+ Trả lời bài viết
Trang 1/35 1 2 3 11 ... cuốicuối
1 đến 10 trên 344 kết quả

Ðề tài: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

  1. #1
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    (Trích dẫn)
    “Con không được thất bại!

    .......Có một nhóm người chấp hành nhiệm vụ chiến đấu bí mật, nếu một người trong số đó không may bị thương không thể tiếp tục hành quân tới trước, thì để tránh việc người này bị bắt làm tù binh, tiết lộ quân cơ, gây nên thất bại cho toàn bộ cuộc hành quân, người chỉ huy có thể đành phải giết chết người này để diệt khẩu.
    Lại như có mấy người leo núi, khi dùng dây nối với nhau bám vào vách đá cheo leo, nếu không may có người trượt chân, treo lơ lửng giữa không trung, dùng đủ mọi cách cũng không thể cứu được người này, những người khác có thể vì việc này mà bị kéo rớt xuống vực sâu, cuối cùng phải cắt đứt dây thừng hy sinh người này...
    ...Thế giới này rất lạnh lùng, nó tàn khốc đến nỗi không hề có chút thông cảm nào với kẻ thất bại.
    .... Chắc con cũng đã biết, khi ngựa bị thương nặng ở xương cẳng chân, người chủ thường đành phải bắn chết nó. Ba từng hỏi một huấn luyện viên dạy ngựa, chẳng lẽ ngựa gãy chân không thể sống được hay sao? Tại sao phải giết chết nó?
    Ông ấy trả lời: Đương nhiên có thể sống được, nhưng đã là ngựa mà không thể chạy được, thì có sống, cuộc đời còn có ý nghiã gì nữa?
    Ba kể những chuyện tàn khốc trần trụi trên đây cho con nghe, vì con đã đến tuổi tiếp nhận sự thật, trong tương lai con có thể sẽ phải đối mặt với những hiện thực tàn khốc này.
    “Con cần phải thành công, vì con không được thất bại““

    Lời người đưa tin: Câu chuyện trên trích trong tác phẩm “Vượt qua bản thân“ của Lưu Dung

    Xem các chủ đề mới nhất:

    Chỉnh sửa lần cuối bởi Smod1; 14/01/2010 vào lúc 02:11 PM. Lý do: Sửa cỡ chữ

  2. 39 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    .ducvu (15/11/2010), 1974 (09/12/2009), B&J (15/09/2011), BaChum (03/11/2010), bautroibaola (02/12/2011), be_SaLinh (12/05/2011), camelia123 (15/05/2010), Chị Bích Bộp (23/10/2010), chichchoe888 (14/09/2011), Gió bụi (05/01/2011), hoangdung1307 (20/03/2012), huangyueying (11/01/2010), jinrong87_87 (17/03/2012), khiconngoanmeratvui (25/11/2010), lamnv (19/04/2011), maile001 (28/01/2011), me ga Mo (15/05/2010), mebeJin (07/10/2010), mebemi777 (06/01/2011), mebeting (17/06/2010), megau09 (21/03/2010), memin_2010 (08/05/2010), MeTis (06/04/2010), MimosaH (29/02/2012), minhquan_0810 (20/12/2009), Muathu9401 (21/12/2011), ngoai troi nang len (04/12/2010), nha`dangminh (13/03/2012), ocyeucuame (29/12/2009), olive_oyl (28/11/2009), ptrang08 (23/03/2010), QuỳnhAnh (29/04/2011), RAT_NHE_NHANG (08/07/2011), songdong (28/11/2009), thuthuyfam (26/10/2010), tranghoang_2410 (22/10/2010), trangngoclinh (24/09/2011), trizforkid (18/06/2010), yeallowchip (22/10/2010)

  3. #2
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    Lời người đưa tin:

    Trong những tác phẩm của Lưu Dung, câu chuyện “Con không được thất bại!“ luôn làm tôi nhớ nhất ....và đoạn văn “...khi ngựa bị thương nặng ở xương cẳng chân, người chủ thường đành phải bắn chết nó....đã là ngựa mà không thể chạy được, thì có sống, cuộc đời còn có ý nghiã gì nữa?“... làm tôi luôn nghĩ trong lòng.

    Làm sao để con chúng ta không bị “thương nặng ở cẳng chân“.... và liệu chúng ta có đủ dũng cảm để “đành“ như người chủ kia?!

    Đó chính là lý do tôi đưa bài viết này để giới thiệu với các bạn bộ 3 tác phẩm:
    VƯỢT QUA BẢN THÂN
    SÁNG TẠO BẢN THÂN
    KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN
    của tác giả Lưu Dung, người Đài Loan, một người cha, một nhà giáo, nhà báo, nhà văn hoá, một biên tập viên... đã thành công tại Đài Loan và cả Mỹ. Chính tài năng và tầm nhìn của ông đã dạy lại những bài học rất sâu sát, gần gũi, chỉ ra và phân tích được những vấn đề của giới trẻ trên bước đường vào đời.
    Vì lý do đó, tôi đã nói với vợ mình, nếu tại Việt Nam chỉ có duy nhất 1 bộ sách này, tôi sẳn sàng bỏ cả gia tài (năm 2008 là 1,3 tỷ VND) để có nó, 1,3 tỷ vẫn là rẻ để “con không được thất bại!“

  4. 20 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    1974 (09/12/2009), bautroibaola (02/12/2011), Blue Heart (10/07/2010), camelia123 (15/05/2010), Cyp0812 (03/02/2012), giathu (23/03/2010), huangyueying (11/01/2010), jinrong87_87 (17/03/2012), linhcana (29/10/2010), maile001 (28/01/2011), MẹCún&Bống (06/03/2012), me ga Mo (15/05/2010), mebeting (17/06/2010), megau09 (21/03/2010), Muathu9401 (21/12/2011), ngoai troi nang len (04/12/2010), rough2311 (10/03/2010), songdong (28/11/2009), Tibuyeu (13/12/2009), Vananhluong (17/06/2011)

  5. #3
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    VƯỢT QUA BẢN THÂN
    Lời tựa cuả tác giả

    Những năm gần đây, tôi phát hiện cuộc sống bản thân có những biến đổi rất lớn. Đứa con trai trước đây luôn nghe theo lời dạy bảo của tôi nay chợt lớn hẳn lên, chỉ qua một đêm, tiếng nói của nó như thô tục hơn, nó cao vượt hơn tôi cả nửa nắm tay. Trước đây tôi phải cuối đầu khi trách mắng răn dạy nó, nay tôi bắt buộc phải ngẩng cao đầu lên khi dạy bảo nó; trước đây tôi thường gọi nó đi đánh cầu với tôi, nay tôi rất khó có cơ hội đi chung với nó.

    Tôi phát hiện thời kỳ một mình tôi độc tôn trong nhà đã qua rồi, nhất là sau khi con tôi vào học trường cấp ba Stuyvesant, thì thời kỳ một mình tôi có quyền phát ngôn trong nhà đã thật sự qua hẳn, con tôi bắt đầu có giá trị quan, nhân sinh quan riêng của nó. Nó không còn là tài sản của cha mẹ nữa, mà là tài sản của xã hội; càng không phải là hình bóng của cha mẹ nữa, mà là chính bản thân nó!

