Cấp 2 và cấp 3

Cần bài văn mẫu 'tả cảnh mặt trời mọc trên biển"

Đến trả lời mới nhất
  • 0 Lượt chia sẻ
  • 83.8K Lượt đọc
  • 13 Trả lời

3 Người đang theo dõi

    • 10,062 Bài viết

    • 3,254 Được cảm ơn

    #1
    Chào các chị, em có 1 bài văn mẫu cần nộp cho cô, bài văn của lớp 6 thôi nhưng làm mấy lần mà em gái em vẫn bị cô giáo yêu cầu làm lại. Các chị có bài nào hay giúp em với nhé, em cần gấp. Nếu có đường link thì cho em xin luôn.
    1. Tả cơn mưa rào mùa hạ
    2. tả cảnh mặt trời mọc trên biển.

    :Rose::Rose:

  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 258 Bài viết

    • 54 Được cảm ơn

    #2
    Hoan hô cô giáo! :cool:

    Sao lại giúp em gái kiểu này, sao nó không tự làm???

    Mình nói thực lòng, đừng ném đá nha, mình bỏ chạy rồi! :Rose:
    Chỉnh sửa lần cuối bởi Metuonglai; 25/04/2009 vào lúc 10:08 PM.
    14 Điều Răn của Phật: 1. Kẻ thù lớn nhất là chính mình 2. Ngu dốt lớn nhất là dối trá 3. Thất bại lớn nhất là tự đại 4. Bi ai lớn nhất là ganh tỵ 5. Sai lầm lớn nhất là đánh mất mình 6. Tội lỗi lớn nhất là bất hiếu 7. Đáng thương lớn nhất là tự ty 8. Đáng khâm phục lớn nhất là vươn lên sau khi ngã 9. Phá sản lớn nhất là tuyệt vọng 10. Tài sản lớn nhất là sức khỏe, trí tuệ 11. Món nợ lớn nhất là tình cảm 12. Lễ vật lớn nhất là khoan dung 13. Khiếm khuyết lớn nhất là kém hiểu biết 14. An ủi lớn nhất là bố thí
    • 10,062 Bài viết

    • 3,254 Được cảm ơn

    #3
    Trích dẫn Nguyên văn bởi Metuonglai Xem bài viết
    Hoan hô cô giáo! :cool:

    Sao lại giúp em gái kiểu này, sao nó không tự làm???

    Mình nói thực lòng, đừng ném đá nha, mình bỏ chạy rồi! :Rose:
    Thế chị bảo làm đi làm lại đến 3, 4 lần mà cô vẫn trả lại thì ko đi tham khảo thêm tư liệu để biết mình thiếu cái gì thì ngồi cắn bút à?

    • 98 Bài viết

    • 32 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi kimtyconyeu Xem bài viết
    Chào các chị, em có 1 bài văn mẫu cần nộp cho cô, bài văn của lớp 6 thôi nhưng làm mấy lần mà em gái em vẫn bị cô giáo yêu cầu làm lại. Các chị có bài nào hay giúp em với nhé, em cần gấp. Nếu có đường link thì cho em xin luôn.
    1. Tả cơn mưa rào mùa hạ
    2. tả cảnh mặt trời mọc trên biển.

    :Rose::Rose:
    Mẹ nó ơi chạy ù ra nhà sách mua vài cuốn về tham khảo còn nhanh hơn chờ các mẹ giúp đấy.
    Mà hình như mình có cảm giác cô giáo muốn em bạn làm giống văn mẫu của cô hay sao ấy.Nếu không sau khi bài không đạt yêu cầu có phải hướng dẫn học sinh cách sửa chứ.Cô giáo này không có trách nhiệm gì cả.:Thinking:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,754 Bài viết

