GIẢI TRÍ - THƯ GIÃN

Ca dao - Tục ngữ - Vè - Danh Ngôn

Đến trả lời mới nhất
  • 0 Lượt chia sẻ
  • 4.94K Lượt đọc
  • 47 Trả lời

2 Người đang theo dõi

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #1
    Vè Rau

    Nghe vẻ nghe ve
    Nghe vè các rau.
    Thứ ở hỗn hào,
    Là rau ngành ngạnh.
    Trong lòng không chánh,
    Vốn thiệt rau lang.
    Đất ruộng bò ngang,
    Là rau muống biển.
    Quan đòi thầy kiện
    Bình bát nấu canh.
    Ăn hơi tanh tanh,
    Là rau dấp cá.
    Có cha có mẹ,
    Rau má mọc bờ.
    Thò tay sợ dơ,
    Nó là rau nhớt.
    Rau cay như ớt,
    Vốn thiệt rau răm.
    Sống trước ngàn năm,
    Là rau vạn thọ.
    Tánh hay sợ nợ,
    Vốn thiệt rau co.
    Làng hiếp chẳng cho,
    Nó là rau húng.
    Lên chùa mà cúng,
    Vốn thiệt hành hương.
    Giục ngựa buông cương,
    Là rau mã đề...
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:06 PM.
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • Những bức tranh 3D được vẽ bằng bút chì đẹp đến ngỡ ngàng (P.1)

      (Mask) - Các họa sĩ đã tạo ra cả một thế giới rộng lớn, đa chiều và phong phú chỉ bằng một cây bút...

    • Sức sống mãnh liệt của cô bé sinh non 3 tháng và nặng 0,4kg

      Mặc dù sinh non 3 tháng và chỉ nặng có 0,4kg nhưng cô bé Lucia vẫn vươn lên sống mạnh mẽ.Cô bé...

    • Ai biết ca dao tục ngữ về trẻ em

      Ai biết cao dao tục ngữ về trẻ em không chủ đề là: +Di truyền và của trẻ +Hoàn cảnh và phát triển tâm lý cua trẻ +Giáo dục và sự phát triển trẻ Mình đang học môn tâm lý Biết được có mỗi câu: Uốn cây từ thuở còn non Dạy con từ thuở con còn ngây thơ Ai biết giúp mình với hic!

    • Acemuc chữa ho có gây buồn ngủ không?

      Các mẹ ơi, em nhớ có lần em bị ho em tự ý ra hiệu thuốc mua thuốc về uống thì được bán mấy túi...

    • Ca dao, Tục ngữ hay

      Tục ngữ ca dao, thành ngữ, châm ngôn... là những áng văn được gọt giũa hàng trăm, hàng ngàn năm. Cho nên, có thể xem đó như là sự cô đọng tư duy của hàng triệu người qua nhiều thế hệ, là một tài sản vô giá của dân tộc mà ông cha ta đã đúc kết, truyền lại cho các thế hệ sau này. Tuổi thơ của mình...

    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #2
    Vè - Hoa

    Tháng giêng nắng lắm,
    Nước biển mặn mòi.
    Vác mai đi xoi,
    Là bông hoa giếng.
    Hay bay hay liệng,
    Là hoa chim chim.
    Xuống biển mà chìm,
    Là bông hoa đá.
    Bầu bạn cùng cá,
    Là đá san hô.
    Hỏi Hán qua Hồ,
    Là bông hoa sứ.
    Gìn lòng nắm giữ,
    Là hoa từ bi.
    Ăn ở theo thì,
    Là hoa bầu ngọt.
    Thương ai chua xót,
    Là hoa sầu đâu.
    Có sông không cầu,
    Là hoa nàng cách.
    Đi mà đụng vách,
    Là hoa mù u.
    Cạo đầu đi tu,
    Là bông hoa bụt.
    Khói lên nghi ngút,
    Là hoa hắc hương.
    Nước chảy dầm đường,
    Là hoa mồng tơi.
    Rủ nhau đi cưới,
    Là hoa bông dâu.
    Nước chảy rạch sâu,
    Là hoa muống biển.
    Rủ nhau đi kiện,
    Là hoa mít nài.
    Gái mà theo trai,
    Là hoa phát nhũ.
    Đêm nằm không ngủ,
    Là hoa nở ngày.
    Ban chẳng lìa cành,
    Là bông hoa cúc.
    Nhập giang tùy khúc,
    Là bông hoa chìu.
    Ở mà lo nghèo,
    Là hoa đu đủ.
    Đi theo cậu chủ,
    Là hoa mầng quân.
    Đánh bạc cố quần,
    Là bông hoa ngỗ.
    Ngồi mà choán chỗ,
    Là hoa dành dành.
    Giận chẳng đua tranh,
    Là bông hoa ngải.
    Bắt đi tha lại,
    Là hoa phù dung.
    Ăn ở theo đường,
    Là bông hoa thị.
    Theo mẹ bán bí,
    Là hoa hanh hao.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 11:58 AM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #3
    Vè - Cá Biển

