Nỗi khổ khi ở nhờ nhà họ hàng :(

  • 0 Lượt chia sẻ
  • 9.21K Lượt đọc
  • 30 Trả lời

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • Avatar của linhhlu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 41 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #1
    Các chị, các mẹ ạ, lắm lúc em buồn và tủi thân vô cùng mà không biết tâm sự cùng với ai.
    Mọi việc của em bắt đầu từ những ngày tưởng là vui nhất, chính là từ lúc em đỗ đại học và ra ở nhà nhà bác ruột ở HN để đi học.
    Ban đầu bố mẹ và gia đình cũng xác định cho em là sẽ ở nhà nhà bác, vì bố mẹ làm nông dân, sau còn 2 đứa em nên sẽ đỡ gánh nặng cho bố mẹ phần nào. Em phần vừa lâng lâng với niềm vui đỗ đại học, vừa được ra đi học ở Hà Nội, cũng xác định là ở nhờ nhà người khác thì sẽ có chút ít khó khăn, nhưng em vẫn lạc quan vì em nghĩ ở nhà mình vất vả mấy mình cũng chịu được, huống hồ ở ngoài ấy có chút việc vặt vãnh, tuy có hơi mất tự do một chút nhưng được cái này mất cái kia nên em chấp nhận. Coi như mình bác giúp đỡ mình, mình cũng giúp đỡ lại bác trong khoản nhà cửa, bếp núc.
    Nhưng mà thực sự ở rồi mới thấm cái sự đời các mẹ ạ.
    Em trở thành osin lúc nào không hay, làm hết việc nhà việc cửa, đưa đón đứa con bác đi học, dọn dẹp, giặt giũ vào tay em hết. Tan giờ học em không dám la cà với bạn bè, sợ về muộn nếu không bị la thì cũng bị thái độ, mặt nặng mày nhẹ, nhiều khi em cầm bát cơm lên mà nuốt không trôi.
    Nhiều hôm bác đi công tác em kiêm luôn cả chợ búa, việc học hành thì cũng có lúc bận, có hôm em ko kịp lau nhà (nhà 4 tầng) bác về thấy nhà bẩn thì mắng em lười nhác ko tiếc lời, cũng chính vì thế mà em tự nhủ với bản thân là mỗi tuần dành ra 1 ngày cuối tuần để lau chùi cho nhà cửa sạch sẽ, như thế họ mới vui mà họ vui thì coi như mình cũng dễ thở.
    Nhiều khi thấy họ thương và chăm con họ mà mình tủi thân trào nước mắt, chỉ ước là mình được về nhà với bố mẹ, ở quê nghèo nhưng ít nhất bố mẹ cũng ôm ấp mình, chứ ở đây ốm ko dám ốm, vì ốm cũng làm gì được chăm, ốm lại đi viện lại tốn tiền của bố mẹ gửi ra.
    Rồi nhiều việc khác nữa.
    Đến nay cũng là 5 năm em ở đây rồi, lúc mới ra trường em cũng tính nhanh chóng tìm được công việc ổn định rồi chuyển ra ngoài sống, như thế âu cũng là cái lí do hợp lí, nhưng công việc em một phần cũng chưa ổn được, cộng với việc em ở lại thì giúp họ được nhiều nên bác gái cũng giữ không muốn cho đi, cứ kiếm cớ giữ em ở lại.
    Vốn em cũng sợ mình mà dứt áo chuyển ra ngoài thì lại bị xem là vô ơn, công họ cho em ở nhờ đi học 4 5 năm trời, nhưng ở lại thì em thấy cuộc sống của mình có chăng chẳng khác gì địa ngục, nhiều khi buồn quá em lên sân thượng khóc 1 mình, không dám kêu than với bố mẹ, vì cũng chỉ làm họ lo lắng thêm.