    • 8,890 Được cảm ơn

    #5
    Khổ thân, trẻ con bây giờ có đâu thời giờ mà ngắm nghía cảnh vật xung quanh để mà có ý tưởng khi làm văn cơ chứ! :Smiling:
    Tìm giúp bác được 1 đề tài thôi ạ!
    Chủ đề: Cơn mưa rào đầu hạ
    http://dungankhanh70.violet.vn/entry...ntry_id/866174
    http://www.catlinhschool.edu.vn/Defa...=220&iid=14082
    http://www.saga.vn/view.aspx?id=8779
    Cười lên đi em ơi! :Laughing::Laughing::Laughing:


    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,291 Bài viết

    • 1,735 Được cảm ơn

    #6
    Mình tìm trên mạng chỉ thấy ghi: Ký đảo Cô Tô - Nguyễn Tuân - Ngữ văn 6 có tả cảnh mặt trời mọc trên biển. Bạn dựa vào đó mà sáng tác vậy và xem thêm cảnh này trong các ảnh chụp trên mặng:
    http://images.google.com.vn/images?h...num=1&ct=title
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,067 Bài viết

    • 71 Được cảm ơn

    #7
    Mẹ Bi Bầu có bài Ký đó không post luôn lên đây cho mọi người học với. Chị cũng thích các bài kiểu này! Cho chị xin với!
    • 564 Bài viết

    • 3,481 Được cảm ơn

    #8
    Hôm qua con trai mình (lớp 3) cũng làm phiếu bài tập tiếng việt có câu "Em thấy cơn mưa đầu mùa đẹp như thế nào" (dựa vào một bài thơ), cu cậu cũng lúng túng lắm, mẹ thì chỉ gợi ý được là "nó" nhẹ nhàng, dịu dàng :Laughing: v.v. đến mẹ còn bí...

    Đang mong các mẹ post thêm tư liệu để mẹ con cháu tham khảo với ah. :Rose:
    • 565 Bài viết

    • 1,288 Được cảm ơn

    #9
    Mẹ SunKid ơi, đây là bài tả về Cơn mưa mùa hạ :

    Mưa mùa hạ đến rồi đi bất chợt mang theo không khí mát dịu, trong trẻo xóa tan nắng hè đổ lửa. Kỷ niệm ùa về. Cơn mưa đầu mùa mang đến mùa màng bội thu, nhưng có lúc lại lấy đi đồng lúa đang thì của người nông dân khắc khổ.

    Trời đang nắng như đổ lửa, không khí xung quanh ngột ngạt, nhễ nhại. Trong khoảnh khắc, trời nhạt dần. Đi chưa hết một con phố, trời nổi giông quay cuồng. Và mưa đến. Bất ngờ. Có rất nhiều người không kịp tìm nơi trú ẩn. Không gian nhòa trong màn trắng của mưa hạ.
    Tôi lao xe vào quán cóc bên đường, vừa để tránh mưa, vừa để hưởng cái ngọt lành, mát mẻ của mưa đầu mùa. Cái quán nhỏ đã chật cứng người. Mưa mỗi lúc thêm nặng hạt. Và trời càng sầm sì báo hiệu trận mưa dài. Phải chăng, đã lâu không được trút xuống nhân gian nguồn nước vô tận, mà hôm nay mưa càng xối xả!

    Nhấp ngụm trà nóng. Tôi suy nghĩ miên man chờ mưa tạnh. Trong mớ suy tưởng hỗn độn, nhộn nhạo không đầu không cuối, một chút lắng đọng... những trận mưa quê của tuổi thơ chợt ùa về, hiện lên trong tôi rõ ràng, trong sáng và đẹp như cổ tích.

    Quê tôi ở vùng văn hoá Kinh Bắc. Cũng như bao làng quê Bắc Bộ khác, trồng lúa nước là công việc chính. Những việc mua, bán, sắm sửa, làm nhà, cưới hỏi... đều trông vào hạt thóc, hạt gạo, và một chút khoai sắn, con gà, con lợn. Chăn nuôi, trồng trọt, bên cạnh bàn tay chăm bón, săn sóc của con người, thì việc nắng, việc mưa đóng vai trò quan trọng.