    Đương nhiên, thời kỳ chuyển mình của con cái cũng là thời kỳ đau đầu của cha mẹ, giống như cuộc thi chạy tiếp sức, người trước giao gậy cho người sau, nếu không giao tốt, thì có thể làm rơi gậy xuống đất. Vì vậy tôi tổng hợp những sự kiện, xảy ra quanh tôi, viết thành những lá thư gửi cho con tôi, cũng như một người thầy gửi cho người học trò, nội dung trong đó, có thể là những điều tôi đã ân cần dạy bảo nó, cũng có thể là những điều không tiện bày tỏ bằng lời nói.

    “Vượt qua bản thân” đã được hình thành trong hoàn cảnh như vậy. Khi viết nó tôi vẫn còn chưa vượt qua bốn mươi tuổi, tôi không những đảm nhận công tác giảng dạy ở trường đại học, thường xuyên tiếp xúc với những bạn bè trẻ tuổi, mà còn nhận công tác thông tin ở đài truyền hình, vì vậy trong sách có nhiều quan niệm khá mới mẻ, nhưng do tôi cũng làm công tác nghiên cứu về lý luận hội họa và lịch sử văn học Trung Quốc, và có lòng tự tôn về văn hoá phương Đông, nên trong sách vẫn tồn tại những quan điểm truyền thống.

    Stuyvesant là trường cấp ba nổi tiếng nhất của Mỹ, hai giải thưởng nhất nhì của giải thưởng khoa học Westing năm nay đều thuộc về học sinh trường đó, trong ba trăm người lọt vào vòng chung kết toàn nước Mỹ, thì trường này chiếm đến bốn mươi bảy người. tôi giới thiệu trường Stuyvesant ở đây, vì áp lực học tập ở trường này rất lớn, trong môi trường xã hội biến chuyển rất mạnh của nước Mỹ.

    Học sinh của trường Stuyvesant thường phải học bài, làm bài đến một, hai giờ khuya, họ liên tục trải qua hết cuộc thi này đến cuộc thi khác, thử thách với hết thầy này đến thầy khác.

    Vì vậy trong cuốn sách này tôi sử dụng nhiều ngôn từ mạnh, có nhiều quan điểm hiện thực, nhiều câu chuyện khốc liệt. Như tôi từng viết: ”Ngựa gãy chân, đương nhiên vẫn có thể sống được! Nhưng đã là ngựa, nếu không thể chạy, thì có sống, cuộc đời còn có ý nghiã gì nữa?” “Bạn cần phải thành công, vì bạn không thể thất bại!”.

    Đối diện với thời đại đầy cạnh tranh này, điều tôi nhấn mạnh là nhân sinh quan tích cực. Phát huy tiềm năng tối đa để đưa bản thân lên đỉnh cao. Có chết cũng không nuối tiếc, có bại cũng trong vinh quang.

    Trong toàn bộ quá trình phấn đấu của đời người, tôi thấy rằng địch thủ lớn nhất không phải là người ngoài, mà là chính bản thân ta, nhất là đối với những người trẻ tuổi trước đây luôn luôn được bảo bọc che chở, nay buộc phải đối diện độc lập với tương lai, họ cần phải chiến thắng sức ỳ và tính ỷ lại của bản thân mình.

    Thói tật này nếu không loại bỏ, thì cho dù cha mẹ có bức bách, bài học có nhiều, có hay bao nhiêu đi chăng nữa, thì tương lai cũng khó mà thành công.

    Cũng vì vậy, tôi có bài viết về một lưu học sinh nói lên quan điểm giáo dục mới. Tôi cho rằng những người thành công của xã hội tương lai là những người lấy tiêu dùng để kích thích sản xuất, lấy tốc độ để tranh thủ thời gian, lấy thời gian để tranh thủ tri thức, lấy tri thức để tranh thủ của cải, lấy của cải để cải thiện cuộc sống, lấy cuộc sống cao cấp để tăng cường tốc độ, chứ không phải là những sĩ tử trong thời kỳ nông nghiệp, ôm sách gặm chữ, lấy thi cử để tiến thân.

    Vì vậy, cuốn sách này là dành cho tất cả những người trẻ tuổi, trong đó có con trai tôi, những người đang trong thời kỳ phát triển, chuyển biến về tâm sinh lý, đang sắp phải đối diện với thế giới tương lai; tôi hy vọng cuốn sách này sẽ hướng dẫn vài điều bổ ích cho những thanh thiếu niên mà cha mẹ không thể quay về nhà ăn cơm tối cùng với mình. Đối với các bậc cha mẹ, tôi hy vọng cuốn sách này sẽ đưa ra một vài cách nghĩ cá nhân , là tài liệu tham khảo để giáo dục con cái.

    Như tôi đã nói, khi con tôi dần bước vào tuổi thành niên, tôi cảm thấy nó không còn là tài sản của riêng tôi nữa, mà thuộc về xã hội, quốc gia. Cũng thế tôi cảm thấy con cái các gia đình khác, sau khi bước vào xã hội, cũng không phải thuộc về mọi người rồi hay sao?

    Đối với quan niệm con cái, các bậc làm cha mẹ cần phải vượt qua bản thân mình!

    Hãy để lớp trẻ phát huy tối đa tiềm năng, vượt qua chính bản thân họ!

    Xã hội chúng ta cũng cần phải vượt qua bản thân mình, khai sáng ra cục diện tư duy mới!
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Smod1; 14/01/2010 vào lúc 02:18 PM.

  6. 28 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    1974 (09/12/2009), amanda. (22/10/2010), Bananacsc (10/01/2012), bautroibaola (02/12/2011), cusutty (29/09/2009), giathu (23/03/2010), hayhien (23/10/2010), homesick70 (28/09/2009), huangyueying (11/01/2010), hunghanh (15/03/2010), mamamuoi (23/05/2011), Mẹ Bi bầu (03/10/2009), me cua Mi (23/05/2011), me ga Mo (15/05/2010), mebeting (17/06/2010), megau09 (21/03/2010), metiumiu (01/10/2009), MimosaH (29/02/2012), minhnam (18/10/2010), minhquan_0810 (20/12/2009), moon99 (28/12/2011), phulanchi (28/09/2009), rough2311 (10/03/2010), songdong (28/11/2009), tombongcunyeu (08/06/2010), tranghoang_2410 (22/10/2010), trangngoclinh (24/09/2011), Vananhluong (17/06/2011)

  7. #4
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    Phải chăng vì có tinh thần “vượt qua bản thân” đó, mà ngày hôm nay:

    “Trong chuyến đi thăm Trung Quốc của đô đốc Mỹ Timothy Keating đầu năm nay, phía Trung Quốc đã trực tiếp nêu với phía Mỹ chia đôi Thái Bình Dương, Trung Quốc sẽ quản lý phần Thái Bình Dương từ đảo Hawaii về phía Tây, phía Mỹ từ Hawaii về phía Đông. Keating cho biết đã trả lời: “No, Thanks!”[2]
    Bình luận trên báo Quân Giải phóng nhân (Trung Quốc) ngày 12-03-2009, Hoàng Thôn Luận viết: “...Quyền lợi quốc gia của Trung Quốc vượt xa ra ngoài biên cương lãnh thổ, vùng trời, vùng biển của Trung Quốc, bao gồm cả các vùng đại dương bao la nơi các tầu chở dầu của Trung Quốc qua lại, cũng như không gian vũ trụ... ... ...Quyền lợi quốc gia Trung Quốc mở rộng đến đâu, sứ mệnh lịch sử của lực lượng vũ trang của chúng ta (Trung Quốc) được mở rộng đến đấy!.. Đứng trước nhiệm vụ lịch sử mới, lực lượng vũ trang của chúng ta (Trung Quốc) không chỉ bảo vệ biên giới lãnh thổ, mà còn phải bảo vệ biên giới quyền lợi quốc gia của chúng ta.”[3]

    “Người Việt Nam chúng ta cũng phải tự nhắc nhở nhau: ……nỗ lực hết mình vươn ra khỏi tình trạng lạc hậu hiện nay. Không tự trọng, lực mỏng chí mềm, thì chẳng bao giờ được ai tôn trọng cả - lẽ sống trên đời khắc nghiệt là vậy.”
    Nguyễn Trung

    (Không tôn trọng thì còn may quá, họ “xử” chúng ta luôn ấy chứ!)

    Thấy mà lo… khi đọc bài: “Hành trình 60 năm của đất nước 1,3 tỷ dân
    http://www.tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/8131/index.aspx


  8. 7 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    1974 (09/12/2009), lamgiangnhim (07/12/2011), me cua Mi (23/05/2011), me ga Mo (15/05/2010), rough2311 (10/03/2010), songdong (28/11/2009), Vananhluong (17/06/2011)

  9. #5
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    ỨNG PHÓ VỚI KẺ CƯỚP


    Ở Nữu Ước có một học sinh cấp ba liên tục bị cướp năm lần, kẻ cướp không bị bắt, nhưng học sinh này vẫn được thầy giáo ca ngợi, bảo các bạn đồng học hãy học tập cậu ta - Ứng phó với kẻ cướp như thế nào mà không bị làm hại!

    Hôm nay khi con kể với cha trong lớp có một bạn học bị cướp năm lần trên đường phố, cha không lấy làm kinh ngạc về chuyện cậu bạn học của con bị cướp mà ngạc nhiên về chuyện cậu ấy không bị tổn hại một chút nào cả.

    Vì khi bọn cướp động thủ, chúng thường trước tiên ra oai phủ đầu đối phương, khiến đối phương mất đi sức đề kháng. Khi đó chúng không cần mạnh tay vẫn thực hiện dễ dàng hành vi cướp bóc rồi thoát đi, tất nhiên cũng do bạn học con gầy bé cùng với phương thức ứng phó thoả đáng của mình.

    Có thể con sẽ nói, lúc ứng phó với bọn côn đồ kẻ cướp mà còn phải chú ý suy nghĩ “phương thức phản ứng” là một cách làm tiêu cực, không có triển vọng gì. Nhưng con cũng phải biết, phản ứng mà con cho là tiêu cực này lại là thái độ tích cực khiến con tránh bị tổn hại, hơn nữa còn là cách chi phối ức chế bọn côn đồ kẻ cướp.

    Cũng chính vì vậy mà cục cảnh sát thành phố Nữu Ước có nhiệm vụ tấn công tội phạm đã cho công bố một tài liệu, kiến nghị dân thành phố phải học để biết bị cướp là như thế nào, và ứng phó thế nào với bọn côn đồ kẻ cướp trong tình huống không thể cầu cứu ai. Ví dụ:

    Đàn ông cần ngay lập tức kéo vạt áo vest ra để lộ túi áo bên trong, xin kẻ cướp bước đến lấy tiền hay tự mình lấy tiền ra giao cho kẻ cướp. Nhất thiết không được đút tay vào túi lấy tiền ra trước khi kéo vạt áo vest ra, để tránh kẻ cướp tưởng lầm là con móc súng ra mà hạ thủ con trước. Còn đối với phụ nữ thì tốt nhất hãy tự móc tiền ra đưa cho kẻ cướp chứ không nên để kẻ cướp động thủ để tránh kẻ cướp có ý tưởng xấu xa làm nhục mình.

    Cảnh sát còn kiến nghị, khi phụ nữ bị cướp, có thể dùng ngón tay đưa vào họng gây nôn mửa, thậm trí tiểu tiện, đại tiện, khiến kẻ cướp nhìn thâý những cảnh ghê tởm này này mà mất đi hứng thú.

    Cảnh sát còn dặn rằng, người bị hại nên có dáng vẻ của người bị hại, đừng có biểu hiện quá từ tốn, khoáng đạt, càng không nên nói kiểu: “Muốn lấy tiền hả? Cho hết đó!”. Lời nói miệt thị này sẽ khiến kẻ cướp tức giận, khiến ta bị đánh. Vì cho dù là cường đạo đi chăng nữa, bọn chúng cũng có lòng tự tôn, bọn chúng muốn cướp chứ không xin bố thí.

    Điều quan trọng nhất là: con cần nhớ đặc trưng của kẻ cướp, kiểm kê tài sản bị cướp mất để lập tức báo ngay cho cảnh sát!

    Đừng cho rằng cha đang dạy con làm một kẻ nhu nhược, phục tùng. Điều cha muốn là chỉ cho con cách tồn tại trong một xã hội hỗn độn phức tạp, xấu tốt lẫn lộn. Cha muốn con vứt bỏ cái tính khí nóng nảy bốc đồng của thanh niên đi, mà giữ sự bình tĩnh để hướng tới tương lai rộng mở sau này.

    Khổng Tử từng nói:”Bạo hổ băng hà, tử nhi vô hối giả, ngô bất dữ dã!” Ý là ngài không tán đồng những người tay không bắt hổ, và qua sông mà không có vật nương tựa, cái chết của loại người này không có ý nghiã gì.

    Cuộc đời con người là như thế, ta vừa phải có khát vọng vươn tới sự quang minh, thành công, vừa phải có lòng nhẫn nhại ứng phó với vận rủi, thất bại, như Hàn Tín lúc thiếu thời từng bò qua háng kẻ lưu manh chợ buá, Câu Tiễn nếm phân kẻ thù Phù Sai khi bị bắt giam, đó là những biểu hiện đại dũng.

    Con cần phải nhớ, người chỉ biết cương khó tránh khỏi bị bẻ gãy; người chỉ biết nhu lại chỉ là kẻ nhu nhược, chỉ có những người biết cương nhu phối hợp, lấy lý tưởng bản thân làm mục tiêu, trên con đường đời gập ghềnh gai góc nhiều cạm bẫy, người nào biết dùng phương thức thích hợp nhất để ứng phó thì mới có thể trở thành người thành công cuối cùng!