    Hai bên cô bác,
    Lẳng lặng mà nghe.
    Nghe tôi kể cái vè
    Ngư lương, tử hổ
    Lý sâm, lý chuối,
    Dưới rạch, dưới ngòi
    Cá nục, cá úc, cá thơm, cá thác
    Hơi nào mà kể hết cá nơi làng này
    Thần linh chiêm bái
    Vậy mới cất chùa chiền
    Mới đúc Phật, đúc chuông
    Cô bác xóm giềng
    Lẳng lặng mà nghe
    Cá nuôi thiên hạ là con cá cơm,
    Không ăn bằng mồm là con cá ngác.
    Không ăn mà ú là con cá voi,
    Hai mắt thòi lòi là cá trao tráo.
    Không may quần áo là con cá chim,
    May áo không kim là con duối dẻ.
    Sống lâu mạnh khoẻ là cá trường sanh.
    Ờ ngoài đầu gành là cá bống cát,
    Đi thời xách mác là con cá đao,
    Đốn cây mà rào là con cá chép.
    Nó kêu óp ép là con cá heo,
    Buộc mà treo là cá cờ phướng
    Để lên mà nướng là cá nóc vàng
    Để được hai thoàn (*) là cá nhám nghệ.
    Đi thời chậm trễ là cá lù đù,
    Đầu óc chù vù là con cá úc.
    Bắt lên chặt khúc là con cá sòng,
    Vợ đánh với chồng là con cá sào.
    Mình cũng như dao là cá lưỡi trâu,
    Eo đầu ngắn cổ là con cá ét.
    Miệng mồm lép xẹp là con cá móm,
    Chơi trăng cả hám là con cá thu.
    Vừa sủa vừa tru là cá hàm chó,
    May ngồi xỏ rỏ là cá hàm be.
    Lắng tai mà nghe là con cá mỏng,
    Việc làm cho chóng là con cá mau.
    Lãi đãi theo sau là con cá nóc,
    Chân đi lốc thốc là con cá bò.
    Ăn chẳng hay no là con cá liệc,
    Gái tham huê nguyệt là con cá dâm.
    Lấy cây mà đâm là cá nhám nhọn,
    Nước da lạm xạm là cá nhám trâu.
    Mặt trắng làu làu là cá bạc má,
    Hình đen như quạ là cá ô mun.
    Đặt giữa đình trung là cá ông sáp,
    Vừa đi vừa táp là cá dọ đàng.
    Kiều (*2) lạc khua vang là con cá ngựa,
    Rước thấy về chữa là cá tà ma.
    Đi xét từ nhà là con cá sát,
    Đắp bờ mà tát là cá ở mương.
    Giống không biết đường là con cá lạt (*3)...
    Kể cho cô bác nghe lấy mà chơi.
    Kể đã hết hơi xin cho tôi nghỉ
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #4
    Vè - Cá

    nghe vẻ nghe ve
    nghe vè loài cá.
    no lòng phỉ dạ,
    là con cá cơm.
    không ướp mà thơm,
    là con cá ngát.
    liệng bay thoăn thoắt,
    là con cá chim.
    hụt cẳng chết chìm,
    là con cá đuối.
    lớn năm nhiều tuổi,
    là cá bạc đầu.
    đủ chữ xứng câu,
    là con cá đối.
    nở mai tàn tối,
    là cá vá hai.
    trắng muốt béo dai,
    là cá úc thịt.
    dài lưng hẹp kích,
    là cá lòng tong.
    ốm yếu hình dong,
    là con cá nhái.
    thiệt như lời vái
    là con cá linh.
    cá kình, cá ngạc
    cá lác, cá dưa.
    cá voi, cá ngựa,
    cá rựa, cá dao.
    úc sào, bánh lái,
    lăn hải, cá sơn.
    lờn bơn, thác lác,
    cá ngác, dày tho.
    cá rô, cá sặt,
    cá sát, cá tra.
    mề gà, dải áo,
    cá cháo, cá cơm,
    cá mờn, cá mớn,
    sặc bướm, chốt hoa.
    cá xà, cá mập,
    cát tấp, cá sòng.
    cá hồng, chim diệp,
    cá ép, cá hoa.
    bống dừa, bống xệ,
    cá be học trò.
    cá vồ, cá đục,
    cá nục, lù đù.
    cá thu trên lá,
    bạc má bạc đầu.
    lưỡi trâu hồng chó,
    là cá lành canh.
    chim sành cá biếc,
    cá giếc, cá mè.
    cá trê, cá lóc,
    cá nóc, thòi lòi.
    chìa vôi, cơm lạt,
    bống cát, bống kèo.
    chim heo, cá chét,
    cá éc, cá chuồng.
    cá duồng, cá chẽm,
    vồ đém, sặc rằn.
    mòi đường, bống mú,
    trà mú, trà vinh.
    cá hình, cá gộc,
    cá cốc, cá chày
    cá dày, cá đuối,
    cá đối, cá kìm,
    cá chim, cá vược,
    cá nược, cá ngừ.
    cá bui, cá cúi,
    cá nhái, bã trầu
    cá nàu, cá dảnh,
    hủng hỉnh tơi bời.
    cá khoai, ốc mít,
    cá tích nàng hai.
    cá cầy, cá cháy,
    cá gáy, cá ngàn.
    trà bần, cá nái,
    nóc nói, cá hô.
    cá ngừ, mang rổ,
    cá sủ, cá cam.
    cá còm, cá dứa,
    cá hố, cá lăn.
    cá căn, cá viễn,
    rô biển lép xơ.
    cá bơ, chim rắn,
    cá phướng, rồng rồng
    trên bông trao tráo,
    cá sọ, cá nhồng.
    tòng tong, mộc tích,
    úc phịch, trê bầu.
    bông sao, bông trắng,
    càn trảng xanh kỳ.
    cá he, cá mại,
    mặt quỷ, cá linh.
    cá chình, ốc gạo,
    thu áo, cá kè,
    cá ve lẹp nấu,
    từ mẫu thia thia,
    cá bè trên mễ,
    đuôi ó bè chan.
    nóc vàng, cá rói,
    cá lủi, con cù.
    rô lờ, tra dấu,
    trạch lấu, nhám đào.
    tra dầu, cá nhám,
    úc núm, cá leo.
    cá thiếc, cá suốt,
    cá chốt, cá phèn.
    cá diềng, cá lúc,
    cá mực, cá mau
    chim câu, cá huột
    sọc sọc cá lầm.
    cá rầm, cá thiểu,
    nhám quéo chim gian.
    cá ong, cá quít,
    cá kết thiền nôi.
    bông voi út hoát,
    cá chạch, cá mòi
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 11:59 AM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #5
    CA....

