Lỡ làm bạn gái cũ có thai, có nên đón cô ấy về?

  • 1.72K Lượt chia sẻ
  • 228K Lượt đọc
  • 86 Trả lời

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5

Những con người thật sự, những chia sẻ thật lòng từ hơn 1 triệu phụ nữ Việt Nam

Đến trả lời mới nhất
    • 9 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #1
    Tôi không tìm sự cảm thông, chỉ mong nhận được lời khuyên của mọi người.

    Tôi năm nay 27 tuổi. Việc làm cũng tương đối ổn định. Từ nhỏ đến lớn, tôi thuộc tuýp người nhút nhát, bản thân cũng không có gì nổi trội, nên dù học giỏi thì cũng không ai để ý đến tôi. Cấp 2 thích người ta mà người ta cũng từ chối thẳng thừng làm tôi càng thu mình lại.

    Vậy mà Cấp 3, lại có một cô bạn cùng lớp thích tôi. Tôi cũng không hiểu tại sao người đó lại thích tôi nữa. Nhưng mà vì nhút nhát, một phần người ta không xinh như tôi nghĩ, thành ra khi người ta nhắn tin hỏi thăm, tôi không hề trả lời. Có lẽ việc đó làm người ta biết ý, nên người ta không làm phiền tôi nữa.

    Bẵng đi mấy năm, khi tôi 22 tuổi, trong một lần về thăm thầy cô cũ thì gặp lại người đó. Gặp lại khiến tôi khá bất ngờ, vì nay Phương (tên người đó) không những xinh đẹp hơn trước mà còn thành đạt nữa (Phương lúc đó đang làm cho một công ty nước ngoài, trong khi tôi vẫn đang mài đũng quần trên trường Y). Điều khiến tôi bất ngờ hơn nữa, là sau ngần ấy năm, Phương vẫn còn tình cảm với tôi.

    Bạn bè thân thiết ra sức vun đắp, bọn nó ai cũng thắc mắc vì sao một người như Phương lại đi thích một thằng không có gì để thích như tôi. Tôi chỉ cười trừ. Sau đó, Phương có nhắn tin cho tôi, chỉ là những câu hỏi thăm đơn thuần, nhưng tôi đủ hiểu đằng sau đó là rất nhiều sự quan tâm. 22 tuổi, tôi cũng không thờ ơ như trước, Phương hỏi thì tôi trả lời, nhưng chỉ là những câu trả lời nhát gừng. Phương có mời đi chơi mấy lần, nhưng tôi luôn viện cớ này nọ. Tôi cũng không hiểu sao tôi lại không thích Phương, hay vì bản tính đàn ông thích chinh phục nên tôi không cần một người con gái sẵn sàng dâng trái tim cho mình như thế?

    Phương không nản lòng mà cứ tiếp tục trao đổi tin nhắn với tôi. Có những lúc tôi thấy Phương cũng có sự tủi thân, thỉnh thoảng lại hỏi tôi những câu như "B. không có gì để hỏi Phương sao", hay "Nếu B. thấy phiền thì Phương sẽ không nhắn nữa"... Tôi không trả lời những câu hỏi đó, vì tôi thấy không cần thiết. Bạn thân của tôi bất mãn thay cho Phương, nói tôi là đứa không biết trân trọng. Nó bảo Phương ở công ty được rất nhiều người theo đuổi nhưng chỉ thích mình tôi. Nó bảo tôi không thích Phương thì nên thẳng thắn từ chối, đừng trả lời kiểu lửng lơ rồi phí hoài thanh xuân của người ta. Ngẫm lại, tôi thấy Phương cũng được, xinh đẹp, dịu dàng, có học thức, công việc cũng tốt. Vậy nên tôi nhắm mắt quen với Phương.