    Tôi còn nhớ, mỗi lần khi trời đất vào độ tháng tư âm lịch, lúc những đồng lúa đang độ sung mãn nhất, hay như người ta thường gọi: lúa đang thì con gái, bà tôi và người dân quê lại ngày đêm mong chờ một trận mưa rào. Chỉ cần một trận mưa thôi, sáng hôm sau thức dậy đi thăm lúa, thật kỳ diệu, cả đồng lúa trở nên xanh mướt, những nụ đòng đòng tách ra khỏi lá vươn thẳng lên trời cao, để lộ những bông lúa non căng mẫm.

    Người dân quê tôi chắc mẩm: năm nay chắc được mùa to! Trận mưa rào đầu hạ đối với người nông dân quý giá biết nhường nào.

    Nhưng có đợt, khi đồng lúa đang trổ đòng đòng, trời không phù hộ mang mưa kéo dài đến cả tuần. Mưa lâu khiến bà tôi ăn không ngon ngủ không yên... vì mấy sào ruộng sẽ ngập đầy nước.
    Mưa... nước đọng tràn trề. Nước ở mương con tràn vào đồng. Con mương cái ngày thường to là thế, vậy mà cũng không đủ lớn để thoát nước nhanh ra sông. Mưa mãi rồi cũng tạnh.

    Hàng ngày, bà tôi, những người dân quê tôi đứng trên bờ ruộng buồn rầu, ngao ngán nhìn đồng lúa ngập trắng nước. Những ruộng lúa ngâm cả tuần trời trong nước đang thối dần. Một năm thất bát được báo trước. Tiếc của, nhiều người xắn quần, xắn áo dầm mình xuống đồng múc nước đổ đi, và cố chọn những cây lúa còn xanh, nâng niu trong tuyệt vọng. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má gầy gò, khắc khổ của những người nông dân quanh năm vất vả.

    Người lớn khổ sở là thế, ấy vậy mà lũ trẻ con chúng tôi vẫn vui mừng khôn xiết. Những ngày mưa, sau mỗi bữa cơm độn khoai sắn, hôm nào chúng tôi cũng mang rổ, mang dậm ra chặn đầu dòng nước để bắt cá. Chờ một lúc, quãng mười phút, nhấc lên, những con cá rô, cá giếc ngửa cái bụng trăng trắng nhẩy nhót trong rổ. Cả lũ cười hả hê, khoái trá...
    Tiếng chuông điện thoại vang lên làm đứt đoạn dòng hoài niệm. “Anh có bị ướt không?”... Lời hỏi thăm ân cần của người bạn khiến tôi thấy lòng ấm áp... “Cậu về đi chứ, mưa kiểu này thì lâu tạnh lắm”, bà chủ quán vừa sốt ruột cho tôi, vừa ngán ngẩm.
    Tôi lao ra đường, trong nháy mắt quần áo ướt sũng. Lạ thay, cái lạnh biến đi đâu hết, thay vào đó là sự mát mẻ, sáng khoái, có cảm giác những bụi bẩn, nhọc nhằn, toan tính... đã được mưa gột rửa. Lòng lại trắng trong, nguyên sơ như thuở nào; mà chắc không chỉ riêng tôi có cảm giác sảng khoái này. Mưa làm cho người nhẹ nhàng, “sạch sẽ” hơn. Mọi vật xung quanh như mới hơn, đáng yêu hơn. Những con đường đã hết bụi bặm. Những hàng cây được tắm mát. Những ao hồ ăm ắp nước sau mùa khô cạn...

    Trong mưa, lẫn vào dòng người vội vã, hối hả, đẹp nhất, vô tư nhất có lẽ là những cô cậu học trò thủng thẳng cùng chiếc xe đạp thong dong trên đường. Những đôi xăng đan được bỏ vào giỏ xe làm lộ đôi chân trần trắng trẻo xinh xắn. Chốc chốc, các cô cậu lại vung tay té mưa, đùa giỡn, khúc khích cười. Những đôi chân thiên thần thi thoảng chìa ra khoả nước, vung vẩy...Có lẽ chỉ tuổi học trò ngịch ngợm, vô tư mới đủ sức để đùa giỡn trong mưa.

