Cấp 2 và cấp 3

Suy nghĩ về bài văn của một em học sinh lớp 6

Đến trả lời mới nhất
  • 3 Lượt chia sẻ
  • 73.2K Lượt đọc
  • 46 Trả lời

3 Người đang theo dõi

  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3
    • 4 Bài viết

    • 3 Được cảm ơn

    #1
    Một bài văn kiểm tra một tiết với chủ đề: “Hãy kể lại một người thân (hoặc người bạn mà em yêu mến)” được một bé gái lớp sáu trường THPT ở Đà Nẵng viết như sau:
    Trong gia đình, mẹ là người tôi yêu quý nhất. Mẹ đã tần tảo nuôi ba chị em tôi nên người. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ thật tuyệt vời.
    Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, nhưng mẹ vẫn rất trẻ trung, duyên dáng. Mẹ có khuôn mặt thật hiền từ, phúc hậu. Mỗi khi cười, khuôn mặt của mẹ như những đóa hoa hồng nở rộ trước sớm mai. Mái tóc xòe dài chấm ngang lưng, mượt mà óng ả càng làm cho mẹ tăng vẻ cuốn hút. Hàm răng mẹ trắng tinh, thẳng đều như hạt bắp. Đôi mắt mẹ long lanh, dịu dàng đến khó tả, thấm đượm sự bao dung, âu yếm. Đôi mắt ấy đỏ hoe mỗi khi tôi ốm nặng. Đôi mắt ấy long lanh hạnh phúc mỗi khi chúng tôi vui, đôi mắt ấy an ủi, động viên mỗi khi tôi vấp ngã.
    Công việc của mẹ tôi tuy khá bận rộn nhưng mẹ luôn chăm lo cho ba chị em chúng tôi rất chu đáo, nhất là những bữa cơm mẹ nấu, lúc nào cũng tươm tất.
    Ngoài việc làm mẹ, mẹ còn là cô giáo thứ hai của tôi. Mỗi khi tôi không hiểu bài, mẹ tận tình giảng giải. Lúc tôi còn bé tí xíu, mẹ chính là người đầu tiên cho tôi biết mặt các chữ cái. Mẹ hướng dẫn tôi cách cầm bút chính xác trước khi tôi bước vào lớp 1. Mẹ dạy cho tôi biết cái gì là tốt, cái gì là xấu để học hỏi và không nên làm. Mẹ thường xuyên kiểm tra sách vở của tôi để xem tôi học hành ra sao. Mẹ giám sát việc học của tôi rất chặt chẽ. Và cũng chính mẹ là người chăm lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ.
    Mỗi khi tôi bị bệnh, mẹ luôn ở cạnh chăm sóc cho tôi từng li từng tí. Đêm đêm tôi lên cơn sốt, mẹ lại phải thức dậy để lấy khăn đắp lên trán cho tôi, lấy thuốc cho tôi uống. Mẹ động viên tôi ăn uống những lúc đó để có sức đề kháng chống lại những con vi- rút gây bệnh. Mẹ chăm lo cho tôi như vậy mà có lắm lúc, tôi đã làm cho mẹ phải phiền lòng.
    Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, do chủ quan mà tôi đã bị điểm kém. Khi biết tin ấy, mẹ tôi buồn lắm. Thất vọng nữa. Tôi cảm thấy thật hối hận. Mẹ nhìn tôi một lúc lâu. Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ mắng dữ dội, nhưng không. Mẹ chỉ khuyên bảo và nhắc nhở tôi. Những lời mẹ nói đã in sâu vào tâm trí tôi mãi từ lúc đó đến bây giờ. Mẹ động viên tôi, an ủi tôi giúp tôi đứng vững trên con đường học tập của mình. Nhờ vậy mà mỗi lần tôi vấp ngã, tôi chợt nhớ đến lời mẹ dặn và tự mình đứng lên, bước tiếp trên con đường học vấn. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng: Phải cố gắng học tập để đền áp công ơn dưỡng dục của mẹ- người đã sinh ra chúng ta.
    Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần, chăm sóc của mẹ. Đúng như câu hát “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”, tình mẹ dành cho chúng tôi là một sự yêu thương lớn lao vô bờ bến. Đối với chị em tôi, mẹ là tất cả.