    Tôi còn nhớ phản ứng của Phương khi tôi chủ động gọi điện hẹn đi chơi. Phương ấp úng suốt 15 phút không nói nên lời. Vì trước giờ tôi chưa bao giờ chủ động nhắn tin chứ đừng nói gọi điện. Chúng tôi đi chơi được khoảng 2 tháng thì chính thức quen nhau, đến tận lúc trở thành một đôi, tôi vẫn chẳng nói lời yêu, vì đơn giản tôi chỉ muốn vơi bớt cảm giác cô đơn mà thôi, chứ yêu Phương thì tôi chưa chắc.

    Nhưng phải công nhận Phương là một người yêu tốt. Cô ấy chăm lo cho tôi từng li từng tí, không khi nào làm trái ý tôi. Bạn bè tôi ai cũng quý Phương. Chúng tôi quen nhau 4 năm, tình cảm tạm ổn, người lớn cả rồi nên chuyện ngủ với nhau là bình thường. Nhưng mỗi lần làm chuyện đó xong, tôi đều nhắc Phương uống thuốc tránh thai, tôi cũng nói thẳng với Phương là tôi không muốn có con trước khi lấy vợ. Nhiều lúc tôi hỏi Phương, thái độ của tôi như vậy mà Phương vẫn không ghét tôi sao. Phương chỉ nói, "Đơn giản là được ở bên anh, em cảm thấy rất vui". Mặc dù tôi không hứa hẹn gì cả.

    Mọi chuyện có lẽ sẽ trôi qua buồn chán như vậy nếu như tôi không gặp lại người cũ - Vân - người mà tôi từng thầm yêu hồi năm nhất đại học. Ngày đó Vân không để ý gì đến tôi, vậy mà giờ đây khi tôi có một chút sự nghiệp, Vân lại chủ động tán tỉnh tôi. Nhưng tính tôi đơn giản, yêu ai thì sẽ ở bên người đó. Vậy nên sau hôm sinh nhật tôi, tôi chủ động chia tay với Phương. Phương bình thản hơn tôi tưởng, cô ấy ngồi lặng một lúc lâu, môi mím lại, mắt đỏ hoe nhìn tôi rồi nói:
    - Nếu là 2 tháng trước, em sẵn sàng để anh đi. Nhưng mà bây giờ, em... em có thai rồi anh à.
    Tôi cảm thấy lạnh người, tôi chưa bao giờ sẵn sàng cho chuyện này, nhất là khi Vân vừa về bên tôi. Tôi cáu lên:
    - Cô không uống thuốc đúng không?
    - Em có uống, nhưng em không hiểu tại sao vẫn có. Em... em chỉ vừa biết ngày hôm qua thôi. Anh có thể nào đừng bỏ em lúc này...
    Nói tới đó thì Phương nghẹn giọng không nói nữa, Phương lấy tay gạt vội nước mắt rồi nhìn tôi chờ đợi. Tôi hoảng loạn thật sự, tôi không muốn nhẫn tâm nhưng tôi không thể bỏ người mà tôi yêu được, tôi thở ra:
    - Tôi không bắt cô phá, nhưng tôi không thể cưới cô được. Vân mà biết thì sẽ không hay. Cô còn tương lai phía trước, cô tự định đoạt đi. Cái thai này, tôi không cần đâu.
    Không hiểu tại sao lúc đó tôi lại nói như vậy, chỉ biết là lúc này tôi thật sự hối hận. Phương nghe tôi nói như vậy thì ôm chặt bụng, nước mắt lã chã rơi:
    - Sao anh lại nói như vậy? Đây là con của anh mà?
    - Tôi đã nói ngay từ đầu...
    - Anh chưa bao giờ yêu em đúng không?
    Phương nhìn tôi đau đớn. Tôi tránh ánh mắt đó. Tôi sợ tôi sẽ lại thương hại Phương như ngày còn quen nhau. Phương không nói gì nữa, lẳng lặng thu dọn đồ. Ngay ngày hôm sau khi về nhà, tôi đã không còn thấy Phương nữa. Chỉ có một lời nhắn để trên tủ lạnh: "Em không thể trách anh, chỉ có thể trách mình quá khờ dại. Em không nhìn lầm người, chỉ là chọn sai người. Thà rằng 4 năm trước, anh thẳng thắn từ chối em, bây giờ mình cũng không phải khó xử như thế này. Em sẽ đi ra khỏi cuộc đời anh, anh cũng không cần phải bận tâm về mẹ con em nữa. Em chúc anh hạnh phúc".
    Tôi gỡ mảnh giấy xuống mà tay còn run run. Tôi chỉ thấy giống như mình đã bị mất một cái gì đó quan trọng, cả người lạnh toát hết cả. Có thể tôi yêu Vân, nhưng tình nghĩa với Phương thì chắc hẳn là có. Giờ Phương đi mất rồi, tôi cũng không biết phải làm sao. Tôi không biết mình có nên tìm Phương về không, vì nếu làm vậy, tôi sợ cả hai sẽ không hạnh phúc. Mà nếu không, một mình Phương với cái thai đang lớn ở bên ngoài, tôi cũng không được yên tâm. Lòng tôi rối như tơ vò, tôi thật sự không biết phải làm sao cả?
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. CHỦ ĐỀ NỔI BẬT