    Qua tiếp một con phố nữa, mưa ngớt dần. Phóng mắt về phía xa xa, mặt trời ló rạng trên những vầng mây trắng. Muôn ngàn tia nắng túa ra làm cho không gian rực rỡ trở lại. Nắng, mưa mùa hạ đỏng đảnh, hay hờn giận như tâm tình thiếu nữ...

    Mưa đến bất ngờ và đi cũng bất ngờ. Mưa hạ như cuộc tình nồng nàn tuổi học học trò chưa kịp nhung nhớ đã vội chia ly. Mưa hạ như hai kẻ yêu nhau gặp nhau lần nào cũng vội...

    Mưa tạnh hẳn!

    Không hiểu vô tình hay cố ý, từ đâu đó, hình như nơi ô cửa nhỏ, ai đó đã “tặng” cho tôi những lời ca mượt mà, đằm thắm, và day dứt trong bài hát Cỏ và mưa: Em cỏ khát anh mưa rào đầu hạ. Cỏ úa mưa run rẩy cỏ đang thì. Mưa rào đến rồi đi, ngơ ngác em xanh. Em cỏ khát anh mưa rào nơi nào. Ngày nắng chang em chờ chẳng thấy mưa...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 565 Bài viết

    • 1,288 Được cảm ơn

    #10
    Bài trên người lớn quá, bác nhớ chỉnh sửa lại trước khi đưa cho con đọc nhé. Em gửi thêm 1 bài mưa xuân:

    -…Mỗi lần xuân về trời mưa lất phất, khí trời ẩm ướt, tôi như cảm thấy sự cựa quậy của vạn vật, sự "cựa quậy"- thức dậy của những kỉ niệm xưa…

    Màn mưa mỏng tang được kết bởi những hạt mưa li ti mau mắn rơi xuống liên tiếp. Màn mưa như một thiếu nữ thướt tha còn nhiều e thẹn, ngượng ngùng. Một thứ mưa rất đặc biệt chỉ gặp khi xuân về. Mưa xuân có một kiểu rất riêng, mang theo hơi ẩm cùng tiết trời ấm áp quyện theo gió. Những đợt mưa phùn mau mau nhưng không làm ướt được áo của người lữ khách.Nhiều lúc nhìn ra ngoài trời mưa bay bay ấy, tôi có cảm giác mưa rơi nghiêng nghiêng làm chênh vênh cả không gian ướt nhoè. Tôi ngửa mặt lên trời để mặc cho hạt mưa li ti rơi trên mặt, như kim châm. Con ngõ không ướt sũng nước, mà chỉ ẩm ướt, đất bùn nhão nhoẹt. Cây bàng ngoài ngõ, sau một mùa đông rét mướt, vỏ cây như thâm đen lại, sần sùi hơn, lá vàng rụng hết chỉ còn trơ lại cành khẳng khiu, vài chiếc lá bàng màu đỏ au, lằn rõ những lằn gân.

    Mưa lất phất ngày này qua ngày khác, có khi đến hàng tuần liền vẫn không thôi. Nếu như mùa đông, có cảm giác cây cối mọi vật, đến cả con người đều như gắng thu nhỏ lại để trốn cái lạnh khắc nghiệt thì xuân về, kèm theo mưa ẩm ướt, từng chồi non bắt đầu nhú ra, nõn nà mơn mởn.