    Trong 45 phút, em trình bày bài viết kín bốn trang giấy học trò với một nỗ lực dành điểm cao vì hai bài viết trước đó em chỉ được mỗi bài 5 điểm. Nhưng cũng không hơn gì các bài trước bao nhiêu, bài này em được giáo viên môn văn của trường cho 6 điểm.
    Bố mẹ em đưa bài viết này cho các giáo viên văn ở một trường cùng cấp khác trong thành phố thì mọi người đều nhận xét bài này xứng đáng từ 8 đến 8,5 điểm, thậm chí nhiều giáo viên cho rằng đây là bài văn của một học sinh lớp 9! Theo đề nghị của gia đình em, nhà trường đã giao cho cô hiệu phó là giáo viên dạy văn, chấm lại bài này. Xem xong, cô hiệu phó chấm 7,5 điểm.
    Qua đó thấy rằng, ở môn văn, một môn học xã hội trừu tượng đòi hỏi nhiều ở học sinh tính nhạy cảm tư duy và cảm xúc, nhưng cách chấm của giáo viên thì lại không có chuẩn nào về những tư duy và cảm xúc đó, dẫn đến một bài văn hay có thể chênh lệch nhau từ 1,5 đến 2,5 điểm theo cách nghĩ của giáo viên cùng ngành, cùng khối!
    Bạn có nhận xét gì về bài văn và có bình luận gì về việc này không?
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Admin; 07/01/2010 vào lúc 04:05 PM. Lý do: Theo yêu cầu
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 8 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #2
    Đúng là học văn thật khó, đạt điểm cao về văn càng khó hơn. Từ trước tới giờ đều như vậy.
    Con nhà tôi rất ghét môn văn, ghét từ năm lớp 4, sau khi cháu làm một bài văn kể chuyện bị cô giáo cho điểm kém, mặc dù cháu đã kể một câu chuyện thật hoàn toàn chứ không theo bài văn mẫu cô giáo đã chuẩn bị sẵn cho cả lớp. Bài đó cháu đã được bà cháu ( là giáo viên nghỉ hưu) hướng dẫn làm và đọc sửa kỹ. Vậy mà bài văn chỉ được 7,5 điểm (là điểm thấp ở tiểu học). Bài này sau đó được 1 cô giáo dạy văn ở trường Ams cho điểm 9- và khen bài viết hồn nhiên, chân thực, giầu cảm xúc. Đúng là chả biết thế nào mà lần.
    Bây giờ con tôi đã lên cấp 2, cháu vẫn không thích môn văn, cháu bảo cả lớp "chỉ có 2 đứa con gái thích văn thôi.". May mà năm nay điểm văn của cháu đã khá lên, có lẽ vì đã tìm dc lớp học thêm tốt, được cô giáo hướng dẫn nhiều về phương pháp làm bài. Bài nào cháu được chuẩn bị tốt và chịu khó học thì đều được điểm khá. Có lần cháu đã được tới điểm 9. Có bài cháu đoán được khoảng 8 điểm thì cô giáo cho 8- vì chữ viết còn ẩu.
    Như vây, tôi thấy rằng không phải thầy cô giáo nào cũng chấm bài tùy tiện hoặc dạng bài văn nào cũng có thể bị điểm cao hay thấp do cái gu riêng của thây cô. Nếu trẻ con làm bài đúng cách, đủ các ý chính và viết sạch sẽ thì thế nào cũng được điểm khá trở lên.( Trừ trường hợp bị...cô giáo trù thì bài có hay mấy cũng 6,7 điểm là may lắm rồi)
    Còn bài văn viết về mẹ ở trên, tôi thấy khá hay và cảm động, không thể cho 6 điểm được nếu là bài kiểm tra trên lớp. Nhưng nếu đây là bài chép lại một bài văn mẫu ở sách nào đó, bị cô giáo phát hiện thì cô giáo cho 6 điểm là đúng. Điều này bố mẹ cháu cần tìm hiểu rõ ngọn ngành.
    • 2,048 Bài viết

    • 625 Được cảm ơn

    #3
    đọc văn thấy trẻ con bây giờ già sớm quá
    lời văn nghe ko giống trẻ con, em đọc thì cảm thấy như lấy ra từ rất nhiều bài văn mẫu, đầy đủ, chau chuốt
    nói chung là dạy và học còn nhiều vấn đề lắm :Silly:
    • 1,499 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #4
    Mình sẽ cho 9 điểm, nếu nhìn thấy chữ viết của em bé mà đẹp thì sẽ cho 10, hihi, riêng tình cảm của em với mẹ đã xứng đáng 8 điểm rồi.
    Alo của tớ: 09041 73 78 :LoveStruc:
    YM nhé: baby_toddler_shop
    Nhà tớ ở gần Hồ Hoàn Kiếm nhé :LoveStruc:
    • 2,990 Bài viết