    Nhắn sang sông đây xin hỏi bạn
    Rằng sông kia là cạn hay sâu
    Để đây xẻ gỗ bắt cầu
    Đường vô “thơ mới” ta đưa nhau lên cùng!!!
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:03 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #6
    ..::Ca Dao - Danh Ngôn::..

    • Nói tiếng anh như gió, gặp từ khó ta … bắn sang tiếng Việt.

    • Học, học nữa, học mãi, đúp... học tiếp!!!

    • Học, học nữa, hộc máu.

    • Xăng … có thể cạn, lốp … có thể mòn, nhưng số máy, số khung thì không bao giờ thay đổi.

    • Nhìn thẳng mặt trời mãi không thấy lóa .... là hội người mù 100%.

    • Nhà sạch thì mát. Bát sạch tốn xà bông.

    • 1 năm có 365 ngày, vậy 1 ngày có bao nhiêu năm (đến bây giờ khoa học vẫn chưa giải thích được).

    • Con gái đẹp là con gái trong mơ, con gái ngoan là con gái ... trong nhà trẻ.

    • Ðược voi đòi ... Hai Bà Trưng.

    • “Ba nghìn bát phở gà mà chả có miếng thịt chó nào cả!”
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:07 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #7
    CA DAO TÌNH YÊU LỨA ĐÔI


    Ai đi đâu đấy hỡi ai
    Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm
    _________

    Ai về có nhớ ta chăng
    Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
    __________

    Anh về đếm hết sao trời
    Em đây kết tóc ở đời với anh
    __________

    Ai đem con sáo sang sông
    Để cho con sáo sổ lồng bay cao
    ___________

    Anh lấy được em bỏ công ao ước
    Em lấy được anh thoả dạ ước ao
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:12 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #8
    Ðặc Sản Miền Trung Qua Ca Dao-Tục Ngữ (st)

    --Dải đất miền trung nhỏ hẹp chạy dài từ Thanh Hóa cho đến Bình Thuận. Mỗi địa phương đều có phong tục, tập quán, thổ sản khác nhau và miếng ngon vật lạ chẳng bao giờ thiếu vắng khách sành ăn lựa chọn phẩm bình.

    Xin giới thiệu cùng bạn đọc các loại đặc sản của miền trung đã được ông bà ta chọn lựa và truyền tụng qua nhiều thế hệ.

    Nghệ An xưa nay nổi tiếng với cam Xã Ðoài, nhút Thanh Chương...

    Ra đi anh nhớ Nghệ An
    Nhớ Thanh Chương ngon nhút,
    Nhớ Nam Ðàn thơm tương...




    Vùng đầu nguồn Lam Giang còn có những đặc sản vùng cao như:

    Tiếng đồn cá Mát sông Găng,
    Dẻo thơm ba lá, ngon măng chợ Cồn.




    Vào đến Quảng Bình thì có các loại sơn hào hải vị, những món thượng thừa trong khoa ẩm thực:

    Yến sử Vĩnh Sơn
    Cửa Khổng Cửa Ròn
    Nam sâm Bố Trạch
    Cua gạch Quảng Khê
    Sò nghêu Quán Hàu
    Rượu dâu Thuận Lý...




    Ðến Thừa Thiên - Huế bạn sẽ được thưởng thức các loại trái cây ngọt ngào, thơm ngon:

    Quýt giấy Hương Cần
    Cam đường Mỹ Lợi
    Vải trắng Cung Diên
    Nhãn lồng Phụng Tiên
    Ðào tiên Thế Miếu
    Thanh trà Nguyệt Biều
    Dâu da làng Truồi
    Hạt sen hồ Tịnh...




    Vào xứ Quảng được thưởng thức tiếp các món:

    Nem chả Hòa Vang
    Bánh tổ Hội An
    Khoai lang Trà Kiệu
    Thơm rượu Tam Kỳ...