    Theo các chị, các mẹ em phải làm gì bây giờ ạ. thật sự nhiều khi em bế tắc và bi quan quá.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • 10 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #2
    ở nhờ thì cũng nên biết ý thế e a
    ở nhờ k jong như ở nhà mình.nhìu khi mình mệt minh k làm cũng dc
    nhung ở nhờ thì lại pải khác
    • Avatar của linhhlu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 41 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #3
    Thế đã đành chị ạ. Em cũng làm rồi mới ăn chứ có phải em ăn không ngồi rồi, ăn bám họ đâu.
    Em cũng biết thân phận của mình, nên họ trịch thượng em cũng cố nhẫn nhịn chứ em có bao giờ dám tỏ thái độ gì đâu chị, khổ nỗi họ hàng ở quê thì tưởng em ở ngoài này ăn sung mặc sướng, được ở nhà bác, hưởng lộc nhà bác nên đâm ra ganh ghét đố kị, nói ra nói vào, bố mẹ em cũng khổ tâm lắm
    • Avatar của RedWolf
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 6 năm
    • 1,424 Bài viết

    • 584 Được cảm ơn

    Thành viên tri kỷ 2016
    Thành viên tích cực 2016
    #4
    Tiếp tục nhẫn nhịn bạn ạ, bạn ở nhà bác bạn sẽ tiếp kiệm được chi phí thuê nhà trọ hàng tháng, sẽ tiếp kiệm được tiền cho bố mẹ bạn
    khi bạn ra ở ngoài sẽ rất nguy hiểm nếu như bạn ko thể phân biệt cái gì tốt cho bản thân, cái gì có hại cho bản thân, hơn nữa ở nhờ sau này sẽ giúp bạn hình thành được lối sống có trách nhiệm với gia đình
    Thi thoảng bạn nên kể truyện cười, tạo ra sự gần gũi với mọi người trong nhà, đừng vì hoàn cảnh gia đình mà trở lên mặc cảm tự ti, hơn nữa dần dần 2 bác ấy sẽ hiểu bạn nhiều hơn. Nhớ là ở nhờ thì nên ngăn nắp gọn gàng.
    Về quan hệ bạn bè thì bạn nên chọn bạn tốt mà chơi, bạn tốt thì thường ko câu nệ, sẽ hiểu hoàn cảnh của bạn mà bỏ qua, còn bạn xấu thì bỏ đi, chơi xã giao thôi, nói chuyện qua loa thôi bạn ạ
    đừng nên nghĩ chuyện yêu đương sớm khi công việc chưa đâu vào đâu.
    • Avatar của NilThai
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 37 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #5
    Nên chuyển ra ngoài, kiếm việc làm thêm. Ở vậy vừa khổ vừa mạng ơn nghĩa mệt lắm. Mình cũng từng ở nhờ như vậy một năm. Bố mẹ mình cứ vị nể và nghèo nên cấm không cho mình dọn ra ngoài.

    Cám ơn trời là năm sau họ đuổi khéo, mình dọn ra ngoài rồi đi làm thêm, cuộc sống chật vật, đói khổ nhưng thấy thoải mái hơn nhiều.

    Thực sự mình nghĩ nếu mình ở đợ còn thoải mái hơn, tuy có cực nhưng không mang tiếng chịu ơn.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của shisha
    • Khóa theo yêu cầu
      Offline
    • 4 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 1,145 Bài viết

    • 1,214 Được cảm ơn

    #6
    ra ngoài cho khỏe thân, cho dù họ kg mặt nặng mày nhẹ thì cũng out sớm đi em, 5 năm là đủ rồi, đi làm sẽ phát sinh nhiều chuyện, em đi làm cả ngày về mệt rồi kg còn sức làm oshin đâu, lúc đó mất công mất lòng 2 bác, thôi thì té sớm cho nó lành
    • Avatar của mousse430
    • Đang bị khóa tại diễn đàn
      Offline
    • 4 năm
    • Thành viên bị khoá
    • 72 Bài viết

    • 27 Được cảm ơn

    #7
    tốt nhất là ra ngoài ở để độc lập cs, chủ động mọi vc của mình hơn.
    • 519 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #8
    Em chẳng nợ gì bác em đâu, nếu thuê osin, họ phải bao ăn + lương 3tr/tháng, tính ra 4 năm qua họ còn nợ em cả trăm triệu rồi ý chứ.
    Ra ngoài đi, tiền thuê nhà và tiền ăn k đắt nếu khéo vén, em lại có thời gian làm việc mình muốn, có cuộc sống của riêng mình. Tuổi trẻ có bao lâu đâu em, dành thời gian gặp gỡ bạn bè, làm việc mình muốn, đi đó đây, tại sao lại giết hết thời gian vào việc làm osin miễn phí
    @}She says if I try to kiss her she'll cry
    I dry her tears all through the night @};
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 51 Bài viết