    Tôi nhớ ngày còn nhỏ, sau khi ăn Tết xong, cứ qua rằm là đến đợt cấy vụ lúa chiêm xuân. Những ngày giáp Tết, mẹ tôi ngoài công việc bận rộn chuẩn bị cho Tết còn phải lo ngâm thóc giống đủ ngày để gieo mạ xuống ruộng và khi ra Tết, thì đủ độ cấy. Mấy ngày Tết, có năm mưa phùn mẹ vẫn phải tranh thủ ra đồng thăm mạ.
    Những hàng lúa đều tăm tắp cứ dần lấp kín thửa ruộng. Khi nào mưa mau lất phất vào mặt tôi lành lạnh khiến tôi cảm thấy mặt mình nặng trịch và tê tái vì mưa. Tôi lấy tay gạt nước mưa trên mặt. Còn nhiều lần mưa nhỏ, mẹ để đầu trần không nón mũ, mưa phấp phới bay, đầu mẹ lấm tấm những hạt mưa nhỏ li ti trên tóc như những hạt muối tinh. Tóc mẹ bỗng như bạc trắng…

    Rồi có những lúc, tôi theo ông nội đánh cây na giống ra vườn trồng. Cây na năm nào non nớt
    như đứa trẻ, bây giờ mỗi mùa ra trái sai trĩu. Cây na lớn có nhiều tán lá vì hơn mười năm rồi còn gì. Khi mưa xuân mấy ngày liền, ông nội cầm xà beng ra vườn đào hố lớn bằng cái thùng gánh nước, trồng cây. Mưa thấm vào đất nên đất thịt đen rất mềm và tơi xốp. Ông tôi tuy đã già, tóc đã bạc nhưng đôi tay cầm xà beng vẫn liên tục phập xuống, xới từng tảng đất lên.
    Sau đó, ông rải một ít phân tươi xuống đáy hố, rắc tro bếp lên trên và sau cùng rải một lớp đất, trước khi cho cây xuống. Ông bảo làm như vậy thì khi trồng cây xuống, rễ cây không bị xót phân mà chết. Ông nhẹ nhàng đặt cây na xuống, tôi cùng ông vun đất vào cho cây. Hai bàn tay tôi lấm lem đất.

    Tôi bỗng tưởng tượng ra ngày nào đó cây na chi chít quả. Cây na này, ông xin giống của người bạn ông, giống na dai, giỏi chịu đựng, quả to và rất ngọt. Bạn ông bảo ông già rồi, trồng na làm gì, biết có chờ để ăn được không. Ông tôi cười bảo, nếu ông không có duyên để ăn thì cho con cháu hưởng có sao đâu. Ông ra bãi lấy đất, vì đất bãi được con sông chảy qua làng bồi đắp hàng năm, nhiều phù sa màu mỡ.
    Mưa xuân làm cho cây na luôn xanh tốt, ông tôi không phải tưới nước hàng ngày. Khi mùa hè đến thì cây na đã bám chặt rễ vào đất, đầy sức sống. Theo thời gian, cây na lớn lên, xòe tán và bói đợt quả đầu tiên. Tuy quả không nhiều, nhưng quả nào quả nấy rất to, múi dầy. Ông chia cho mỗi nhà một ít. Đến năm sau, cây na của ông tôi bói quả rất sai, quả nào cũng căng mẩy, tròn tròn nhưng ông tôi đã không còn dịp ăn nữa.

    Bây giờ, cây na ấy vẫn sai quả và thơm ngọt. Mỗi lần ăn na, tôi không thôi nhớ đến ông. Mùa nào, mẹ tôi cũng chọn những quả na ngon nhất, tươi nhất để thắp hương cúng ông.

    Mưa nhiều, sân nhà tôi rêu mốc, mẹ cầm chiếc chổi rễ cọ rêu. Tiếng chổi quẹt sàn sạt trên nền gạch. Còn tôi dội những gàu nước để trôi đi rêu bẩn, trơ ra nền sân gạch đỏ au. Nhưng chỉ được khoảng mươi ngày, rêu lại mọc đầy, đen kín sân. Mẹ lại lấy chổi kì cọ sân cho sạch. Mẹ bảo, ngày bà còn sống, bà lau nhà cửa sạch sẽ, nền gạch bao giờ cũng đỏ au, “sáng trưng” cả nhà cửa.