    Trái bòn bon hay còn gọi là trái Nam trân rất quý hiếm, ngày xưa thuộc loại tiến kinh, được nhắc nhở qua câu hò tâm tình ý nhị:

    Trái bòn bon trong tròn ngoài méo
    Trái sầu đâu trong héo ngoài tươi
    Em thương anh ít nói ít cười
    Ôm duyên ngồi đợi chín mười con trăng...


    Ðất Quảng nổi tiếng với món don, ngon nhất là don Vạn Tường, bởi vậy mới có câu ca:

    Cô gái làng Son,
    Không bằng tô don Vạn Tường...

    Xứ Quảng còn là đất mía đường:

    Ai về Quảng Ngãi quê ta
    Mía ngon, đường ngọt, trắng ngà, dễ ăn
    Mạch nha, đường phổi, đường phèn
    Kẹo gương thơm ngọt ăn quen lại nghiền

    Quảng Ngãi còn nhiều đặc sản nổi tiếng khác:

    Mứt gừng Ðức Phổ
    Bánh nổ Ðức Thành
    Ðậu xanh Sơn Tịnh...

    Hoặc:

    Mạch nha Thi Phổ
    Bánh nổ Thu Xà
    Muốn ăn chà là
    Lên núi Ðịnh Cương...




    Rời Quảng Ngãi vào Bình Ðịnh quê hương của dừa:

    Công đâu công uổng công thừa
    Công đâu gánh nước tưới dừa Tam Quan

    Hoặc:

    Muốn ăn bánh ít lá gai
    Lấy chồng Bình Ðịnh sợ dài đường đi...

    Bình Ðịnh còn nổi tiếng một loại trái cây rừng, mà thuở xưa dùng để tiến kinh. Ðó là trái chà viên:

    Quảng Nam nổi tiếng bòn bon
    Chà viên Bình Ðịnh vừa ngon vừa lành
    Chín mùi da vẫn còn xanh
    Mùi thơm cơm nếp, vị thanh đường phèn...




    Từ Bình Ðịnh vượt đèo Cù Mông vào đất Phú Yên, nơi nổi tiếng có xoài ngon Ðá trắng:

    Xoài đá trắng
    Sắn phường lụa...

    Phú Yên cũng là xứ đường mía, nhất là vùng La Hai, Ðồng Bò:

    Tiếng đồn chợ xổm nhiều khoai
    Ðất đỏ nhiều bắp La Hai nhiều đường


    Nổi tiếng nhất phải nói đến sò huyết ở đầm Ô Loan, huyện Tuy An và cước cá ở thị xã Tuy Hòa đã được thi sĩ Tản Ðà ca tụng:

    Phú câu cước cá, Ô Loan miếng hàu.




    Vượt đèo Cả vào đất Khánh Hòa cũng có lắm hải vị sơn hào như:

    Yến xào Hòn Nội
    Vịt lộn Ninh Hòa
    Tôm hùm Ðình Ba
    Nai khô Diên Khánh
    Cá tràu Võ Cạnh
    Sò huyết Thủy Triều...





    Vào Phan Rí, Phan Thiết là quê hương của cá, mắm ngon được cả nước truyền tụng. Nhờ cá mắm nhiều mà có lắm cuộc tình duyên mặn mà dí dỏm:

    Cô kia bớt tóc cánh tiên
    Ghe bầu đi cưới một thiên cá mòi
    Chẳng tin giở thử ra coi
    Rau răm ở dưới cá mòi ở trên



    Ở miền trung đất đai khô cằn, đồng bằng nhỏ hẹp, biển cả mênh mông, núi rừng trùng điệp, có lắm của ngon vật lạ hấp dẫn đối với khách sành ăn. Ðây là một trong những tiềm năng của ngành Du lịch Việt Nam.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:14 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #9
    Đi tìm vẻ đẹp ca dao, dân ca (st)

    TRONG CỘNG ĐỒNG CÁC TỘC NGƯỜI NAM BỘ

    Rau răm đất cứng dễ bứng khó trồng
    Dẫu thương cho lắm cũng chồng người ta

    Câu ca dao bình thường thôi, nhưng phải nghe đúng ngữ điệu của cô gái ấy, tình cảm của cô gái ấy, mới thấm hết cái hay rất thật của nó. Bởi vậy ở Nam Bộ, bên cạnh đờn ca vọng cổ và bản vắn, còn có một hình thức rất phổ biến là ca ra bộ- nghĩa là người ca phải vừa hát vừa ra bộ bằng gương mặt, ánh mắt, thân hình, đôi bàn tay, bàn chân… để diễn tả cho hết tình cảm của mình gởi trong câu hát. Trong phạm vi bài này, tôi xin phép nhận xét về ca dao dân ca Nam Bộ dưới góc độ ấy. Của một vùng văn hóa rộng lớn đã sản sinh ra nó.