    • 57 Được cảm ơn

    #9
    Cháu mình ở với mình cũng tương tự như vậy, tội lắm mà mình chẳng bảo vệ được nó. Mẹ chồng mình vs chồng mình mỗi người 1 ý, vừa người này thì không vừa người kia nên kiểu gì cũng sẽ bị chửi. Bản thân mình cũng đã khổ sở với mẹ chồng nhiều rồi, nhưng ít ra chồng cũng thương mình. Còn cháu mình thì chồng mình cứ nghe mẹ mách lẻo là cũng chửi nó không tiếc lời, còn hằm hè với cả mình nữa, đúng là " Khác máu tanh lòng". Tội nghiệp cháu mình và thấy xấu hổ với anh chị ở quê quá!
    • 51 Bài viết

    • 57 Được cảm ơn

    #10
    Công bằng mà nói, cháu mình làm việc cũng vụng về, ăn nói cũng ko khéo léo. Nhưng cũng không đến nỗi chửi nó không tiếc lời như vậy. cái gì nó ko biết thì nhẹ nhàng chỉ bảo nó. đằng này cứ thế chửi và chửi. Nhiều khi mình cũng muốn cho nó dọn ra ngoài ở chung với mấy người đồng nghiệp. Nhưng chuyển ra cũng dở. 1 là mình không có mặt mũi, ko biết ăn nói thế nào với anh chị ở quê. 2 là nói gở, nó có ốm đau gì, mình cũng ko chăm sóc nó được.
    • 519 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #11
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Mechip0808 Xem bài viết
    Công bằng mà nói, cháu mình làm việc cũng vụng về, ăn nói cũng ko khéo léo. Nhưng cũng không đến nỗi chửi nó không tiếc lời như vậy. cái gì nó ko biết thì nhẹ nhàng chỉ bảo nó. đằng này cứ thế chửi và chửi. Nhiều khi mình cũng muốn cho nó dọn ra ngoài ở chung với mấy người đồng nghiệp. Nhưng chuyển ra cũng dở. 1 là mình không có mặt mũi, ko biết ăn nói thế nào với anh chị ở quê. 2 là nói gở, nó có ốm đau gì, mình cũng ko chăm sóc nó được.
    Mẹ chíp nên tạo điều kiện cho cháu ra ngoài, để nó tự lập hơn. Chứ "xa thơm gần thối", để lâu ngày cháu càng cảm thấy ức chế trầm cảm, rồi lại nghĩ cô/dì mình không công bằng với mình, sinh ra tâm lý ghét gia đình bạn.Trong khi nếu cháu ở ngoài, thỉnh thoảng về chơi, thì đôi bên lại rất quý nhau. Bạn cũng không còn thấy xót xa khi thấy cháu bị mắng chửi mà không thể làm được gì để giúp nó.
    Bạn đừng lo chuyện nó ốm đau, tinh thần vui vẻ thì con người ta tự khắc ít đau ốm. Ở chung với gia đình bạn, bị mẹ chồng trì triết có khi còn dễ ốm hơn đó
    @}She says if I try to kiss her she'll cry
    I dry her tears all through the night @};
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của guen
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 6 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #12
    Cùng tâm trạng như chị,cũng lên sài gòn và ở nhà họ hàng,tuởng chừng cuộc sống sinh viên không có gì vất vả,nhưng đuợc 1 thời gian,và cũng ngột ngạt.ở đuợc 1 năm tôi ra ở trọ,khó khăn thiếu thốn nhưng vẫn vui và tự do hơn,không ảnh huởng tới ai cả.ở nhà họ hàng sau này lại mang 2 tiếng: Chịu ơn,chịu nghĩa .Sau này không khéo lại mang tiếng không biết điều
    • Avatar của linhhlu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 41 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #13
    Em suy nghĩ nhiều lắm các mẹ ạ, nhiều lúc em cũng tự an ủi mình là thôi thì mình cứ hi sinh, cứ sống tốt với người khác thì mình cũng sẽ được nhận lại nhiều như thế. Có lúc em ức chế thần kinh, buồn quá ngồi nghĩ khôn nghĩ dại có khi mình phải được đi trị liệu tâm lí. Sau 4 năm, về vật chất có khi em được nhiều hơn mất, nhưng em đã đánh mất tuổi trẻ của mình, em đánh mất đi các mối quan hệ mà đáng ra mình nên có. Có điều còn khủng khiếp hơn nữa là em đã đánh mất đi tính tự tin hay cười hay nói hoạt bát của mình tự lúc nào thay vào đó là em tự ti và mặc cảm về bản thân mình kinh khủng. Như vậy là em được nhiều hơn hay mất nhiều hơn hả các mẹ?
    Chuyện của em buồn lắm, nhiều chuyện xảy ra chứ không chỉ có thể đâu ạ. Lúc nào có nhiều thời gian em sẽ kể hết cho các chị các mẹ nghe nhé
    • Avatar của linhhlu
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 41 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #14
    Cái vấn đề mấu chốt ở đây của em là họ cứ như muốn giữ em ở lại mà không muốn để em ra, chứ không thì mọi chuyện đã khác rồi ạ.
    Em đang tính bây giờ em sẽ không cún cút làm việc việc, sẽ chây lười, trước đây, trong thời gian em còn đi làm, thì tầm 1 tháng em lại đưa thêm 1 khoản tiền ăn nho nhỏ cho bác, nhưng từ bây giờ em sẽ không đưa nữa vì đúng ra công sức em bỏ ra trong nhà đấy thì em phải được ăn, em cũng sẽ chây lười hơn, lúc nào mình trở thành cái gai trong mắt họ, họ thấy ngứa mắt quá rồi là em out luôn.
    Ngày trước em sợ sệt chứ bây giờ em nghĩ mình cũng ko còn gì để mất nữa, em cũng sẽ không vừa nữa đâu.
    các chị, các mẹ nào có cao kiến gì thì chỉ cho em với ạ. Em xin cảm ơn ạ
    • 79 Bài viết