    • 18 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #2
    thang dan ong te bac ko yeu sao lai o voi nguoi ta 4 nam roi den luc co thai lai so ca hai ko hanh phuc. ty chi la thu phu du do chi tuong tuong ban than tao ra thoi ty co the se phai nhat nhung tinh nghia se song lau ben hon

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Bienxanhdaysong
    • 14 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #3
    kiếm về đi, con mình đấy, không sau này lại hối hận gấp trăm lần
    Thiết kế Logo giá rẻ chuyên nghiệp toàn quốc ! in ấn, thiết kế name card online , thiết kế Brochure giá rẻ rẻ nhất thị trường !
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 165 Bài viết

    • 52 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #4
    Làm đàn ông phải có bản lĩnh, có sức chơi có sức chịu. P là người con gái tốt, gặp ng khác ng ta làm ầm lên rồi. 27 cũng còn trẻ nhưng không phải non, mau chóng kiếm P về đi e. 4 năm tình cảm, 4 năm mặn nồng ân ái cha lẽ không được nhìn nhận ah

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của TraiGia197x
    • 1 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #5
    Cạn lời...
    Khốn nạn vừa thôi cha nội.
    Không bằng một con chó nữa.
    Nghĩ làm sao đi phụ người ở bên mình suốt 4 năm rồi giờ nói ko có tình yêu. Ko có tình yêu mà ở bên nhau suốt 4 năm, đời con gái của người ta, thanh xuân của người ta cũng lấy đi hết rồi. Giờ người ta có con với mình thì lại đổ ko có tình yêu, ko cần.
    Nhân quả báo ứng đó, đồ khốn!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #6
    Đàn ông ai cũng như ai, thấy tội cho chị kia gì đâu luôn, dành cả tuổi trẻ cho một kẻ khốn nạn. Yêu anh từ cấp 3, ngót nghét 10 năm rồi còn gì, vậy mà nói câu không có tình cảm như người dưng. Đã vậy còn nói "lỡ", lương tâm để ở đâu vậy? Lỡ gì mà lỡ những 4 năm, lỡ tới có con luôn vậy. Tốt nhất là anh biến mất khỏi cuộc đời chị Phương đi, cho người ta được sống tốt một chút. Phụ nữ không cần phải có đàn ông mới sống được đâu. Vậy thôi nhé, đi chết đi anh!
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 344 Bài viết