    Trước hết xin nói qua về sự hình thành vùng văn hóa Nam Bộ

    I. TỪ VÙNG VĂN HÓA CỔ TRUYỀN NAM BỘ ĐẾN VÙNG VĂN HÓA NAM BỘ HÔM NAY

    Theo những khám phá của các nhà khảo cổ học, con người đã có mặt ở vùng đất Nam Bộ khá lâu đời. Nếu căn cứ theo những di chỉ cư trú và di cốt của con người ở Óc Eo, Ba Thê, Núi Nổi… thì từ cách đây 4.000 đến 5.000 năm, con người đã có mặt ở vùng đất còn chứa nhiều nước mặn, sình lầy, cây dại và dã thú này; đồng thời họ cũng để lại nhiều dấu ấn văn hóa khá đặc trưng về vùng miền, mà sinh động và thiết thực nhất là ở vùng tứ giác Long Xuyên và U Minh Thượng. Rất tiếc là các di tích của nền văn minh ấy chỉ cho chúng ta thấy rằng, nền văn minh ấy chỉ hứng khởi lên khoảng vài trăm năm rồi bị chìm lấp trong lòng đất miền Tây, với những hình ảnh hư ảo còn lại của một vương quốc Phù Nam, hay một "nước Chí Tôn" trong sử sách, bia ký cổ.

    Công cuộc mở đất phương Nam, khẳng định vùng văn hóa phương Nam, chỉ thật sự định hình từ những cuộc di dân lớn của người Việt ở TK XVI và đầu TK XVII. Đó là quá trình di dân tự nhiên, quá trình di dân cơ chế và quá trình chuyển cư tại chỗ. Quá trình di dân tự nhiên là quá trình di dân lẻ tẻ, chưa đủ để định hình bản sắc văn hóa của vùng đất. Chỉ đến khi nhà Nguyễn tiến hành những cuộc di dân cơ chế lớn từ vùng Ngũ Quảng vào, kết hợp với sự di dân cơ chế sau thất bại của nhà Minh trước triều Mãn Thanh (do Dương Ngạn Địch, Trần Thượng Xuyên, Mạc Cửu cầm đầu), cùng với việc di dân cơ chế trước TK XV của những lớp cư dân cổ Khơme đến từ nhiều vùng trên đất nước Campuchia, tràn về theo sông Tiền, sông Hậu để tránh họa diệt tộc của vua chúa Xiêm La, và sự di dân cơ chế của người Chăm Hồi giáo đến vùng Châu Đốc, kết hợp với quá trình chuyển cư tại chỗ của cộng đồng các tộc người để lập làng lập ruộng, vùng văn hóa mang bản sắc Nam Bộ mới thật sự hình thành. Chính nhờ quá trình chuyển cư tại chỗ, mới có việc thúc đẩy sự gần gũi giữa các nhóm dân cư, giữa các cộng đồng dân tộc, mới làm xuất hiện những điều kiện khách quan, tạo nên những tiếp xúc văn hóa giữa các cộng đồng người có những đặc trưng văn hóa khác nhau, làm nên tính chất địa văn hóa, địa kinh tế của một vùng đất châu thổ phương Nam rộng lớn. Đó chính là một vùng văn hóa trẻ, phong phú, đa dân tộc, đa tôn giáo và đa màu sắc (ở đây chúng tôi không có ý định đi sâu tìm hiểu vấn đề này).

    Muốn tìm hiểu đặc trưng vùng văn hóa, tất nhiên phải lấy đặc điểm tính cách con người làm trung tâm để xem xét. Bởi vì con người là chủ nhân của mọi ngôn ngữ và hành động, tác động sâu sắc đến âm nhạc, sân khấu, văn học, cũng như kiến trúc, hội họa, lễ hội và phong tục… Tất nhiên, đó là cộng đồng những tộc người cùng chung sống trên nền địa địa lý tự nhiên của vùng phù sa cổ miền Đông và vùng phù sa mới miền Tây Nam Bộ, mà tâm lý tính cách bị chi phối khá mạnh bởi hoàn cảnh địa lý, kinh tế - xã hội và quá trình phức hợp của nó theo từng bước phát triển của vùng dân cư rộng lớn này. Tất nhiên, chúng ta không thể phân chia rạch ròi từng vùng văn hóa trên cả nước, nhưng căn cứ vào những đặc điểm văn hóa khu biệt nhất định, chúng tôi tạm gọi là vùng địa văn hóa Nam Bộ để làm tiêu chí xem xét.

    Theo đó, nhiều nhà nhân chủng học, dân tộc học… đều có chung nhận định tương đối thống nhất về tính cách người Nam Bộ, tựu trung gồm những nét chính sau đây: hào hiệp trong cuộc sống, bình đẳng trong giao tiếp, ít bảo thủ.