    (Trích trong tác phẩm “Vượt qua bản thân” của Lưu Dung)

  10. 34 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    1974 (09/12/2009), bautroibaola (02/12/2011), Bonghip (01/05/2010), camelia123 (15/05/2010), Caragh (22/10/2010), caytrucxinh12 (14/06/2011), Chị Bích Bộp (09/01/2011), chichchoe888 (14/09/2011), giathu (23/03/2010), Gió bụi (05/01/2011), hayhien (23/10/2010), hoaloaken (15/04/2011), hunghanh (15/03/2010), ilangilang (06/04/2011), ivy_dn (16/12/2009), lamgiangnhim (07/12/2011), lemonkey (05/03/2010), Lily_nguyen (29/03/2012), mamamuoi (23/05/2011), me cua Mi (23/05/2011), me ga Mo (15/05/2010), mebeJin (07/10/2010), MeDani (08/04/2011), megau09 (21/03/2010), meomun4 (24/12/2009), minhquan_0810 (20/12/2009), Muathu9401 (21/12/2011), my_sunshine (04/03/2012), N&M (22/10/2010), olive_oyl (28/11/2009), Piggy Mickey (19/03/2010), rough2311 (10/03/2010), songdong (28/11/2009), Vananhluong (17/06/2011)

  11. #6
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!


    TÂM PHÒNG NGƯỜI


    Ông ta bị hải quan bắt giữ vì tội danh buôn lậu thuốc phiện, ông ta lớn tiếng kêu người bạn cũng đang được nhân viên hải quan kiểm tra ở một cửa khẩu khác, nhưng người này lại nói không quen biết ông ta.

    Một cậu học sinh vào cửa hàng bách hoá dạo chơi, lúc sắp ra cửa đột nhiên có một phụ nữ vội vội vàng vàng chạy lại nói với cậu ấy: “Tôi bị đau bụng, cần phải đi nhà vệ sinh, nhưng tôi có hẹn với chồng tôi, ông ấy đợi tôi trên một chiếc ô tô màu trắng ở cổng, nhờ cậu nói với chồng tôi một tiếng! ”. Nói xong bà ta liền nhét hai túi đồ cho cậu học sinh:”Phiền cậu đưa giùm cho chồng tôi hai túi đồ này!”.

    Cậu học sinh vẫn còn chưa ra khỏi cửa đã bị nhân viên cửa hàng bắt giữ. Cậu ấy ôm hai túi đồ đựng hàng hoá đắt giá chưa trả tiền, cậu ta sợ hãi đứng như trời trồng, vì bị bắt quả tang tại trận không thể chối cãi. Còn người phụ nữ nói là bị đau bụng trước đó, và chiếc ô tô màu trắng nào đó thì biệt tăm tung tích.

    Một người nào đó đi du lịch một mình, quen trên máy bay một người khách rất hợp ý, hai người xuống máy bay cùng một lúc, lấy hành lý, trước khi đi qua hải quan, người bạn mới quen đó nói:”Hành lý của tôi nhiều quá, phiền ông mang giùm tôi một món đồ nhỏ”.

    Người đi du lịch một mình đó thấy đồ đạc hành lý của mình không nhiều, nên nhận mang giùm.

    Sau đó ông ta bị nhân viên hải quan bắt giữ với tội danh buôn lậu thuốc phiện, ông ta lớn tiếng kêu người bạn cũng đang được nhân viên hải quan kiểm tra ở một cửa khẩu khác, nhưng người này lại nói không quen biết ông ta. Ông ta bị giải ra khỏi đại sảnh hải quan, nhưng tiếng kêu la tức tối vẫn vang lên tận cuối hành lang, những người trong đại sảnh lắc đầu nói:

    “Một kẻ tồi bại đáng bị trừng trị, không biết trước đây, hắn đã mang vào bao nhiêu thuốc phiện rồi!”

    “Người bạn ” quen trên máy bay đó cũng than thở: “Thật may! Tôi xém bị lén bỏ tang vật đấy!”

    Hôm nay con nói với cha, một người bạn hồi cấp hai đã lâu không gặp mặt nhau, biết con học ở khu Manhattan, đã nhờ con thuận đường mang một túi đồ giao cho một người bạn ở dưới đó, khiến cha nghĩ phải kể những câu chuyện trên cho con nghe. Ý của cha không phải là bảo con đừng giúp đỡ người khác mà là muốn con thận trọng. Nhất là những người bạn lâu ngày không gặp mặt nhau, tuy ở cấp hai có tình giao hảo rất tốt, nhưng do không thể nào biết rõ được cuộc sống gần đây của người đó, nên cũng cần phải đánh giá lại sự tín nhiệm được xây dựng trước đây.

    Hai mươi năm sau con sẽ nhận thấy, nhiều người bạn thân ở trường đã lâu không gặp nhau, khi trùng phùng, có thể con vẫn duy trì sự nhiệt tình như trước đây, nhưng người bạn đó tỏ ra lạnh nhạt, thì chưa chắc người bạn đó không có tình cảm đâu, mà có thể do gặp phải nhiều cảnh ngộ trong đời khiến cho cảm xúc cá nhân bị tê liệt, hay làm thay đổi giá trị quan của người đó. Ngược lại, nếu bản thân con gặp phải những va vấp nặng nề hay đi vào con đường tội lỗi sai lầm thì cũng có thể làm thay đổi cách nhìn thế giới này của con.

    Tâm hại người thì không được có, nhưng tâm phòng người thì không thể không có, trong cái xã hội mà ánh sáng nhân tính phai mờ và các giá trị nhân sinh hỗn loạn thì con cần thiết phải thận trọng. Cha nhớ có lần đi lấy tin tại mộ bữa tiệc rượu ở Nữu Ước của hãng hàng không Trung Hoa, do ngay đêm đó có máy bay bay thẳng đi Đài Bắc, nên cha đi ngay đến phi trường, giao một túi đựng phim cho một người bạn ở công ty hàng không Trung Hoa, nhờ người ấy chuyển về cho Đài Truyền Hình Trung Ương.

    Người bạn đó nói với cha: “Chúng ta là bạn cũ của nhau, đây lại là tin tức về hàng không Trung Hoa, nhưng để thận trọng, tôi cần phải mở ra kiểm tra qua một tí”.

    Sau đó cha luôn suy nghĩ về chuyện này, cha không phải không vui về thái độ của người bạn ở hãng hàng không Trung Hoa này, mà là cảm thấy bản thân lý ra nên chủ động mở chiếc túi này ra trước để cho người bạn đó kiểm tra xem qua, chứ không nên đợi đối phương đề xuất. Nếu người bạn đó nể mặt không nói ra há không phải sẽ ngờ vực trong lòng rất lâu hay sao?