    • 690 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #7
    Mình vẫn dạy con mình, làm thằng đàn ông trc hết phải thành thật, dám làm dám chịu và phải biết mình là ai. Còn em tốt nhất FA cả đời đi cho gái đỡ khổ. Tiếc cho 4 năm của một cô gái tốt... Cô ấy yêu em khi em vẫn chỉ là thằng sinh viên còn cô ấy đã có công việc tốt, còn cô Vân chỉ quay lại tán em khi em đã có sự nghiệp. Nó chứng tỏ thêm một điều nữa là em k những ba phải, hèn nhát mà còn " mù " nữa.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Bahoangtu1209
    4 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #8
    Tôi đã nói là tôi không nhận phán xét mà. B đâu có ở trong hoàn cảnh của tôi, sao biết được tôi và P ai khổ hơn. Chịu đựng nhau 4 năm, đâu phải dễ dàng gì? Nếu không phải do P cứ cố chấp ở bên tôi, tôi cũng đâu phải chịu đựng như vậy? Ngưng phán xét người khác đi.
    • 9 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #9
    Đừng chửi nhau khi chưa biết gì, thấy b cũng còn trẻ. Sự đời chưa hiểu được hết đâu. Ở bên cạnh người mình không yêu, cảm giác chẳng dễ chịu gì.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 84 Bài viết

    • 125 Được cảm ơn

    #10
    Em đã không yêu bạn gái cũ thì đừng quay lại với cô ấy chỉ làm khổ cô ấy thêm thôi. Em sai lầm khi không dám nhìn nhận vấn đề, không yêu mà chỉ muốn có bạn gái vì sợ cô đơn gây ra chuyện như thế này.
    Nếu cô ấy quyết định giữ con thì em thể hiện trách nhiệm của một người cha. Lo cho mẹ con cô ấy và có trách nhiệm lo kinh phí sinh hoạt và ăn học cho đứa bé.
    Em hãy nói rõ chuyện này với bạn giá hiện tại của em, nói rõ em chỉ có trách nhiệm với con em. Vấn đề là em có dám nói với bạn gái em không thôi. Nếu sợ em sợ mất bạn gái hiện tại không nói cho cô ấy biết chẳng khác gì em đang lừa dối bạn gái em. Sau này cô ấy còn hận em hơn.
    Nếu em nói rõ bạn gái không chấp nhận cho em chăm sóc và trách nhiệm thì sao em phải nghĩ vấn đề này? Thể hiện làm rõ vấn đề em làm trọn trách nhiệm làm cha. Hãy thể hiện rõ bản lĩnh đàn ông như thế bạn gái mới của em mới nể. Chứ đừng như một số người khi ly dị vợ, hoặc bỏ bạn gái có thai với mình rồi từ mặt con luôn như thế hèn lắm.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 344 Bài viết

    • 690 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #11
    Tôi k phán xét bạn, chỉ mong bạn hãy phũ với cô ấy lần này để cô ấy tìm đc người đàn ông xứng đáng với mình, điều mà lẽ ra bạn phải làm từ 4 năm trc. Nếu cô ấy giữ lại con thì hãy thăm nom chu cấp cho bé. Còn ai khổ hơn ai á, bạn cứ làm mẹ đơn thân thì biết ngay. Cô ấy cố chấp thì bạn cũng thiếu quyết đoán để lỡ dở cả cuộc đời người ta rồi còn gì. Vài cô yêu bạn một lúc thì bạn cũng tặc lưỡi tội nghiệp mà yêu lại hết à. Nói bạn-tôi cho lịch sự thôu chứ tôi hơn cậu chục tuổi đấy nên sự đời hiểu hơn cậu cũng vài phần.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Bahoangtu1209
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của vitormeo
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 195 Bài viết

    • 17 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #12
    a k xứng vs tc của chị ấy, k đáng được ở bên ng con gái tốt nvay. Tốt nhất đừng lm khổ ngta thêm nữa 😕😕

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của vitormeo
    • 771 Bài viết