    • 38 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi linhhlu Xem bài viết
    Cái vấn đề mấu chốt ở đây của em là họ cứ như muốn giữ em ở lại mà không muốn để em ra, chứ không thì mọi chuyện đã khác rồi ạ.
    Em đang tính bây giờ em sẽ không cún cút làm việc việc, sẽ chây lười, trước đây, trong thời gian em còn đi làm, thì tầm 1 tháng em lại đưa thêm 1 khoản tiền ăn nho nhỏ cho bác, nhưng từ bây giờ em sẽ không đưa nữa vì đúng ra công sức em bỏ ra trong nhà đấy thì em phải được ăn, em cũng sẽ chây lười hơn, lúc nào mình trở thành cái gai trong mắt họ, họ thấy ngứa mắt quá rồi là em out luôn.
    Ngày trước em sợ sệt chứ bây giờ em nghĩ mình cũng ko còn gì để mất nữa, em cũng sẽ không vừa nữa đâu.
    các chị, các mẹ nào có cao kiến gì thì chỉ cho em với ạ. Em xin cảm ơn ạ
    Mình thì không tán đồng cách suy nghĩ này của bạn, làm vậy không khéo ba mẹ sẽ bị mang tiếng và mối qh họ hàng bị sứt mẻ.
    Mình nghĩ ra đi nên đi đàng hoàng và bản thân bạn nên kiên quyết, không cả nể. Bạn có thể giả vờ kiếm lí do nào đó chẳng hạn thưa với bác bạn chuyển công ty mới xa nhà quá và công ty đó cho nhân viên chỗ ở...
    Nếu bác năn nỉ ở lại bạn cũng kiên quyết không.
    Trước đó nên nói trước thuyết phục ba mẹ đồng ý với bạn và đứng về phía bạn.
    Cuộc đời bạn là của bạn, hãy sống theo ý bạn.
    Chúc bạn vui.

    Gửi từ ứng dụng di động Webtretho Android
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 519 Bài viết

    • 344 Được cảm ơn

    #16
    ;-) muốn lười thì chỉ cho em cách lười nè.
    Em vẫn đóng tiền ăn như bình thường, nhưng em đăng ký lớp học buổi tối (ngoại ngữ chẳng hạn). Vậy là em đi làm và đi học thẳng luôn, tới tầm 9h30 em hãy về nhà. Lúc ấy thì em chỉ có ăn cơm do mọi người để phần thôi chứ còn làm gì được.
    Được một thời gian, đã không có ô-sin chăm con mà còn phải nấu cơm để phần, họ sẽ không giữ em nữa đâu.
    @}She says if I try to kiss her she'll cry
    I dry her tears all through the night @};
    • 69 Bài viết