    Sau này, con tất sẽ có nhiều cơ hội du lịch, người khác có thể nhờ con mang giúp đồ đạc, con cũng có thể nhờ bạn bè chuyển đồ giùm, cha mong con nên tham khảo những mẫu chuyện có thật kể trên để bảo vệ bản thân mình, cũng như giảm thiểu sự phiền nhiễu cho bạn bè.

    (Trích trong tác phẩm “Vượt qua bản thân” của Lưu Dung)

  12. 36 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    0915... (07/10/2009), 1974 (09/12/2009), A bù (23/10/2010), BAGIAQUAY (21/10/2010), bautroibaola (02/12/2011), binhthuongthoi774 (10/12/2010), Bong&Na (29/09/2009), caytrucxinh12 (14/06/2011), Chị Bích Bộp (09/01/2011), chichchoe888 (14/09/2011), chimse (12/05/2010), giangthu1998 (29/09/2009), giathu (23/03/2010), Gió bụi (05/01/2011), HaDung-BMN (04/03/2010), hayhien (23/10/2010), homesick70 (29/09/2009), hunghanh (15/03/2010), lamgiangnhim (07/12/2011), Lily_nguyen (29/03/2012), mamamuoi (23/05/2011), me cua Mi (23/05/2011), me ga Mo (15/05/2010), MeDani (08/04/2011), megau09 (21/03/2010), meomun4 (24/12/2009), MinhBi1911 (22/10/2010), minhquan_0810 (20/12/2009), nha`dangminh (13/03/2012), olive_oyl (28/11/2009), Pham Hai Binh (07/05/2010), rough2311 (10/03/2010), songdong (28/11/2009), Tibuyeu (13/12/2009), trangngoclinh (24/09/2011), Vananhluong (17/06/2011)

  13. #7
    Avatar của giangthu1998
    giangthu1998 đang offline Thành viên
    Tham gia
    25/07/2007
    Tên bé
    G chị
    Ngày sinh
    x/x/1998
    Tên bé
    G em
    Ngày sinh
    /x/2003
    Bài gửi
    481
    Cảm ơn
    653
    Được cảm ơn
    314 lần trong 132 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    vay có mẹ nào tìm duoc tren mạng hoac mua duoc o hieu sach nao o Hanoi thi len tieng nhe. Em muon tim mua cho con gai doc a.

  14. #8
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    SÁNG TẠO BẢN THÂN


    Lời tựa


    Tuổi trẻ thời nay không còn muốn nghe những lời dạy bảo mang tính áp đặt, chuyên chế, cũng chẳng muốn nghe những lời giáo huấn uyên bác nhồi sọ, cái mà họ cần là những lời lẽ mang tính thuyết phục. Các phụ huynh nên tìm những ví dụ tốt, rồi ân cần dạy bảo, dẫn dắt lớp trẻ trên tinh thần cởi mở, dân chủ. Cuốn sách này được biên soạn chính là dựa trên nguyên tắc đó.

    Những dòng chữ của cuốn sách này được vun trồng nảy nở trên mảnh đất cuộc sống sinh động, có máu , có nước mắt và cả tình yêu cuộc sống. Đó là những vấn đề của tuổi trẻ mà tôi thường xuyên phải đối mặt, sau những ưu tư dằn vặt nghĩ suy mà đặt bút viết ra. Những dòng chữ của cuốn sách này là những tâm tư suy nghĩ khi lòng tôi lắng đọng, bình thản, điềm tĩnh, nó không phải là những lý thuyết suông, càng không phải là những bực tức chửi rủa. Vì vậy mà nó sẽ mang lại những hiệu quả tốt đẹp cho giới trẻ, trong đó có cả con tôi.

    Những năm này, con tôi quả thật đã có những biến đổi rất lớn, đã biết cách khắc phục sức ỳ, đã có thái độ tích cực đối với tương lai. Ngoài những hoạt động trong trường học, con tôi còn chủ động tích cực tham gia vào các hoạt động ngoại khoá, đương nhiên, con tôi sẽ gặp nhiều áp lực chèn ép, khó khăn, chịu nhiều áp lực rất lớn.

    Thế như, tôi thấy áp lực là cần thiết cho tuổi trẻ, vì vậy tôi có nói:
    “Áp lực tồn tại ở khắp nơi, chỉ cần bạn có đòi hỏi đối với chính mình, hay người khác mong đợi ở bạn, thì tự nhiên sẽ hình thành áp lực”.

    “Tôi không cho rằng cuộc sống của những người từng trải có tiếng tăm là nhẹ nhàng thoải mái, vì tiếng tăm càng lớn, thì trọng trách càng nặng. họ gánh vác cái vinh dự của một đời người bước lên sân khấu cuộc đời, thì làm sao có thể không trân trọng cho được?”

    “Áp lực tuy không dễ chịu, nhưng là cần thiết! Nó khiến chúng ta đứng vững vàng hơn, bước đi vững chắc hơn, chịu đựng được những áp lực lớn ở tương lai, những cuộc đấu trí kiên cường. Hơn nữa, nó sẽ kích thích những sức mạnh tiềm tàng từ trong cơ thể, từ nơi thâm sâu của tâm hồn cuồn cuộn tuôn trào ra không dứt, là động lực thúc đẩy chúng ta tiến tới khải hoàn môn cuộc đời!”.

    Vì vậy, khi con tôi đau dạ dày, tôi chỉ đưa cho con tôi chiếc túi chườm nóng và hai viên thuốc trị đau dạ dày; khi con tôi thức đêm học bài, tôi chỉ đưa cho con ly sữa rồi quay vào phòng đi ngủ, không như trước đây ngồi lo lắng ở bên cạnh con.

    Khi đứa trẻ phát hiện cha mẹ không luôn luôn ở bên cạnh để bảo vệ, che chở cho mình, thì nó không thể không tự vũ trang cho chính bản thân để đủ lực đối mặt với tương lai của chính mình, và như thế đứa trẻ sẽ mau chóng trưởng thành. Vì vậy, tôi có nói:

    “Biểu hiện cơ bản nhất của một con người trưởng thành, là con người đó quan tâm đến tiền đồ, con đường đi của bản thân mình, cũng chính là sáng tạo ra tương lai của mình, người ấy không phải cái gì cũng mong ngóng cha mẹ giải quyết mà có những năng lực tư duy độc lập. Năng lực tư duy này không phải là những ảo tưởng thời thơ ấu, không phải là những mộng tưởng thời thiếu niên, mà là lý tưởng thực tiễn”.

    “Bạn nghe rõ tiếng ngáy của những người trong nhà và tiếng nhịp đồng hồ tích tắc tích tắc. Bạn cảm thấy cô độc! Bạn sẽ phát hiện ra rằng, cha mẹ không thể là chỗ dựa suốt đời của bạn”.

    Cha mẹ không thể giúp con cái đối phó với tất cả mọi vấn đề. Chúng ta cần phải đẩy thế hệ sau lên sân khấu cuộc đời, để con cháu tự mình trình diễn lấy!

    Cuốn sách này không chỉ hướng dẫn sự sáng tạo diện mạo cho bản thân thế hệ sau, sáng tạo ra tương lai của bản thân chúng, mà còn là sự xây dựng thành trì tinh thần của bản thân chúng.