    Ngày còn khỏe, ông bà tôi còn bắc thang lên mái nhà, lau các thanh xà ngang nhẵn bóng. Làm như vậy, mùa hè nhà rất mát. Nhà tôi lại thuộc loại nhà cổ ngày xưa, nhà có bốn chiếc cột rất kiên cố, to gần bằng vòng tay ôm của người lớn và được chạm trổ hoa văn rất đẹp. Ngày trẻ, ông tôi làm mộc. Cả đời ông bà chắt chiu mới làm được cái nhà khang trang như vậy.

    Mỗi lần xuân về trời mưa lất phất, khí trời ẩm ướt, tôi như cảm thấy sự cựa quậy sức sống của vạn vật, sự cựa quậy thức dậy của những kỉ niệm xưa. Tôi lại nhớ đến mưa xuân năm nào. Những màn mưa bụi bụi, bay bay khiến tôi thích thú đến nỗi đi ra đường cũng không muốn đội mũ nón nữa. Tôi muốn được cảm nhận cái ấm áp của trời đất, của sự sống quyện trong những chấm mưa li ti, lành lạnh...

    Những chấm li ti- mưa xuân tuổi thơ tôi.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 1,662 Bài viết

    • 536 Được cảm ơn

    #11
    Hi hi, lời văn người lớn quá, nhớ bỏ qua những đoạn về đồng ruộng cho chân thực, thay vào đó bằng cảnh phố phường chẳng hạn. Chị bảo em chị lấy cảm hứng từ vụ lũ lụt năm ngoái ấy, đảm bảo rất ấn tượng.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 331 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #12
    Học kiểu này chết thôi, sao không nhờ người, nhờ luôn cô giáo vạch dàn ý câu hỏi gợi ý mà lại dựa vào lời của người khác thế nhỉ.

    Thế này thì đến đời nào các con mới cảm thụ được văn học đây :Laughing:, quen ăn sẵn, có người xúc cho rùi, làm văn mà để các con dùng các bài mẫu, sách tham khảo mẫu càng chết. Thảo nào ở cấp III em thấy, cô giáo văn nào cũng ngán ngẩm khi kiểm tra chấm bài học sinh, các cô than phát ngán vì đọc 2, 3 bài là thấy giống nhau, không đoạn nọ đoạn kia toàn theo mẫu đọc trên mạng hay sách tham khảo, chả lẽ lúc nào cũng cho toàn 3 với 4......
    Hihi, may mà em không dạy Văn, không các con chép bài mẫu ở đâu đưa cô chấm, bị điểm kém lại còn bị phụ huynh thắc mắc thêm cái khoản Đây là bài hay, bài mẫu, bài đạt giải, được khen ngợi mà cô cho cháu có 4 điểm là thế nào :Laughing::Laughing::Laughing::Laughing::Laughing: :Laughing::Laughing::Laughing::Laughing::Laughing:
    • 331 Bài viết

    • 151 Được cảm ơn

    #13
    Trích dẫn Nguyên văn bởi ocnhim Xem bài viết
    Bài trên người lớn quá, bác nhớ chỉnh sửa lại trước khi đưa cho con đọc nhé. Em gửi thêm 1 bài mưa xuân:

    -…Mỗi lần xuân về trời mưa lất phất, khí trời ẩm ướt, tôi như cảm thấy sự cựa quậy của vạn vật, sự "cựa quậy"- thức dậy của những kỉ niệm xưa…

    Màn mưa mỏng tang được kết bởi những hạt mưa li ti mau mắn rơi xuống liên tiếp. Màn mưa như một thiếu nữ thướt tha còn nhiều e thẹn, ngượng ngùng. Một thứ mưa rất đặc biệt chỉ gặp khi xuân về. Mưa xuân có một kiểu rất riêng, mang theo hơi ẩm cùng tiết trời ấm áp quyện theo gió. Những đợt mưa phùn mau mau nhưng không làm ướt được áo của người lữ khách.Nhiều lúc nhìn ra ngoài trời mưa bay bay ấy, tôi có cảm giác mưa rơi nghiêng nghiêng làm chênh vênh cả không gian ướt nhoè. Tôi ngửa mặt lên trời để mặc cho hạt mưa li ti rơi trên mặt, như kim châm. Con ngõ không ướt sũng nước, mà chỉ ẩm ướt, đất bùn nhão nhoẹt. Cây bàng ngoài ngõ, sau một mùa đông rét mướt, vỏ cây như thâm đen lại, sần sùi hơn, lá vàng rụng hết chỉ còn trơ lại cành khẳng khiu, vài chiếc lá bàng màu đỏ au, lằn rõ những lằn gân.