    • 24 Được cảm ơn

    #17
    chuyển ra ngoài đi bạn. mình có nhỏ bạn cũng ở nhà người quen. ăn uống thì 2 mẹ con nhà đó ăn thịt, đưa mỡ cho nó ăn, tiền ăn tiền nhà ba mẹ nó gửi lên cho nhà đó bằng tiền thuê ngoài luôn. nó lúc nào cũng xem sắc mặt người khác mà sống. riết nó chịu không nổi, chuyển ra ngoài sống luôn.
    nhục vì người ngoài mình còn chửi lại được. nhục vì người trong dòng họ, chửi lại thì họ lại chửi cả cha mẹ mình. đám giỗ này nọ, gia đình đó nói xấu nhỏ đó quá trời. nói chung là bạn đi làm rồi. tự mình có khả năng kiếm tiền thì tự lập cũng được. bớt phần tiền gửi về cho ba mẹ để được thoải mái và tập trung làm việc hơn
    ....................TIỀN NHIỀU KHÔNG CÓ VÀ CÓ THÌ CŨNG KHÔNG NHIỀU................
    • 9 Bài viết

    • 2 Được cảm ơn

    #18
    chuyển đi bạn,mình thấy bạn là người khá chịu đựng, chăm chỉ nên mình nghĩ bạn sẽ vượt qua được kk khi ra ngoài. ngày xưa minh cung y như bạn hok khác gì osin nhưng lúc nào cũng mang ơn và khụy lụy. nhất là bô mẹ mình nhà quê, nông dân thật thà thấy con được nhờ vả là mừng là cảm ơn rối rít cũng mang ơn khụy luy........(nhưng trong thâm tâm m vẫn rất mang ơn họ bạn ah). giờ mình cho em họ đang học đh ở nhờ rút kn từ mình, m luôn thân mật hay trò truyện cùng nhau nên cv cùng chia sẻ cùng làm
    • 141 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #19
    Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh nhỉ! Nhà mình thì có em họ ở từ khi đi học! Giờ đi làm rồi thì toàn làm về muộn, một tháng đưa đc vài trăm tiền ăn, bố mẹ m ko lấy thêm thì cũng nên biết ý mua sắm đồ dùng sinh hoạt về, nhưng chẳng có j luôn! Ăn sáng, mang cơm trưa, rồi tối! Quần áo thay ra có máy giặt, co ng phơi, về chỉ việc mặc! Nhà cửa cũng vậy! Bố chong m cứ ra chỉ thị tiết kiệm cho các con, nhưng sao ko tiết kiệm cái khoản to đùng đấy chứ nhỉ !
    Đúng là csong!
    Khi chúng ta càng nhân nhượng thì địch càng lấn tới!

    M nghĩ bạn đã mất 4,5 năm nhẫn nại, thì bjo ko thể dùng cách lười để họ bảo m đi đc, vì đấy ko fai bản chất của bạn, mà như thế mất hết công sức của mấy năm vừa rồi!

    Bạn ko sai j! Bạn xứng đáng! Bjo đến tuổi có thể độc lập và có chính kiến! Bạn muốn đi là đi thôi, lý do chính đáng, có giữ cũng ko đc!

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của meoyeumeo
    Ngày 10/09/2014 , em được mẹ San Thái tặng số may mắn 325 ...

    Con cầu Trời khấn Phật, mong hành trình đón con yêu được suôn sẻ! Con yêu mau về với bố mẹ nhé...!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của tuyenmin
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 3 năm
    • 51 Bài viết

    • 40 Được cảm ơn

    #20
    Việc này đứng về khía cạnh của ông bà bác thì: Nó ở nhà mình ko tốn tiền trọ, ko tón tiền ăn, điện nước thì để nó làm bù vào khoản ấy. Họ thấy là bình thường và nghĩ rằng bạn mang ơn họ đấy.
    Bởi nên mẹ nào có con đi học xa nhà tốt nhất cho ở riêng, bay giờ sinh viên đi làm thêm đầy cả ra, làm thêm cũng trang trải được phần nào việc học mà.
    Quay lại câu chuyện của bạn nữ này thì:
    - Lúc làm sinh viên: osin ko lương.
    - Bây giờ đi làm: osin còn phải đóng góp thêm tiền, vì ra trường đi làm rồi ko thể ăn nhờ ở đậu được mà phải đóng góp chứ, kiểu vậy á.
    => Lời khuyên cho bạn là kiếm việc nào ở thật xa chỗ nhà bác và lấy lí do công việc để chuyển ra ngoài sống cho dễ thở, sau này có cơ hội tìm việc khác cũng được, con người mệt mỏi quá thì cũng chẳng làm việc tốt được đâu bạn, cố gắng lên. Ở xa lau lâu đến chơi mua quà cho họ mà còn vui hơn là cứ ở vậy.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2