    • 5,973 Được cảm ơn

    #5
    Em nghĩ cách dạy văn ở Việt Nam mình không chú trọng đến cảm xúc thực tế, không hứong cho các em hiểu và cảm thụ tác phẩm theo tình cảm của bản thân mà bị uốn vào những cái chuẩn mẫu chẳng khác gì văn học phong kiến với nghệ thuật ước lệ.
    Cho nên các thầy cô từ bao nhiêu năm nay vẫn dạy thế chấm thế, họ chỉ chấm theo khuôn, nếu có gì qua khỏi cái khuôn ấy là điểm kém!
    Cần phải dạy cho học sinh là ở trước bất kỳ tác phẩm nào cũng có thể tự cảm thủ theo cảm nhận riêng, người lớn sẽ định hướng sau khi hiẻu được cảm giác của các em, để giải thích cho các em cái gì có lý cái gì chưa đúng...Như thế các em không sợ học văn hoặc không biến các em thành những mẫu được copy từ thế hệ này sang thế hệ khác.
    Cần lắm những sự thay đổi, nhưng thay đổi từ đâu? Em có rất nhiều bạn làm giáo viên dậy văn, khi em nói chuyện về tại sao không thay đổi phương pháp...thì các bạn ấy nói là: Nói thì dễ, làm thì khó, thế nếu tao dạy cách mới mà học sinh điểm kém thì tao lại bị đánh giá, và có ai làm đâu mình hơi đâu đi đầu làm gì cho mệt....
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 32 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #6
    Em không thấy thiện cảm với cách kiểm tra Văn của Việt Nam..
    Tại sao cứ phải gò ép bắt các em viết Văn thì mới khai thác được cảm xúc và sự yêu mến các tác phẩm văn học chứ.
    Muốn yêu văn thì phải hiểu văn đã.


    Tái bút: Cho em hỏi bé gái lớp sáu nào mà được học trong trường THPT vậy ạ.
    • 5,893 Bài viết

    • 17,035 Được cảm ơn

    #7
    Chấm môn Văn là tùy vào cảm nhận của người chấm và rất vô chừng. Hồi đó cô Văn em hay đưa em chấm bài mấy bạn nên có kinh nghiệm chấm bài Văn. Bài này em cho 9. Nếu đứng trên phương diện GV chấm thì em cho 8+.
    Cảm xúc khi 2 vạch


    Ai chưa 2 vạch thì có 2 vạch, ai có 2 vạch rồi thì bình an 9m10d, con yêu khoẻ mạnh, thông minh, đáng yêu nhất trên đời!!!


    Om ta rê, tút ta rê, tu rê soa hoa Tự hào vì là Thành viên Nhà MUM
    • 66 Bài viết

    • 11 Được cảm ơn

    #8
    Nếu là tôi thì bài văn đó xứng đáng được 9 điểm. Cảm giác như em bé đang tả đúng mẹ của mình, đầy tình cảm, xúc tích và bố cục rất tốt. Có lẽ cô giáo lại có suy nghĩ khác nên điểm số của em bé hơi thấp.
    • 59 Bài viết