    Tính hào hiệp không phải xuất phát từ máu "làm chơi ăn thiệt" trên vùng đất giàu tôm cá, phì nhiêu màu mỡ, mưa thuận gió hòa… mà nó được thể hiện trong nhiều yếu tố tâm lý cấu thành tính cách đó. Đó là thái độ mến khách, với tình yêu thương con người, ý thức coi trọng nhân nghĩa hơn tiền tài, danh vọng. Bởi vì, cho dầu là người Việt, người Khơme, người Hoa hay người Chăm, thì họ cũng phải thường xuyên đối đầu với một vùng đất mới còn hoang hóa, với biết bao khó khăn về điều kiện thiên nhiên và địa lý khắc nghiệt trong buổi đầu khai hoang lập ấp. Hơn nữa, trước một thiên nhiên bao la kỳ bí, chằng chịt sông rạch, rậm rạp rừng sâu, tràn ngập muỗi mòng, thú dữ… con người trở nên vô cùng nhỏ bé, tất nhiên phải dựa vào nhau mà tôn tại. Trong hoàn cảnh ấy, họ không thể nghĩ đến những thể chế từng ràng buộc của quan nha, triều đình; lại càng không thể câu nệ những lề thói xa xưa của làng xã nơi họ bỏ ra đi. Trên thực tế, đồng bằng sông Cưu Long trong buổi đầu khai phá, chưa hề có một khu vực hành chính ổn định; mãi đến khi Gia Long lên ngôi mới thiết lập được bộ máy cai trị của mình. Vì lẽ đó, con người trong buổi đầu mở đất, tất phải sống với nhau trong tình yêu thương san sẻ, bình đẳng tương thân, tương trợ để đùm bọc nhau sống còn trong nỗi nhớ thương nguồn cội cố xứ của mình.

    Tôi chưa thấy ở đâu trẻ em lại xưng "con" với người lớn, đứa lớn hơn gọi đứa nhỏ hơn là "cưng", bằng trang phải lứa thì xưng "qua" với "bậu". Lúc thân mật cũng "qua" với "bậu", lúc giận hờn cũng "bậu" với "qua"...

    Ví dầu tình bậu muốn thôi
    Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra.
    Bậu ra cho khỏi tay qua
    Cái xương bậu nát cái da bậu mòn.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:17 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #10
    Tục ngữ về tình yêu

    _ Muốn yêu cho ra yêu một người đàn bà ta nên yêu nàng như thể nàng sẽ phải chết ngày mai ( tục ngữ ARÂP)

    _ Yêu là liên kết những tâm hồn cao thượng ( tục ngữ Anh )

    _ Chưa thật yêu nếu không yêu luôn cả cái xấu của người yêu ( tục ngữ TBN )

    _ Phụ nữ nên lấy ngưòi yêu mình hơn là lấy người mình yêu ( tục ngữ ARÂP )

    _ những lời khuyên bảo vẫn là vô hiệ khi nó liên quan tới địa hạt của tình yêu ( tục ngữ Ý )
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:19 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #11
    TƯƠNG TƯ - Phần I

    Ðêm qua chớp bể mưa nguồn
    Hỏi người tri kỷ có buồn hay chăng ?
    Cá buồn cá lội tung tăng
    Em buồn em biết đãi dằng cùng ai ?

    ***

    Ðêm qua mới gọi là đêm,
    Ruột xót như muối, Dạ mềm như dưa !

    ***

    Ðêm qua đốt đỉnh hương trầm
    Khói lên nghi ngút, âm thầm lòng ai...

    ***

    Rồi mùa rạ tốt rơm khô
    Bạn về xứ bạn, biết mô mà tìm ?

    ***

    Chim chuyền nhành ớt líu lo
    Sầu ai nên mới ốm o gầy mòn

    ***

    Một ngày năm bảy trận giông
    Anh đi nằm bãi sao không thấy về ?

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:23 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #12
    TƯƠNG TƯ - Phần II

    Ai về đường ấy hôm mai
    Gởi dăm điều nhớ gởi vài điều thương.
    Gởi cho đến chiếu đến giường
    Gởi cho đến chốn buồng hương em nằm.

    ***

    Thiếp xa chàng như rồng nọ xa mây
    Như con chèo bẻo xa cây măng vòi.

    ***

    Gió vàng hiu hắt đêm thanh,
    Ðường xa dặm vắng xin anh đừng về.
    Mảnh trăng đã trót lời thề,
    Làm chi để gánh nặng nề riêng ai !

    ***

    Gió sao gió mát sau lưng ?
    Bụng sao bụng nhớ người dưng thế này ?

    ***

    Gió đưa cột phướn hao dầu,
    Thương em để dạ, chớ sầu mà hư !

    ***

    Thương mình dạ cắt lòng đau
    Những thương mà chết, những sầu mà hư !
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:24 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #13
    TƯƠNG TƯ - Phần III

    Anh xa em anh ăn cơm với cá
    Em xa anh, em chan nước mắt thay canh.
    Nhớ ai con mắt lim dim
    Chân đi thất thiểu như chim tha mồi .
    Nhớ ai hết đứng lại ngồi .
    Ngày đêm tơ tưởng một ngưới tình nhân...

    ***

    Bốn mùa xuân hạ thu đông
    Thiếp ngồi dệt vải những trông bóng chàng.
    Dừa xanh trên bến Tam Quan
    Dừa bao nhiêu trái trông chàng bấy nhiêu !

    ***

    Rượu nằm trong nhạo chờ nem
    Anh nằm phòng vắng chờ em một mình.
    Nước chảy xuôi, con cá bơi lội ngược,
    Nước chảy ngược, con cá vượt lội ngang,
    Thuyền em đến bến Thuận An
    Thuyền anh lại trẩy lên ngàn anh ơi !