    Nếu một con người mà chỉ được vũ trang bên ngoài mà không có sự vũ trang về mặt tinh thần, thì sẽ không cách gì ứng phó được với một xã hội hiều biến đổi ở tương lai! Một đứa trẻ bị bó buộc lâu dài, không có cơ hội để thể nghiệm cuộc sống bên ngoài, cũng là một điều không tốt.

    Vì vậy, độc giả có thể thấy tôi lại cho phép con tôi tham gia các vũ hội mừng công đến sáng ngày hôm sau mới quay về nhà; tôi cũng không cực lực phản đối con tôi kết bạn khác giới. Nhưng tôi nói:

    “Ở xã hội phương Tây, người lớn, buổi tối có một chút mùi rượu, thì vẫn được mọi người chấp nhận, nhưng buổi sáng nếu có mùi rượu thì sẽ bị khinh miệt, vì buổi sáng cần phải đi làm việc. Ban đêm dù có phóng túng đến mấy thì đến lúc này cũng cần phải biết dừng lại. Chỉ có những người biết kiềm chế, có tư cách, biết nghênh đón ánh mặt trời ban ngày, thì mới có thể hưởng được những điều kỳ diệu, tươi đẹp của ban đêm ”.

    Tôi cũng dặn bảo con tôi khi quay về nhà vào ban đêm:

    “Con có nghe thấy bản báo cáo của thiếu nữ ở trên ti vi đó không? Một cô gái 16, 17 tuổi, trốn nhà, hút ma túy, mại dâm. Có những “bà mẹ trẻ” chưa kết hôn, họ bỏ đứa con sơ sinh đang khóc của họ sang một bên rồi chạy đi tiếp khách, họ hủy hoại bản thân họ, đứa con họ, hủy hoại tương lai của họ, thậm trí nhiễm HIV. Con hãy nghĩ xem, nếu ngay từ ban đầu, họ có những phụ huynh biết ngăn chặn mầm mống xấu xa ngay từ lúc phát sinh thì có đến nỗi như ngày hôm nay không?”

    Đúng! Ngăn chặn ngay từ lúc phát sinh. Tôi vẫn chủ trương “giám sát âm thầm trong sự nới lỏng”, kịp thời uốn nắn những sai lầm nguy hiểm mà tuổi trẻ có thể mắc phải. Nhưng tôi luôn tán thành “sự thử thách”, tuy đây là điều mà tuổi trẻ ngán ngại nhất.

    “Đừng cho rằng không thử thách với người khác là có thể giảm thiểu cơ hội đối phó với kẻ thù. Vì bạn không thử thách với họ thì họ cũng sẽ thử thách bạn. Thế giới này luôn là sự thử thách của mọi người với nhau!”

    “Thử thách, rõ ràng không phải là kinh nghiệm vui vẻ gì. Nó không vui vẻ gì, là vì nó phá vỡ những mộng tưởng đầy mãn nguyện do bản thân mình đan dệt nên, nó khiến bản thân phải đối mặt với hiện thực. Có vấn đề gì cần thử thách, qua cọ xát, sẽ làm nổi rõ sự thật hơn !”.

    Qua cuốn sách này, tôi muốn giáo dục cho lớp trẻ đối mặt với thế giới chân thực, không tự ti, mà cũng không khinhh người. Cha mẹ không nên lừa dối lớp trẻ, mà cần phải phơi bày rõ rệt thế giới chân thực cho lớp trẻ thấy. Thậm trí tôi có nói:

    “Các bạn trẻ ơi! Chúng tôi không cách gì đuổi theo được bước chân của các bạn, chúng tôi cũng chẳng có ý định liên lụy gì đến hành vi của các bạn. Tóm lại các bạn cần phải tự mình đối phó với con đường gập ghềnh và những thử thách ở trước mặt!”

    Nhưng đồng thời tôi cũng đưa ra một quan niệm trọng yếu:

    “Cổ nhân đã từng cảm khái “Con muốn phụng dưỡng mà song thân không còn, cây muốn yên mà gió chẳng đừng”. Kỳ thật, nếu cha mẹ không mất sớm, thì con cái làm gì không có cơ hội để phụng dưỡng cha mẹ cơ chứ? việc phụng dưỡng cha mẹ hà tất phải đợi sau khi bản thân thành niên lập nghiệp? Những hiếu thuận thuở thiếu thời không phải là phụng dưỡng hay sao? Đáng tiếc là trên thế gian này, con cái sau khi đã làm cha mẹ, đã từng trải qua gian khổ, mới cảm thấy làm cha mẹ không dễ dàng, muốn quay lại báo đáp cha mẹ mình, nhưng con cái mình lại cần sự chăm sóc, nên lực bất tòng tâm. Đợi khi con mình đã lớn, bản thân có đủ vật chất và thời gian , thì cha mẹ đã ra đi vì tuổi già.

    Vậy thì, cơ hội hiếu dưỡng song thân tốt nhất, há không phải chính là lúc thiếu thời hay sao?”

    Vì vậy, cuốn sách này không chỉ là muốn lớp trẻ biết đứng dậy, mà còn phải biết gánh vác. Từ cái nhận tiêu cực đến cái cho tích cực. Vượt qua nhược điểm của bản thân, sáng tạo nên cuộc sống tốt đẹp cho bản thân mình!

    Tác giả (Lưu Dung)

  15. 11 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    1974 (09/12/2009), alexaligh (21/05/2011), bautroibaola (02/12/2011), hayhien (23/10/2010), heisei (08/03/2011), Lily_nguyen (29/03/2012), me cua Mi (23/05/2011), me ga Mo (15/05/2010), megau09 (21/03/2010), nha`dangminh (13/03/2012), ptrang08 (23/03/2010)

  16. #9
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    Có một người bạn mắc chứng trầm uất nói với cha, khi ông ấy bắt buộc phải gọi điện cho ai đó, lại thường mong người đó không có nhà, ông ấy bắt buộc phải đối mặt với vần đề, nhưng ông ấy lại không dám đối mặt với vần đề. Ông ấy suốt ngày nằm ở trên giường, đắp chăn che đầu, co người lại.

    ĐỐI MẶT VỚI CUỘC CHIẾN


    Sáng hôm nay con dậy rất sớm nhưng chậm chạp, rề rà không chịu ra khỏi phòng, đến khi cha đến xem có chuyện gì thì thấy con đang ngồi sững sờ, ngơ ngẩn ở mép giường.

    Khi gặp tình huống khẩn cấp, con sững người ra cả lúc, đó là tật của con. Cha luôn nhớ đến chuyện hai năm trước, khi mẹ con nữa đêm phát bệnh khẩn cấp, cha kêu con tỉnh dậy, con cũng đứng ngẩn người ra đó, cho đến khi xe cấp cứu chạy đến cổng, con mới tỉnh táo hẳn.