    Mưa lất phất ngày này qua ngày khác, có khi đến hàng tuần liền vẫn không thôi. Nếu như mùa đông, có cảm giác cây cối mọi vật, đến cả con người đều như gắng thu nhỏ lại để trốn cái lạnh khắc nghiệt thì xuân về, kèm theo mưa ẩm ướt, từng chồi non bắt đầu nhú ra, nõn nà mơn mởn.

    Tôi nhớ ngày còn nhỏ, sau khi ăn Tết xong, cứ qua rằm là đến đợt cấy vụ lúa chiêm xuân. Những ngày giáp Tết, mẹ tôi ngoài công việc bận rộn chuẩn bị cho Tết còn phải lo ngâm thóc giống đủ ngày để gieo mạ xuống ruộng và khi ra Tết, thì đủ độ cấy. Mấy ngày Tết, có năm mưa phùn mẹ vẫn phải tranh thủ ra đồng thăm mạ.
    Những hàng lúa đều tăm tắp cứ dần lấp kín thửa ruộng. Khi nào mưa mau lất phất vào mặt tôi lành lạnh khiến tôi cảm thấy mặt mình nặng trịch và tê tái vì mưa. Tôi lấy tay gạt nước mưa trên mặt. Còn nhiều lần mưa nhỏ, mẹ để đầu trần không nón mũ, mưa phấp phới bay, đầu mẹ lấm tấm những hạt mưa nhỏ li ti trên tóc như những hạt muối tinh. Tóc mẹ bỗng như bạc trắng…

    Rồi có những lúc, tôi theo ông nội đánh cây na giống ra vườn trồng. Cây na năm nào non nớt
    như đứa trẻ, bây giờ mỗi mùa ra trái sai trĩu. Cây na lớn có nhiều tán lá vì hơn mười năm rồi còn gì. Khi mưa xuân mấy ngày liền, ông nội cầm xà beng ra vườn đào hố lớn bằng cái thùng gánh nước, trồng cây. Mưa thấm vào đất nên đất thịt đen rất mềm và tơi xốp. Ông tôi tuy đã già, tóc đã bạc nhưng đôi tay cầm xà beng vẫn liên tục phập xuống, xới từng tảng đất lên.
    Sau đó, ông rải một ít phân tươi xuống đáy hố, rắc tro bếp lên trên và sau cùng rải một lớp đất, trước khi cho cây xuống. Ông bảo làm như vậy thì khi trồng cây xuống, rễ cây không bị xót phân mà chết. Ông nhẹ nhàng đặt cây na xuống, tôi cùng ông vun đất vào cho cây. Hai bàn tay tôi lấm lem đất.

    Tôi bỗng tưởng tượng ra ngày nào đó cây na chi chít quả. Cây na này, ông xin giống của người bạn ông, giống na dai, giỏi chịu đựng, quả to và rất ngọt. Bạn ông bảo ông già rồi, trồng na làm gì, biết có chờ để ăn được không. Ông tôi cười bảo, nếu ông không có duyên để ăn thì cho con cháu hưởng có sao đâu. Ông ra bãi lấy đất, vì đất bãi được con sông chảy qua làng bồi đắp hàng năm, nhiều phù sa màu mỡ.
    Mưa xuân làm cho cây na luôn xanh tốt, ông tôi không phải tưới nước hàng ngày. Khi mùa hè đến thì cây na đã bám chặt rễ vào đất, đầy sức sống. Theo thời gian, cây na lớn lên, xòe tán và bói đợt quả đầu tiên. Tuy quả không nhiều, nhưng quả nào quả nấy rất to, múi dầy. Ông chia cho mỗi nhà một ít. Đến năm sau, cây na của ông tôi bói quả rất sai, quả nào cũng căng mẩy, tròn tròn nhưng ông tôi đã không còn dịp ăn nữa.