    ***

    Ai làm cho bướm lìa hoa,
    Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng ?
    Ai đi muôn dặm non sông
    Ðể ai chứa chất sầu đông vơi đầy?

    ***

    Trên Tràng Thi dưới lại Tràng Thi
    Ai đem nhân ngãi tôi đi đằng nào?
    Trên Hàng Ðào,dưới lại hàng Ðào
    Ai đem nhân ngãi tôi vào Tràng Thi?

    ***

    Ðêm qua Nguyệt lặn về Tây
    Sự tình kẻ đấy người đây còn dài...
    Trúc với mai, mai về Trúc nhớ
    Trúc trở về mai nhớ trúc không ?
    Bây giờ kẻ Bắc người Ðông
    Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư!

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:26 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #14
    TƯƠNG TƯ - Phần IV

    Cầm lược thì nhớ tới gương,
    Cầm khăn nhớ túi, đi đường nhớ nhau.

    * **

    Tay tiên chuốc chén rượu đào
    Ðổ đi thì tiếc uống vào thì say.
    Chẳng chè chẳng chén sao say ?
    Chẳng thương chẳng nhớ, sao hay đi tìm?
    Tìm em như thể tìm chim
    Chim ăn bể Bắc, đi tìm bể Ðông!

    ***

    Mình về mình nhớ ta chăng ?
    Ta về ta nhớ hàm răng mình cười.
    Năm quan mua lấy miệng cười
    Mười quan chẳng tiếc, tiếc người răng đen.
    Răng đen ai nhuộm cho mình
    Cho răng mình đẹp, cho tình anh say?

    ***

    Anh về Bình Ðịnh chi lâu ?
    Bỏ em ở lại hái dâu một mình.

    ***

    Anh đi lưu thú Bắc Thành
    Ðể em khô héo như nhành từ bi !

    ***

    áo xông hương của chàng vắt mắc
    Ðêm em nằm em đắp lấy hơi
    Gửi khăn gửi túi gửi lời
    Gửi đôi chàng mạng cho người đường xa.
    Vì mây cho núi nên xa
    Mây cao mù mịt, núi nhoà xanh xanh.

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:26 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #15
    TƯƠNG TƯ - Phần V

    Trèo lên cây khế nửa ngày
    Ai làm chua xót lòng mày khế ơi?
    Mặt trăng sánh với mặt trời
    Sao Hôm sánh với sao Mai chằng chằng.
    Mình ơi, có nhớ ta chăng?
    Ta như sao Vược nhớ trăng giữa trời.

    ***

    Nhớ ai em những khóc thầm
    Hai hàng nước mắt đầm đầm như mưa.
    Nhớ ai ngơ ngẩn ngẩn ngơ
    Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
    Nhớ ai bổi hổi bồi hồi
    Như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

    ***

    Sông Ngâu, sông Cả, sông Ðào
    Ba con sông ấy đổ vào sông Thương.
    Con sông sâu nước dọc đò ngang
    Mình về bên ấy ta sang bên này.
    Ðương cơn nước lớn đò đầy...

    ***

    Sự đời nước mắt soi gương
    Càng yêu nhau lắm càng thương nhớ nhiều.

    ***

    Cá buồn cá lội thung thăng
    Người buồn người biết đãi đàng cùng ai ?
    Phương Ðông chưa rạng sao mai
    Ðồng hồ chưa cạn, biết lấy ai bạn cùng ?

    ***

    Thiếp xa chàng hái dâu quên giỏ
    Chàng xa thiếp bứt cỏ quên liềm,
    Xuống sông múc nước,
    Ghè lặn dòng trôi...
    Kiếm nơi mô thánh vắng
    Chàng ngồi thiếp than...

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:29 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #16
    TƯƠNG TƯ - Phần VI

    Năm con ngựa bạch sang sông
    Năm gian nhà ngói đèn trong đèn ngoài.
    Ðèn yêu ai mà đèn chẳng tắt?
    Ta yêu mình nước mắt nhỏ ra...

    ***

    Một mình mình một bơ thờ
    Dựa cây cây ngả, dựa bờ bờ xiêu.

    ***

    Nước chảy re re con cá he nó xoè đuôi phụng,
    Anh xa em rồi trong bụng còn thương.

    ***

    Vị gì một mảnh tình con
    Làm mê tài tử rút khôn anh hùng.
    Thà rằng chẳng biết cho xong
    Biết ra thêm để tấm lòng sầu riêng

    ***

    Một duyên hai nợ ba tình
    Chiêm bao lẩn khuất bên mình năm canh.

    ***

    Nằm một mình lại nghĩ một mình.
    Ngọn đèn khêu tỏ bóng huỳnh thấp cao.
    Trông ra nào thấy đâu nào
    Ðám mây vơ vẩn ngôi sao mập mờ.
    Mong người, lòng những ngẩn ngơ...

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:29 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #17
    TƯƠNG TƯ - Phần VII

    Sen xa hồ, sen khô hồ cạn,
    Liễu xa đào liễu ngã liễu nghiêng.
    Anh xa em như bến xa thuyền.
    Như Thúy Kiều xa Kim Trọng, biết mấy niên cho tái hồi!