    • 46 Được cảm ơn

    #9
    [QUOTE=dungbc2004;11148188]Một bài văn kiểm tra một tiết với chủ đề: “Hãy kể lại một người thân (hoặc người bạn mà em yêu mến)” được một bé gái lớp sáu trường THPT ở Đà Nẵng viết như sau:
    Trong gia đình, mẹ là người tôi yêu quý nhất. Mẹ đã tần tảo nuôi ba chị em tôi nên người. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ thật tuyệt vời.
    Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, nhưng mẹ vẫn rất trẻ trung, duyên dáng. Mẹ có khuôn mặt thật hiền từ, phúc hậu. Mỗi khi cười, khuôn mặt của mẹ như những đóa hoa hồng nở rộ trước sớm mai. Mái tóc xòe dài chấm ngang lưng, mượt mà óng ả càng làm cho mẹ tăng vẻ cuốn hút. Hàm răng mẹ trắng tinh, thẳng đều như hạt bắp. Đôi mắt mẹ long lanh, dịu dàng đến khó tả, thấm đượm sự bao dung, âu yếm. Đôi mắt ấy đỏ hoe mỗi khi tôi ốm nặng. Đôi mắt ấy long lanh hạnh phúc mỗi khi chúng tôi vui, đôi mắt ấy an ủi, động viên mỗi khi tôi vấp ngã.
    Công việc của mẹ tôi tuy khá bận rộn nhưng mẹ luôn chăm lo cho ba chị em chúng tôi rất chu đáo, nhất là những bữa cơm mẹ nấu, lúc nào cũng tươm tất.
    Ngoài việc làm mẹ, mẹ còn là cô giáo thứ hai của tôi. Mỗi khi tôi không hiểu bài, mẹ tận tình giảng giải. Lúc tôi còn bé tí xíu, mẹ chính là người đầu tiên cho tôi biết mặt các chữ cái. Mẹ hướng dẫn tôi cách cầm bút chính xác trước khi tôi bước vào lớp 1. Mẹ dạy cho tôi biết cái gì là tốt, cái gì là xấu để học hỏi và không nên làm. Mẹ thường xuyên kiểm tra sách vở của tôi để xem tôi học hành ra sao. Mẹ giám sát việc học của tôi rất chặt chẽ. Và cũng chính mẹ là người chăm lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ.
    Mỗi khi tôi bị bệnh, mẹ luôn ở cạnh chăm sóc cho tôi từng li từng tí. Đêm đêm tôi lên cơn sốt, mẹ lại phải thức dậy để lấy khăn đắp lên trán cho tôi, lấy thuốc cho tôi uống. Mẹ động viên tôi ăn uống những lúc đó để có sức đề kháng chống lại những con vi- rút gây bệnh. Mẹ chăm lo cho tôi như vậy mà có lắm lúc, tôi đã làm cho mẹ phải phiền lòng.
    Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, do chủ quan mà tôi đã bị điểm kém. Khi biết tin ấy, mẹ tôi buồn lắm. Thất vọng nữa. Tôi cảm thấy thật hối hận. Mẹ nhìn tôi một lúc lâu. Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ mắng dữ dội, nhưng không. Mẹ chỉ khuyên bảo và nhắc nhở tôi. Những lời mẹ nói đã in sâu vào tâm trí tôi mãi từ lúc đó đến bây giờ. Mẹ động viên tôi, an ủi tôi giúp tôi đứng vững trên con đường học tập của mình. Nhờ vậy mà mỗi lần tôi vấp ngã, tôi chợt nhớ đến lời mẹ dặn và tự mình đứng lên, bước tiếp trên con đường học vấn. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng: Phải cố gắng học tập để đền áp công ơn dưỡng dục của mẹ- người đã sinh ra chúng ta.
    Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần, chăm sóc của mẹ. Đúng như câu hát “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”, tình mẹ dành cho chúng tôi là một sự yêu thương lớn lao vô bờ bến. Đối với chị em tôi, mẹ là tất cả.

    Bài văn viết hay, bố cục rõ ràng, theo tôi cho từ 8-9 điểm là xứng đáng.
    • 611 Bài viết

    • 820 Được cảm ơn

    #10
    Bài này giống văn mẫu quá. Nghe không thật. Tôi cho 6 điểm.
    • 100 Bài viết

    • 20 Được cảm ơn

    #11
    Lớp 6 mà viết văn như sách thế này, chắc chắc đến 90% là nước ta rồi cũng được sánh vai với nước này nước nọ, kiếm cái nobel văn học chứ chả chơi!
    • 5,893 Bài viết

    • 17,035 Được cảm ơn

    #12
    học sinh viết văn hay trong nhà trường đúng là "đãi cát tìm vàng" nhưng không phải không có. Hồi năm 12, có 1 lần bài TLV đầu năm của mình bị cho 6 điểm (lần đầu tiên trong đời đi học mà bị 6 điểm Văn), mình cầm thẳng lên cho cô Trưởng khoa Văn, cô sửa lại 8; sau đó mấy cô họp với nhau. Cô Hiệu trưởng chỉ đạo đưa mình vô đội Olympic Văn của nhà trường. Từ đó về sau, cô Văn lớp mình không thèm đọc tới bài của mình luôn, bài nào cô cũng cho 7. Viết 4 tờ giấy đôi cũng, 2 tờ giấy đôi cũng 7, thậm chí, có hôm mình thử ko thèm viết gì, cứ lung tung đại 1 tờ giấy đôi, cô cũng cho 7. Haizzzz.....
    Cảm xúc khi 2 vạch


    Ai chưa 2 vạch thì có 2 vạch, ai có 2 vạch rồi thì bình an 9m10d, con yêu khoẻ mạnh, thông minh, đáng yêu nhất trên đời!!!


    Om ta rê, tút ta rê, tu rê soa hoa Tự hào vì là Thành viên Nhà MUM
    • 5,280 Bài viết

