt, tiếng tí tách từ chính bàn phím, hay tiếng con thở... thì lại suy nghĩ, mai gặp ai, hẹn ai, làm gì, sao giải quyết các âu lo, sao giải tỏa được bản thân, được mê muội, được những thứ ở trên, được những thứ hỗn độn của việc và đời...

    Rồi lại cô đơn...
    Chỉnh sửa lần cuối bởi vuikhong; 22/10/2013 vào lúc 10:34 PM.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 235 Bài viết

    • 302 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi vuikhong Xem bài viết
    sao chim_chichbong biết tui tuổi cao.
    Có vẻ tuổi cũng cao hay sao mà nói vậy? Mấy chú chim, cô chim thì tuổi chắc là chưa cao rồi!
    Haha, cách hỏi cho thấy chủ top như bị chạm vào vết thương nhưng mình ko có ý gì cả, chỉ là nói lên xu hướng bình thường rằng càng có tuổi thì nhu cầu được chia sẻ càng nhiều thôi bạn à, điều đó ko có gì lạ cả
    Em cũng là con gái mà anh
    Cho dù giọng nói chẳng ngọt lành
    Trong thiếu chút ngây ngô..ngoài thừa nhiều mạnh mẽ
    Vẫn cần lắm một bờ vai chở che khi gió nhẹ
    Cái nắm tay ngọt ngào giữa phố chật người đông
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chim_chichbong Xem bài viết
    Haha, cách hỏi cho thấy chủ top như bị chạm vào vết thương nhưng mình ko có ý gì cả, chỉ là nói lên xu hướng bình thường rằng càng có tuổi thì nhu cầu được chia sẻ càng nhiều thôi bạn à, điều đó ko có gì lạ cả
    Mấy nội dung chẳng liên quan gì đến nhau.
    • 2,244 Bài viết

    • 653 Được cảm ơn

    #16
    Cô đơn , ai cũng vậy mà, cuộc đời mà , có cái này thì có cái khác thôi, cô đơn, những lúc mình cô đơn mình lại nghĩ về những niềm vui nhỏ bé và rồi đôi khi lại mỉm cười, cô đơn đôi khi là hạnh phúc, cô đơn đôi khi là lãng mãn của cuộc đời, cô đơn đoi khi là niềm vui.hihi. chẳng hiểu từ bao giờ khi ra đường mình rất hay cười một mình. không biết có bị hâm không nữa.hihi. nhưng cứ để ý những hình ảnh trên đường , những hành động của mọi người , những cảnh vật xung quanh , ngắm nghía người thân và rùi lại cười , mỉm cười thật khẽ, và như thế mình thấy bình yên.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 44 Bài viết

    • 183 Được cảm ơn

    #17
    Nghịch lý là cô đơn là hội chứng của số đông.
    Như một nhánh cây có vô vàn cái kén sâu bám vào.
    Mỗi con sâu ẩn trong cái kén của mình...và gặm nhấm sự thiếu vắng, trống trải. Và trong những cái kén đó nỗi buồn cũng lạc loài, niềm vui lại thành tiếng cười nhạt ngượng ngập.
    (mình vừa đọc 1 câu đối thoại vui bật cười mà tự dưng thấy sao mà mình cười nhạt hoét. Thế là ngậm miệng ngay)
    • 44 Bài viết

    • 183 Được cảm ơn

    #18
    Ô, sao mình lại chui vào đây cho tâm trạng nhỉ.
    Để cảm giác vớ vỉn này lại đây và ko bao giờ quay lại nữa
    • 58 Bài viết

    • 23 Được cảm ơn

    #19
    Cô đơn vì không ai hiểu mình hay không có người thương ?!
    • 48 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #20
    hội tụ đủ cả...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3