    ***

    Ngày ngày em đứng em trông
    Trông non non ngất trông sông sông dài.
    Trông mây mây kéo ngang trời
    Trông trăng trăng khuyết trông người người xa.

    ***

    Anh đi đằng ấy xa xa
    Ðể em ôm bóng trăng tà năm canh.
    Nước non một gánh chung tình
    Nhớ ai, ai có nhớ mình chăng ai?

    ***

    Một đàn cò trắng bay quanh
    Cho loan nhớ phượng, cho mình nhớ ta.
    Mình nhớ ta như cà nhớ muối
    Ta nhớ mình như Cuội nhớ trăng.
    Mình về mình nhớ ta chăng ?
    Ta về ta nhớ hàm răng mình cười.

    ***

    Ðêm nằm ở dưới bóng trăng
    Thương cha nhớ mẹ không bằng nhớ em.

    ***

    Ðôi ta như thương mãi nhớ lâu
    Như sông nhớ nước, như ngành dâu nhớ tằm.

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:30 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #18
    TƯƠNG TƯ - Phần VIII

    Ra về nhớ nước giếng khơi
    Nhớ điếu ăn thuốc nhớ cơi ăn trầu.
    Ra về giã nước giã non
    Giã người giã cảnh, kẻo còn nhớ nhung.

    ***

    Gan vàng chẳng cắt mà đau
    Cách em một chút một ràu như dưa.

    ***

    Kiểng xa bồn, kiểng không xanh
    Anh rầu người nghĩa, cơm canh bỏ liều.

    ***

    Cơm ăn mỗi bữa một lưng
    Uống nước cầm chừng dể dạ thương em.

    ***

    Ai đi đâu đấy hở ai,
    Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm?
    Tìm em như thể tìm chim
    Chim ăn bể Bắc đi tìm bể Ðông.
    Tìm bể Ðông thấy lông chim nhạn
    Tìm bể cạn thấy đàn chim di,
    Ai mang nhân ngãi ta đi
    Thì mang nhân ngãi ta về cho ta!

    ***

    Ðêm qua mưa bụi gió bay
    Gió rung cành bạc, gió lay cành vàng.
    Em với anh cùng tổng khác làng
    Nào em có biết ngõ chàng ở đâu ?
    Một thương hai nhớ ba sầu
    Cơm ăn chả được ăn trầu cầm hơi.
    Thương chàng lắm lắm chàng ơi!
    Biết đâu thanh vắng mà ngồi thở than.
    Nhớ chàng như nhớ lạng vàng
    Khát khao về nết, mơ màng về duyên.
    Nhớ chàng như bút nhớ nghiên.
    Như mực nhớ giấy, như thuyền nhớ sông.
    Nhớ chàng như vợ nhớ chồng
    Như chim nhớ tổ, như rồng nhớ mây.

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:31 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #19
    TƯƠNG TƯ- Phần IX

    Khăn thương nhớ ai
    Khăn rơi xuống đất?
    hăn thuơng nhớ ai
    Khăn vắt lên vai ?
    Khăn thương nhớ ai
    Khăn chùi nước mắt?
    Ðèn thương nhớ ai
    Mà đèn không tắt?
    Mắt thương nhớ ai
    Mắt ngủ không yên?
    Ðêm qua em những lo phiền.
    Lo vì một nỗi chưa yên mọi bề...

    ***

    Trên trời có đám mây vàng
    Bên sông nước chảy có nàng quay tơ.
    Nàng buồn nàng bỏ quay tơ
    Chàng buồn chàng bỏ thi thơ học hành.
    Nàng buồn nàng bỏ cửi canh
    Chàng buồn chàng bỏ học hành chàng đi ...

    ***

    Cá sầu cá trở đầu đuôi
    Người sầu lên ngược xuống xuôi vẫn sầu.

    ***

    Bóng trăng em ngỡ bóng đèn
    Bóng cây em ngỡ bóng thuyền anh sang.

    ***

    Lá này gọi lá xoan đào
    Tương tư gọi nó thế nào hở em ?
    Lá khoai anh ngỡ lá sen
    Bóng trăng anh ngỡ bóng đèn anh khêu.

    ***

    Ngày ngày ra ngõ mà trông
    Bạn không thấy bạn, tình không thấy tình!

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:32 PM.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,828 Được cảm ơn

    #20
    TƯƠNG TƯ - Phần X

    Ghe lui khỏi bến còn dầm
    Người thương đâu mất chỗ nằm còn đây?

    ***

    Ðêm khuya đèn tắt nhang tàn
    Dế kêu rỉ rả dạ càng sầu riêng.
    Trao lời mà chẳng trao duyên
    Cũng như trao thảm trao phiền cho nhau.

    ***

    Kiểng xa bồn kiểng lại héo queo
    Anh xa người nghĩa như lồng đèn treo hết dầu.

    ***

    Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
    Ðêm quên giấc ngủ, ngày mơ tiếng cười.

    ***

    Vách thành cao lắm khó dòm
    Nhớ anh em khóc đỏ lòm con ngươi.

    ***

    Vắng em ba bốn bữa rày
    Làm như cha mẹ đem đày biển Ðông.

    ***
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Pocket PC; 10/01/2009 vào lúc 12:33 PM.
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3