    • 190 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #13
    Bạn là 1 ng đàn ông tồi, 4 năm thanh xuân của ngta giờ lại có con nữa, bạn k thấy m ác à, tìm dc 1 ng ở bên cạnh khi bạn chưa có gì như cô ấy giờ hiếm lắm. k biết trân trọng thì mai này đừng hối hận
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #14
    Xin lỗi anh, tôi ko có ý nói anh. Tôi trả lời 2 bạn trên kia vì cách nói của họ hơi quá đáng. Nếu bây giờ tôi phũ với cô ấy, thì có quá tàn nhẫn không?
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bahoangtu1209 Xem bài viết
    Tôi k phán xét bạn, chỉ mong bạn hãy phũ với cô ấy lần này để cô ấy tìm đc người đàn ông xứng đáng với mình, điều mà lẽ ra bạn phải làm từ 4 năm trc. Nếu cô ấy giữ lại con thì hãy thăm nom chu cấp cho bé. Còn ai khổ hơn ai á, bạn cứ làm mẹ đơn thân thì biết ngay. Cô ấy cố chấp thì bạn cũng thiếu quyết đoán để lỡ dở cả cuộc đời người ta rồi còn gì. Vài cô yêu bạn một lúc thì bạn cũng tặc lưỡi tội nghiệp mà yêu lại hết à. Nói bạn-tôi cho lịch sự thôu chứ tôi hơn cậu chục tuổi đấy nên sự đời hiểu hơn cậu cũng vài phần.

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Bahoangtu1209
    • 9 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #15
    Cám ơn chị vì đã cho lời khuyên. Nhưng mà chuyện nói với bạn gái hiện giờ, em thật sự ko làm được. Khó khăn lắm cô ấy mới chấp nhận tình cảm của em, nếu em nói ra chuyện này, cô ấy chắc là không bao giờ nhìn mặt em nữa.
    Trích dẫn Nguyên văn bởi lavenderfrances Xem bài viết
    Em đã không yêu bạn gái cũ thì đừng quay lại với cô ấy chỉ làm khổ cô ấy thêm thôi. Em sai lầm khi không dám nhìn nhận vấn đề, không yêu mà chỉ muốn có bạn gái vì sợ cô đơn gây ra chuyện như thế này.
    Nếu cô ấy quyết định giữ con thì em thể hiện trách nhiệm của một người cha. Lo cho mẹ con cô ấy và có trách nhiệm lo kinh phí sinh hoạt và ăn học cho đứa bé.
    Em hãy nói rõ chuyện này với bạn giá hiện tại của em, nói rõ em chỉ có trách nhiệm với con em. Vấn đề là em có dám nói với bạn gái em không thôi. Nếu sợ em sợ mất bạn gái hiện tại không nói cho cô ấy biết chẳng khác gì em đang lừa dối bạn gái em. Sau này cô ấy còn hận em hơn.
    Nếu em nói rõ bạn gái không chấp nhận cho em chăm sóc và trách nhiệm thì sao em phải nghĩ vấn đề này? Thể hiện làm rõ vấn đề em làm trọn trách nhiệm làm cha. Hãy thể hiện rõ bản lĩnh đàn ông như thế bạn gái mới của em mới nể. Chứ đừng như một số người khi ly dị vợ, hoặc bỏ bạn gái có thai với mình rồi từ mặt con luôn như thế hèn lắm.
    • 165 Bài viết

    • 52 Được cảm ơn

    Thành viên tích cực 2016
    #16
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenbavinhbao Xem bài viết
    Cám ơn chị vì đã cho lời khuyên. Nhưng mà chuyện nói với bạn gái hiện giờ, em thật sự ko làm được. Khó khăn lắm cô ấy mới chấp nhận tình cảm của em, nếu em nói ra chuyện này, cô ấy chắc là không bao giờ nhìn mặt em nữa.
    Tại sao lại không làm được ? 4 năm quen P, ăn cho nhiều rồi bây giờ ngán nên không dám khai báo ah. Càng nói càng thấy bạn là người chả ra gì ? Chỉ thích ăn cho ngán rồi đem bỏ thùng rác. Cô bạn gái mới mà nghe được câu chuyện này không biết sao nhỉ ? 27 tuổi đúng là thằng con nít chưa hỷ sạch mũi, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, quá ích kỷ. Bạn chẳng bao giờ có được hạnh phúc. Thật ngán ngẩm

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của TraiGia197x
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • Avatar của kimmy01
    • Thành viên Webtretho
      Offline
    • 1 năm
    • 46 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenbavinhbao Xem bài viết
    Đừng chửi nhau khi chưa biết gì, thấy b cũng còn trẻ. Sự đời chưa hiểu được hết đâu. Ở bên cạnh người mình không yêu, cảm giác chẳng dễ chịu gì.