    • 24,459 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi dungbc2004 Xem bài viết
    ....
    Trong gia đình, mẹ là người tôi yêu quý nhất. Mẹ đã tần tảo nuôi ba chị em tôi nên người. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ thật tuyệt vời.
    Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, nhưng mẹ vẫn rất trẻ trung, duyên dáng. Mẹ có khuôn mặt thật hiền từ, phúc hậu. Mỗi khi cười, khuôn mặt của mẹ như những đóa hoa hồng nở rộ trước sớm mai. Mái tóc xòe dài chấm ngang lưng, mượt mà óng ả càng làm cho mẹ tăng vẻ cuốn hút. Hàm răng mẹ trắng tinh, thẳng đều như hạt bắp. Đôi mắt mẹ long lanh, dịu dàng đến khó tả, thấm đượm sự bao dung, âu yếm. Đôi mắt ấy đỏ hoe mỗi khi tôi ốm nặng. Đôi mắt ấy long lanh hạnh phúc mỗi khi chúng tôi vui, đôi mắt ấy an ủi, động viên mỗi khi tôi vấp ngã.
    Công việc của mẹ tôi tuy khá bận rộn nhưng mẹ luôn chăm lo cho ba chị em chúng tôi rất chu đáo, nhất là những bữa cơm mẹ nấu, lúc nào cũng tươm tất.
    Ngoài việc làm mẹ, mẹ còn là cô giáo thứ hai của tôi. Mỗi khi tôi không hiểu bài, mẹ tận tình giảng giải. Lúc tôi còn bé tí xíu, mẹ chính là người đầu tiên cho tôi biết mặt các chữ cái. Mẹ hướng dẫn tôi cách cầm bút chính xác trước khi tôi bước vào lớp 1. Mẹ dạy cho tôi biết cái gì là tốt, cái gì là xấu để học hỏi và không nên làm. Mẹ thường xuyên kiểm tra sách vở của tôi để xem tôi học hành ra sao. Mẹ giám sát việc học của tôi rất chặt chẽ. Và cũng chính mẹ là người chăm lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ.
    Mỗi khi tôi bị bệnh, mẹ luôn ở cạnh chăm sóc cho tôi từng li từng tí. Đêm đêm tôi lên cơn sốt, mẹ lại phải thức dậy để lấy khăn đắp lên trán cho tôi, lấy thuốc cho tôi uống. Mẹ động viên tôi ăn uống những lúc đó để có sức đề kháng chống lại những con vi- rút gây bệnh. Mẹ chăm lo cho tôi như vậy mà có lắm lúc, tôi đã làm cho mẹ phải phiền lòng.
    Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, do chủ quan mà tôi đã bị điểm kém. Khi biết tin ấy, mẹ tôi buồn lắm. Thất vọng nữa. Tôi cảm thấy thật hối hận. Mẹ nhìn tôi một lúc lâu. Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ mắng dữ dội, nhưng không. Mẹ chỉ khuyên bảo và nhắc nhở tôi. Những lời mẹ nói đã in sâu vào tâm trí tôi mãi từ lúc đó đến bây giờ. Mẹ động viên tôi, an ủi tôi giúp tôi đứng vững trên con đường học tập của mình. Nhờ vậy mà mỗi lần tôi vấp ngã, tôi chợt nhớ đến lời mẹ dặn và tự mình đứng lên, bước tiếp trên con đường học vấn. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng: Phải cố gắng học tập để đền áp công ơn dưỡng dục của mẹ- người đã sinh ra chúng ta.
    Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần, chăm sóc của mẹ. Đúng như câu hát “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”, tình mẹ dành cho chúng tôi là một sự yêu thương lớn lao vô bờ bến. Đối với chị em tôi, mẹ là tất cả.

    ......
    Giọng văn này không giống kiểu suy nghĩ của trẻ học lớp 6, hơi rập khuôn văn mẫu, không có sáng tạo. Suty cũng cho 6 điểm :Thinking:
    • 594 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #14
    Trích dẫn Nguyên văn bởi suty Xem bài viết
    Giọng văn này không giống kiểu suy nghĩ của trẻ học lớp 6, hơi rập khuôn văn mẫu, không có sáng tạo. Suty cũng cho 6 điểm :Thinking:
    Bạn ơi thế kiểu suy nghĩ của hs lớp 6 là phải như thế nào cho mình biết với!

    Nếu phải sáng tạo thì sáng tạo như thế nào ạ?

    Rập khuôn văn mẫu thì không được, nhưng lại cứ bắt em ấy phải "rập" cho giống với hs lớp 6 khác à?
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
    • 594 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #15
    Trích dẫn Nguyên văn bởi chieuanh_le Xem bài viết
    em thì thấy thế này, bản thân đứa trẻ lớp 6 cũng khó có thể sử dụng được những từ ngữ mượt mà như vậy. những từ ngữ này, được cóp nhặt hay học tập tu những giọng văn khác. Boi nếu em bé chăm đọc sách, văn hay thì trong suốt quá trình làm văn, điểm của em sẽ cao chứ không thể xuất chúng trong 1 bài văn như thế.
    Mình nghĩ cóp nhặt hay học tập từ những người khác thì có gì xấu đâu nhỉ, trừ khi em bé đó chép y nguyên của người khác.

    Bài này của em cũng chỉ được cô giáo cho 6đ, bình thường em ấy vẫn được tới 5đ cơ mà. 6 so với 5 thì có gì mà "xuất chúng'' nhỉ?
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
    • 594 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #16
    Nếu mình là gv chấm bài đó, chắc chắn mình sẽ cho em bé điểm 9.