    Bây giờ, cây na ấy vẫn sai quả và thơm ngọt. Mỗi lần ăn na, tôi không thôi nhớ đến ông. Mùa nào, mẹ tôi cũng chọn những quả na ngon nhất, tươi nhất để thắp hương cúng ông.

    Mưa nhiều, sân nhà tôi rêu mốc, mẹ cầm chiếc chổi rễ cọ rêu. Tiếng chổi quẹt sàn sạt trên nền gạch. Còn tôi dội những gàu nước để trôi đi rêu bẩn, trơ ra nền sân gạch đỏ au. Nhưng chỉ được khoảng mươi ngày, rêu lại mọc đầy, đen kín sân. Mẹ lại lấy chổi kì cọ sân cho sạch. Mẹ bảo, ngày bà còn sống, bà lau nhà cửa sạch sẽ, nền gạch bao giờ cũng đỏ au, “sáng trưng” cả nhà cửa.

    Ngày còn khỏe, ông bà tôi còn bắc thang lên mái nhà, lau các thanh xà ngang nhẵn bóng. Làm như vậy, mùa hè nhà rất mát. Nhà tôi lại thuộc loại nhà cổ ngày xưa, nhà có bốn chiếc cột rất kiên cố, to gần bằng vòng tay ôm của người lớn và được chạm trổ hoa văn rất đẹp. Ngày trẻ, ông tôi làm mộc. Cả đời ông bà chắt chiu mới làm được cái nhà khang trang như vậy.

    Mỗi lần xuân về trời mưa lất phất, khí trời ẩm ướt, tôi như cảm thấy sự cựa quậy sức sống của vạn vật, sự cựa quậy thức dậy của những kỉ niệm xưa. Tôi lại nhớ đến mưa xuân năm nào. Những màn mưa bụi bụi, bay bay khiến tôi thích thú đến nỗi đi ra đường cũng không muốn đội mũ nón nữa. Tôi muốn được cảm nhận cái ấm áp của trời đất, của sự sống quyện trong những chấm mưa li ti, lành lạnh...

    Những chấm li ti- mưa xuân tuổi thơ tôi.
    Bài này y trang bài cây Xoài thằng cu nhà em học ở lớp 2.
    • 45 Bài viết

    • 7 Được cảm ơn

    #14
    Con mình cũng thường hỏi mình về các bài văn. Mình thường làm như sau:

    Tuyệt đối không đưa cho con các bài văn mẫu để tham khảo. Vì sao? Vì nó hạn chế tư duy sáng tạo của con trẻ. Đây là quan điểm của mình, không biết các mẹ khác thế nào.
    Thứ hai, mình sẽ hỏi con về chủ đề của bài văn (thường là để con suy nghĩ một chút). Tỉ dụ như tả chợ ( thì hỏi con thấy chợ thế nào, gợi ý con thấy như là người đi chợ, hàng hóa gì, âm thanh, màu sắc, mùi.....)
    Sau đó, sẽ bảo con tự viết một cái dàn bài. Thường là con liệt kê như là: hàng hóa thì có: cá, tôm, cua,...
    màu sắc....
    Sau đó, để cho con tự viết bài. Các mẹ đừng tưởng các con viết văn ko hình ành nha. So sánh của con trẻ ngộ nghĩnh, và khác hẳn cách so sánh của người lớn. Vì vậy, các mẹ đừng đọc cả câu cho con mà chỉ gợi ý cho con thôi.

    Sau khi con viết bài hoàn chình, mình thỉnh thoảng cũng cho con đọc một bài văn mẫu. Tuy nhiên sau khi đọc xong, mình thường hỏi con thích phần nào nhất, tại sao...

    Mình thường làm như vầy với con mình và thấy nó rất hiệu quả.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)