    Cảm giác ko dễ chịu gì mà chịu được đến 4 năm cho đến khi cô gái kia để ý đến mình thì rũ bỏ cô ấy một cách lạnh lùng. Tại sao anh không dứt khoát nói với cô ấy 4 năm trước chứ. Anh lợi dụng tình cảm và thân xác cô ấy như vậy thì xin lỗi anh quá khốn nạn. Hãy để cô ấy yên và tìm được người xứng đáng hơn.
    • 62 Bài viết

    • 86 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi nguyenbavinhbao Xem bài viết
    Đừng chửi nhau khi chưa biết gì, thấy b cũng còn trẻ. Sự đời chưa hiểu được hết đâu. Ở bên cạnh người mình không yêu, cảm giác chẳng dễ chịu gì.
    Tốt nhất em không nên nói gì cả,vì càng phân bua và giải thích,chị càng thấy em khốn nạn và hèn, xin lỗi vì đã nói em như vậy, nhưng tốt nhất là em hãy để cho cô ấy yên,và nên có trách nhiệm với đứa con của mình,em không xứng đáng với cô ấy

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Ngocbich2008
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 11 Bài viết

    • 8 Được cảm ơn

    #19
    Bạn có P thật dễ dàng khi ko phải mất công chinh phục, theo đuổi , cho nên bạn ko nghĩ mình đã yêu. Chỉ khi P bỏ đi, bạn đã hụt hẫng.....Đó là cảm giác của nhg ng yêu nhau khi bị mất nhau mới có.

    Cho tôi hỏi bạn vài câu nhé:
    - Bạn nói ko yêu P nhg lại có 4 năm sống chung? Vì sao 2 bạn lại sống chung?
    - Tại sao bạn phải chịu đựng khi sống cùng P? Trong khi cả 2 ng ko là gì của nhau, cũng ko có gì giằng buộc
    - Nếu bạn có cs, công việc như trc kia thì V có quay lại yêu bạn ko?( ko có gì, chưa có công viêc tốt...)
    - P đã yêu bạn khi bạn chưa có cv tốt, chưa có nhg thuận lợi như bây giờ vậy mà P vẫn luôn bên bạn.....Bạn lợi dụng P ko khi ko yêu P?

    Bạn hãy tự trả lời thành thật nhất lòng mình, bạn sẽ có câu trả lời cho nhg mối tơ vò trong lòng bạn. Bạn sẽ hiểu nên làm ntn

    Đàn ông muốn có sự nghiêp tốt, bên cạnh phải có một hậu phương vững chắc, chăm sóc ck con, gđ.... Muốn làm tốt nhg điều ấy phải la 1 ng vk rất yêu ck. Điều đó bạn đã nhận thấy P làm rất tốt trong 4 năm sống chung.
    Tôi thấy bạn đã yêu P. Nhg vì chưa từng nói yêu nên bạn luôn cho là mình chưa yêu thôi
    Nếu chưa yêu P bạn sẽ ko có nhg cảm giác, suy nghĩ như bạn đã nói đâu. Bạn sẽ ko phải lên wtt này để tìm lời khuyên

    Chọn ai là quyền của bạn. Tôi chỉ nói nhg điều tôi nhận thấy. Đây là chuyện quan trọng hãy suy nghĩ thật kỹ. Đừng để cả đời phải sống trong ân hận vì nhận định sai của mình.
    Bạn @lavenderfrances đã nói ở trên tôi thấy bạn nên làm nếu bạn ko yêu P

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của HanhPhucTanVo_2007
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 8 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #20
    cuộc tình dù đúng dù sai thì người đau khổ nhất vẫn là con gái. haizzz...

    Gởi từ ứng dụng Webtretho của Phamhoangainhi
  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5