    Các mẹ nói bài văn "nghe không thật", "giống văn mẫu"... Mình không hiểu phải như thế nào thì mới thật? Hay hs lớp 6 phải viết những câu văn ngô nghê thì mới thật?

    Hơn nữa đây dù sao cũng là một bài văn chứ có phải nhật ký hay cái gì đại loại như thế đâu mà phải đề cao chữ "thật" lên hàng đầu như thế nhỉ?

    Theo quan điểm của mình, hs học văn cần có kỹ năng sử dụng ngôn ngữ, biết bố cục bài văn hợp lý, có ý tưởng và biết trình bày ý tưởng một cách mạch lạc, khúc chiết. Học tập văn mẫu (tất nhiên phải là mẫu sịn) không phải là xấu nếu biết vận dụng để làm bài.

    Còn mình không yêu cầu bắt buộc là hs bài nào cũng phải có sáng tạo hay viết phải thật ( "thật" với "hợp lý" là khác nhau nhé.)

    Em hs trên đã có kỹ năng viết một bài văn tả - kể người, có kỹ năng sử dụng ngôn ngữ, bố cục, xứng đáng điểm 9. Hơn nữa, với một em bé lớp 6 thì một lời động viên khích lệ sẽ quý giá vô cùng chứ không phải lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc là tốt đâu.
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 594 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #17
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bình Nhi Xem bài viết
    mình nghĩ nếu bài văn đó thực sự do em đó nghĩ và viết ra và giống với mẹ em í ngoài đời thật thì 8-9 điểm là xứng đáng, nếu vở sạch chữ đẹp nữa mình sẵn sàng cho 10 điểm.

    Nhưng mình cũng nghĩ như mẹ suty, có cái gì đó không ổn ở đây, đọc bài văn mình không cảm nhận được sự chân thật, mà nó chau chuốt tới mức sách vở. Mí cả em í tả người mẹ 3 con "tươi" quá, "trẻ" quá, như thể gái 18 í, nó không thật tẹo nào
    Mình thì nghĩ em thật quá đến mức không biết làm cho nó ... giống thật mà thôi. Giống như hs mình viết "Mẹ em xinh như một cô công chúa" hay "Bố em khoẻ như một con trâu" mà thôi.
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
    • 594 Bài viết

    • 515 Được cảm ơn

    #18
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Bình Nhi Xem bài viết
    văn tả người, mà lại là người thân nhất - là mẹ, mà không cần thật thì tả cái gì mới cần thật hả bạn?

    Hơn nữa trẻ con lớp 6, nghĩa là mới 12 tuổi thì mình nghĩ chắc không thể hiểu và xài được những từ cao siêu như: tăng vẻ cuốn hút, thấm đượm sự bao dung, Những lời mẹ nói đã in sâu vào tâm trí tôi, đứng vững trên con đường học tập, bước tiếp trên con đường học vấn, tình mẹ dành cho chúng tôi là một sự yêu thương lớn lao vô bờ bến....

    Văn này giống của lớp 8-9 hơn.

    Mình nghĩ cô giáo cho điểm 6 bài này chắc chắn phải có lý do nào đó, có thể có 1 đoạn được copy từ bài văn mẫu nào đó mà chúng ta không biết.
    Thế chẳng may mẹ em ý có bị khuyết tật gì đó, hay nói tục chửi bậy... chẳng hạn thì cũng cứ phải bê nguyên vào bài văn à? (vì đề cao chữ thật mà)

    Mỗi đứa trẻ một khác, có đứa già dặn hơn nhiều so với tuổi của mình, nên hs lớp 6 hay lớp 8, 9 cũng không có ranh giới rõ ràng đâu bạn ạ.

    Mấy từ đó có gì mà cao siêu đến mức không hiểu được. Lớp 3, 4 gì đó các em đã được học cách tả người qua một đoạn văn của M.Gorki tả bà ngoại của mình có nhiều từ còn "cao siêu" hơn nhiều.

    Bạn cũng đừng chắc chắn phải có lý do nào đó cô giáo mới cho 6đ. Không phải bao giờ cô giáo cũng đúng.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Binbin.HN; 08/01/2010 vào lúc 01:55 PM.
    Con dù lớn vẫn là con của mẹ
    Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
    • 5,280 Bài viết

    • 24,459 Được cảm ơn

    #19
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Binbin.HN Xem bài viết
    Bạn ơi thế kiểu suy nghĩ của hs lớp 6 là phải như thế nào cho mình biết với!

    Nếu phải sáng tạo thì sáng tạo như thế nào ạ?

    Rập khuôn văn mẫu thì không được, nhưng lại cứ bắt em ấy phải "rập" cho giống với hs lớp 6 khác à?
    Haizzza, để Suty nói theo suy nghĩ của Suty nhé - note cái là Suty khôgn là giáo viên dạy văn, mà chỉ là hay đọc văn mẫu để dạy con :Worried:

    ------------------------------------------
    Trong gia đình, mẹ là người tôi yêu quý nhất. Mẹ đã tần tảo nuôi ba chị em tôi nên người. Đối với tôi, mẹ là người phụ nữ thật tuyệt vời.

    Câu mở bài này đủ ý đúng khuôn mẫu


    Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, nhưng mẹ vẫn rất trẻ trung, duyên dáng.
    Mẹ có khuôn mặt thật hiền từ, phúc hậu. Mỗi khi cười, khuôn mặt của mẹ như những đóa hoa hồng nở rộ trước sớm mai.
    Mái tóc xòe dài chấm ngang lưng, mượt mà óng ả càng làm cho mẹ tăng vẻ cuốn hút.
    Hàm răng mẹ trắng tinh, thẳng đều như hạt bắp.
    Đôi mắt mẹ long lanh, dịu dàng đến khó tả, thấm đượm sự bao dung, âu yếm.
    Đôi mắt ấy đỏ hoe mỗi khi tôi ốm nặng. Đôi mắt ấy long lanh hạnh phúc mỗi khi chúng tôi vui, đôi mắt ấy an ủi, động viên mỗi khi tôi vấp ngã.


    Phần tả hình dáng của mẹ như thế này thì cũng y chang các bài khác – chỉ có đổi chữ đổi câu thôi. Chả thấy ấn tượng gì ở hình dáng bề ngòai….
    Ví dụ nhé: người nào không có khuyết điểm, với khuyết điểm đó xấu với mọi người mà em ấy vẫn quí – đó là sáng tạo



    Công việc của mẹ tôi tuy khá bận rộn nhưng mẹ luôn chăm lo cho ba chị em chúng tôi rất chu đáo, nhất là những bữa cơm mẹ nấu, lúc nào cũng tươm tất.

    Ngoài việc làm mẹ, mẹ còn là cô giáo thứ hai của tôi. Mỗi khi tôi không hiểu bài, mẹ tận tình giảng giải. Lúc tôi còn bé tí xíu, mẹ chính là người đầu tiên cho tôi biết mặt các chữ cái. Mẹ hướng dẫn tôi cách cầm bút chính xác trước khi tôi bước vào lớp 1. Mẹ dạy cho tôi biết cái gì là tốt, cái gì là xấu để học hỏi và không nên làm. Mẹ thường xuyên kiểm tra sách vở của tôi để xem tôi học hành ra sao. Mẹ giám sát việc học của tôi rất chặt chẽ. Và cũng chính mẹ là người chăm lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ.
    Mỗi khi tôi bị bệnh, mẹ luôn ở cạnh chăm sóc cho tôi từng li từng tí. Đêm đêm tôi lên cơn sốt, mẹ lại phải thức dậy để lấy khăn đắp lên trán cho tôi, lấy thuốc cho tôi uống. Mẹ động viên tôi ăn uống những lúc đó để có sức đề kháng chống lại những con vi- rút gây bệnh. Mẹ chăm lo cho tôi như vậy mà có lắm lúc, tôi đã làm cho mẹ phải phiền lòng.


    Đoạn này theo Suty thì hs lớp 6 chưa đủ tầm nhìn lại quãng đường học của mình và cũng chưa hiểu rõ giá trị sự giúp đỡ của mẹ với quá trình học vấn của em. Nên đoạn này chắc là em nó đọc ở đâu đó chứ cảm được thì chắc là chưa.


    Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, do chủ quan mà tôi đã bị điểm kém. Khi biết tin ấy, mẹ tôi buồn lắm. Thất vọng nữa. Tôi cảm thấy thật hối hận. Mẹ nhìn tôi một lúc lâu. Tôi cứ nghĩ mẹ sẽ mắng dữ dội, nhưng không. Mẹ chỉ khuyên bảo và nhắc nhở tôi. Những lời mẹ nói đã in sâu vào tâm trí tôi mãi từ lúc đó đến bây giờ. Mẹ động viên tôi, an ủi tôi giúp tôi đứng vững trên con đường học tập của mình. Nhờ vậy mà mỗi lần tôi vấp ngã, tôi chợt nhớ đến lời mẹ dặn và tự mình đứng lên, bước tiếp trên con đường học vấn. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng: Phải cố gắng học tập để đền áp công ơn dưỡng dục của mẹ- người đã sinh ra chúng ta.
    .