    Gần đây cha có nói đến vấn đề này với phụ huynh của bạn học con. Bà ấy cũng đồng cảm như vậy, rồi nói: Bà đã phát hiện, từ sự quan sát qua nhiều năm, đứa trẻ lớn mười mấy tuổi của bà cũng thường dùng cách thức này để thả lỏng bản thân. Áp lực trường học và xã hội hiện đại quá lớn, đứa trẻ chịu không nổi, không thể không dùng phương pháp này để đầu óc được thảnh thơi, khiến cơ thể được thả lỏng tạm thời.

    Cha đồng ý với cách nhìn nhận của bà ấy, nhưng theo cha nói như thế này thì chính xác hơn: một đứa trẻ trước đây mọi chuyện đều do cha mẹ sắp đặt, khi hoàn toàn phải đối mặt với chính mình thì luôn có những biểu hiện như vậy. nói thẳng ra, đó là trốn tránh, nhưng may là sau khi tạm thời trốn tránh, phần lớn đều có thể tự đứng dậy, đối mặt với vấn đề trước mắt.

    Nhưng nếu một người trẻ liên tục trốn tránh, hay thường dùng cách thức ngẩn ngơ này để đối mặt với vấn đề, để người khác giải quyết, hay để sự việc trôi qua tự nhiên, làm như không liên qua gì đến bản thân mình, thì như thế nào? Cha có thể nói với con, loại người này rất nhiều! Thậm trí người trưởngthành, đã bước vào xã hội lâu năm, cũng thường có biểu hiện như vậy – đó chính là chứng uể oải và trầm uất.

    Có một người bạn mắc chứng trầm uất nói với cha, khi ông ấy bắt buộc phải gọi điện cho ai đó, lại thường mong người đó không có nhà, ông ấy bắt buộc phải đối mặt với vần đề, nhưng ông ấy lại không dám đối mặt với vần đề. Ông ấy suốt ngày nằm ở trên giường, đắp chăn che đầu, co người lại.

    Cái chăn đó là gì?

    Chính là cái mà con đà điểu dùng để giấu cái đầu của mình vào! Cũng chính là lồng ngực người mẹ đối với trẻ sơ sinh!

    Khi những đứa trẻ gặp khó khăn, chúng thường trốn vào lòng người mẹ. Khi chúng ta trưởng thành, tuy biết người mẹ không thể giải quyết mọi vấn đề cho chúng ta, nhưng tự trong đáy lòng chúng ta vẫn tồn tại suy nghĩ trốn tránh và tìm kiếm sự an ủi. Vì nó là phản ứng nguyên thuỷ nhất, cũng là hữu hiệu nhất trong ký ức tuổi thơ của chúng ta.

    Chính vì vậy mà người trưởng thành thường kêu lên “mẹ ơi”. Rất nhiều thanh niên to con lớn xác, thận trí nhiều trung niên tóc đã lốm đốm bạc, vẫn ngã vào lòng mẹ khóc lóc.

    Vần đề là, nếu mẹ không còn nữa thì làm sao đây?

    Họ sẽ dùng chăn che đầu, hay ngẩn ngơ nấp vào một xó xỉnh nào đó!

    Vì vậy khi cha thấy con có thói quen sững sờ, ngẩn ngơ thì cha có suy nghĩ: Điều đó rất tự nhiên! Mọi người trẻ tuổi trong quá trình trưởng thành đều có thái độ như vậy, họ tích tồn sức mạnh cho cuộc chiến đấu sau này. Một suy nghĩ khác là: đây là thời khắc rất quan trọng, chúng ta cần dạy cho họ giảm thiểu như thế nào thái độ, cách nghĩ trốn tránh, bước ngay vào thực tế, vì cái thế giới đầy cạnh tranh này không chừa một ai cả.

    Nhớ lúc nhỏ khi con chơi đùa, con thường hay nói Play opossum không? Ý nghiã là giả chết, vì con chồn khi gặp kẻ thù mạnh hơn mình thường giả chết để trốn tránh.

    Có lẽ con cũng nhìn thấy rất nhiều côn trùng khi bị người ta bắt, liền lập tức ngửa mặt ngã lăn ra, không nhúc nhích cử động.

    Có lẽ con cũng đã đọc qua câu chuyện ngụ ngôn hai người gặp gấu, người không thể chạy thoát được giả chết nằm trên đất, nên tránh được không bị gấu tấn công.

    Con cảm thấy hành động giả chết này rất thông minh phải không? Cha có thể khẳng định với con rằng điều này không những không thông minh mà còn rất nguy hiểm, vì nó đã dùng phương cách chối bỏ để đối mặt với khó khăn, từ bỏ cơ hội đối kháng.

    Hàng năm trên các xa lộ cao tốc của nước Mỹ có không biết bao nhiêu là hươu con bị xe đụng chết. Trên các con đường thông thường, méo và chim bồ câu cũng thường bị xe nghiến nát. Con biết tại sao không? Vì ban đêm khi chúng nhìn thấy ánh đèn rất sáng của xe hơi, chúng thường ngẩn ngơ đứng nguyên tại chỗ, không biết né tránh. Vì vậy, cho dù chúng có những cặp giò dài chạy rất nhanh, sức bật rất tốt hay năng lực phi hành rất cao, chúng vẫn gặp số mạng bi thảm.

    Từ đây có thể thấy, không phải bất cứ tình huống nào cũng cho phép con có thái độ né tránh, do dự, bất luận con mạnh bao nhiêu, khi đối mặt với tình huống khẩn cấp. đều cần phải võ trang ngay lập tức, phản ứng ngay lập tức, chủ động xuất kích!

    Vào thời điểm khốn khó nhất, không có thời gian để khóc lóc; vào thời điểm nguy cấp nhất, không có thời gian để chần chừ.

    Trong những năm tháng tương lai, cha mong rằng mỗi khi con phân vân do dự, không biết phải làm thế nào khi đối mặt với áp lực, thì nghĩ ngay đến lời nói này, nhìn thẳng vào thực tế của bản thân mình, sẳn sàng đối mặt với cuộc chiến!

    (Trích trong tác phẩm “Sáng tạo bản thân” của Lưu Dung)


  17. 12 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    1974 (09/12/2009), bautroibaola (02/12/2011), chichchoe888 (14/09/2011), conco_bebe (30/09/2009), heisei (08/03/2011), hunghanh (15/03/2010), Lily_nguyen (29/03/2012), me cua Mi (23/05/2011), me ga Mo (15/05/2010), megau09 (21/03/2010), mimi_08 (07/07/2010), PhanhLinh Mom (30/09/2009)

  18. #10
    Avatar của ngheO
    ngheO đang offline Thành viên
    Tham gia
    09/01/2009
    Bài gửi
    3,614
    Cảm ơn
    1,983
    Được cảm ơn
    5,954 lần trong 1,658 bài

    Ðề: Điều này ..... cần cho con chúng ta ....và cả ta!