    Đọan này mô tả một trừơng hợp em nhớ mãi về nhân vật chính (đúng theo dàn bài tả nhân vật), mẹ Binbin.HN có công nhận là không có gì đặc biệt không? mới lớp 6 mà bao lần vấp ngã để đứng lên tiếp tục đường học vấn????


    Từng ngày, từng giờ, chúng tôi sống trong sự ân cần, chăm sóc của mẹ. Đúng như câu hát “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”, tình mẹ dành cho chúng tôi là một sự yêu thương lớn lao vô bờ bến. Đối với chị em tôi, mẹ là tất cả.


    --------------------------------
    Con gái Suty cũng đang học lớp 6 đây, văn con gái ẹ lắm nên Suty đọc văn mẫu cũng chăm chỉ hehehhehhe.
    Đọc bài này không thấy ấn tượng gì hết, không cảm nhận đựơc tình cảm của con dành cho mẹ. Thành ra nếu chấm thì Suty chỉ cho

    5d – đủ ý
    1d – câu văn gãy gọn không lủng củng
    1d – trình bày mạch lạc
    ==> 7d
    • 590 Bài viết

    • 561 Được cảm ơn

    #20
    Quan điểm của mình thì khác. Bé viết văn ở lứa tuổi của bé, viết không sai lỗi chính tả, không sai lỗi ngữ pháp. Ý tứ sáng sủa dễ hiểu, có sức truyền cảm,không lạc đề. Tớ cho 10 luôn. Nó chỉ là một bài làm như các bài làm của các môn học khác. Tại sao toán, sinh, sử, địa có điểm 10, sao văn không có.

    Các bố mẹ cứ ngẫm mà xem, thời tớ đi học, văn 6 điểm được bố mẹ không mắng mỏ. 8 điểm văn là tự hào phổng mũi về khoe rồi. 5 điểm hơi không vui một tí nhưng cũng chả sao. 4 điểm mới lăn tăn và cả bố cả con đều tự an ủi cái gen nhà tôi nó thế.

    Tại sao môn làm văn phải tự tạo ra một thang điểm như vậy? Tại sao là người VN mà không tự tin tôi làm chủ ngôn ngữ và hành văn của mình.

    Học sinh làm văn không có nghĩa là nhà văn. Nói thật đến nhà văn họ viết bài cũng giản dị thôi chứ đâu có đao to búa lớn gì. Ngấm văn của một người cũng không phải ai cũng thừa nhận giống nhau, và một tác phẩm (chứ không phải mỗi đoạn văn cỏn con) cũng có nhiều cung bậc cảm nhận của độc giả.

    Vậy tại sao giáo dục là đem những điều cơ bản kiến thức đến cho số đông học sinh mà phải rắc rối với môn làm văn là vậy. Nếu là cuộc thi viết văn siêu phàm thì mình đồng ý thang điểm có thể khác và khắt khe. Với bài văn của em này, điểm số có tác dụng đánh giá, mình không biết em í điểm 6 thì cái bài nhận xét lủng củng này của mình khi đã hơn 30 tuổi rồi được đánh giá mấy điểm. Theo tiêu chuẩn 6 điểm của em í, mình chắc được điểm 2. Úi, thế có mà toàn bộ trẻ em VN luôn mang theo ác mộng về môn tập làm văn và sự thất vọng về khả năng viết tiếng Việt của mình. Điều đó có đáng không và có phải là giáo dục không.

    Sự thật là tớ đã có lần may mắn được điểm 10 văn năm cấp 2 do thầy giáo dạy văn tớ hồi đó là một nhà văn. Lớp tớ 10 điểm văn nhiều như kiến, lại còn được thầy khen cả lũ là các em làm tôi rất ngạc nhiên về viết văn rất "thông minh".:Laughing: (chứ không phải viết văn hay nhé)

    Điều đó đã đi suốt cuộc hành trình học tập sau này và làm tớ rất tự tin và không ngại viết lách (chứ trước đó, mối lần có bài tập viết văn thì ngại lắm, vật vã mãi mới "rặn" (sorry) ra được mấy chữ:Sick

    Anh xã tớ thì không may mắn vậy, dù giờ đây suốt ngày phải chuẩn bị bài trình bày và cũng là một người đứng thuyết trình tốt. Suốt thời đi học văn toàn 3, 4, chữ xấu như ma.

    10 điểm là mình cho, về lý là như thế. Còn về cảm nhận, bài văn này cũng là một bài văn hay, không phải ít bé có thể viết được như thế nhưng cũng không nhiều bé viết được như vậy. Tóm lại nói kiệt xuất giỏi xuất sắc thì hơi quá nhưng cũng trên bình thường, thuộc loại khá giỏi.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
  • Trang 1/3

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 3