    Phóng viên viết len lén dùng bút chì viết những con số mà mình nghe được dưới đế giày mình…
    Phóng viên ảnh tay phải chuốc rượu, tay trái điều chỉnh tiêu cự máy hình…

    CHẠY RÚT THỜI GIAN


    Khi tôi ở bộ phận tin tức đài truyền hình, có lần đi theo đoàn phóng viên xuống miền Nam sưu tầm tin tức. Trong các buổi tiệc chiêu đãi tối ở các đơn vị, chủ khách vui vẻ hết mình, càng uống nhiều rượu, càng cảm thấy ý hợp tâm đầu, các phòng iên trêu đùa nói cười ầm ĩ, chủ nhân mặt đỏ như tôm luộc, không chút băn khoăn, vô tình thổ lộ nhiều tin tức nội bộ của đơn vị mình.

    Lúc bình thường, các phóng viên không chần chừ chậm trễ lấy giấy bút ra ghi lại, cho dù lúc đó đã say sưa nghiêng ngả, thần trí không tỉnh táo. Sau khi tan tiệc, chủ nhân còn phải cho xe đưa các phóng viên trở về khách sạn, vì họ quá say không thể tự đi nổi.

    Tôi bị tật thở dốc nên không dám uống nhiều, vì vậy tôi là người duy nhất hoàn toàn tỉnh táo, tôi nghĩ thầm trong lòng: chỉ tiếc đài truyền hình nơi tôi công tác không được công bố những tin tức nội bộ, phóng viên các toà báo đều say cả, nếu không thì lời nói sau rượu của các chủ nhân đó có thể phát triển thành tin tức sốt dẻo.

    Nào ngờ sáng hôm sau, khi tôi lật các báo ra, những lời của chủ nhân tối hôm trước được đăng trên mặt báo không sót một từ, điều không ngờ là những bài viết này đều xuất phát từ các phóng viên vốn say đến nỗi không biết đường về. Sau này tôi mới biết, khi thần trí đã không còn tỉnh táo, các phóng viên này vẫn có thể một mặt ăn nói lung tung, trêu đùa ầm ĩ, một mặt vẫn len lén ghi lại mỗi lời chủ nhân nói. Ngay cả những con số khó ghi nhớ, họ cũng sẵn sàng ráng ghi nhớ. Đợi đến khi trở về phòng khách sạn, liền vội vã dùng bút viết lại ngay, sau đó lập tức gọi điện về toà báo, bảo hủy bỏ những tin tức không quan trọng vốn định đăng lên báo để thay bằng những tin tức nội bộ vừa thu được.

    Từ đó về sau, tôi không dám khinh thường bất cứ phóng viên nào mà âm thầm quan sát cử chỉ hành vi của mỗi phóng viên. Nhờ đó tôi từng thấy một phóng viên dùng bút chì viết những con số mà mình nghe được ở chỗ giữa mặt trước đế giày và gót giày, cũng thấy một phóng viên nhiếp ảnh tay phải chuốc rượu, tay trái điều chỉnh tiêu cự máy ảnh, vì lúc đó chưa có máy ảnh tự động điều chỉnh tiêu cự, mà những cảnh đặc sắc, không phải lúc nào cũng có đủ thời gian điều chỉnh tiêu cự để chụp được.

    Tôi xin kể thêm một câu chuyện:

    Có hai đội quân giao chiến nhau, viên chỉ huy đội quân phiá trước nhận chỉ thị cấp trên quyết chiếm một lô cốt bỏ hoang đã lâu nhưng vẫn có giá trị chiến lược.

    Việc quân không thể trì hoãn, chỉ huy hai đội quân lập tức ra lệnh xuất phát tiến tới mục tiêu với tốc độ hành quân cực nhanh, khoảng cách giữa họ với lô cốt như nhau, bộ đội của họ đều mệt mỏi như nhau, ba lô, vũ khí, tâm trạng nặng nề, họ đều thấy rằng: không thể tiến tới với tốc độ mà viên chỉ huy ra lệnh.

    Viên chỉ huy đội quân A hạ lệnh: Mỗi lần dừng lại chỉ được phép 10 phút, đúng thời gian phải tiếp tục hành quân tiến tới, những người bị choáng thì để họ nằm lại bên đường, không dìu đỡ cũng không cấp cứu, thậm trí không cần quay đầu lại nhìn để khỏi lãng phí thể lực!

    Viên chỉ huy đội quân B ra lệnh: Tiến tới cùng! Không được phép nghỉ ngơi dù chì một phút! Để giảm nhẹ gánh nặng, ngoại trừ bình nước và vũ khí ra, những thứ còn lại đều vứt đi hết, ngay lương thực cũng không được phép mang theo, nếu ai dám giữa đuờng hành quân dừng chân, thì xem như chống quân lệnh, giết ngay tại chỗ!

    Quân A khi xuất phát có 300 người, khi đến được lô cốt chỉ còn 200 người.

    Quân B khi xuất phát cũng có 300 người, khi đến nơi chỉ còn 100 người.

    Nhưng sau khi nổ súng, quân A đã chết toàn bộ ở gần lô cốt, bao gồm cả viên chỉ huy. Máu tươi lênh láng nhuộm ướt quân phục dính đầy cát bụi, ướt đẫm mồ hôi, những người lính chết không nhắm mắt như vô vọng nhìn tới trước cơ hồ bất phục hỏi: “Tại sao?”

    Đáp án rất đơn giản:”Quân B đến sớm 10 phút, lắp đặt vũ khí sẵn sàng.”

    Quân A khi đến còn tới 200 người, nhưng hai trăm người đều hi sinh toàn bộ!

    Quân B chỉ còn một trăm người, nhưng 100 người đều còn sống cả, hơn nữa do chiếm được lô cốt chiến lược này nên đã thu được thắng lợi.

    Tôi kể những câu chuyện trên là vì tôi thường nghe các bạn nói “Vội gì! Người khác không vội gì hơn đâu!”, tôi mong các bạn nhớ điều này: Trong cuộc chiến trường đời, đừng cho rằng bản thân mình đã bỏ ra nhiều sức, càng đừng oán trách đòi hỏi của hoàn cảnh đối với mình quá hà khắc; mà cần nghĩ rằng, đối thủ của mình có thể bỏ ra nhiều sức hơn, đòi hỏi hoàn cảnh của đối thủ cũng hà khắc hơn.

    Nếu không thì, dù bạn có bỏ nhiều công sức ra, bạn vẫn có thể gặp thảm bại!

    (Trích trong tác phẩm “Sáng tạo bản thân” của Lưu Dung)



  19. 11 thành viên cảm ơn ngheO vì bài viết hữu ích:

    .ducvu (15/11/2010), 1974 (09/12/2009), giathu (23/03/2010), HaDung-BMN (04/03/2010), heisei (08/03/2011), lemonkey (05/03/2010), Lily_nguyen (29/03/2012), mecuamiumim (11/04/2011), megau09 (21/03/2010), minhquan_0810 (20/12/2009), songdong (28/11/2009)

+ Trả lời bài viết
Trang 1/35 1 2 3 11 ... cuốicuối

Quyền sử dụng của bạn

  • Bạn không thể gửi bài mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài