SỨC KHỎE & ĐỜI SỐNG

Sự trung thực của các xác chết

Đến trả lời mới nhất
  • 2 Lượt chia sẻ
  • 1.93K Lượt đọc
  • 3 Trả lời

Theo dõi Webtretho

Luôn tự hào là nguồn thông tin và kiến thức đáng tin cậy dành cho phụ nữ trưởng thành
f | Chia sẻ bài viết
    • 31 Bài viết

    • 12 Được cảm ơn

    #1
    Bài nói chuyện Của Tiến sĩ Y học Joel Wallach - Người Mỹ,
    Được nhận giải thưởng Nobel vào năm 1991.

    Các tử thi không lừa dối được các bác sỹ.

    - Kính chào quý bạn, hôm nay tôi rất hân hạnh được gặp gỡ cùng quý bạn! Tôi lớn lên trong một trang trại thuộc miền Tây Công quốc Saint Louis.
    - Vào thập niên 50 gia đình chúng tôi bắt đầ sự nghiệp từ nghề nuôi bò thịt. Nếu các bạn đã từng quen biết với nghề chăn nuôi gia súc, chắc chắn các bạn đều biết rằng, con đường duy nhất để tìm ra được tiền trong ngành nông nghiệp là tự mình trồng trọt lấy thức ăn để nuôi chúng.
    - Chúng tôi nghiền thức ăn bằng cối xay, rồi cho vào đó nhiều vitamin và khoáng chất. Cách thức chuẩn bị thức ăn của chúng tôi cho bò như vậy đấy. Sáu tháng sau có thể mang chúng ra chợ bán. Trước đó chúng tôi tiến hành chọn lọc, dành cho những con bò tốt nhất để lại cho mình.
    - Nhờ vậy các bạn hãy hình dung điều gì sẽ xảy ra? Bữa ăn của chúng tôi không hề bổ sung vitamin hay khoáng chất nào vào khẩu phần ăn cả, mà gia đình tôi vẫn sống mạnh khoẻ, tất cả đều trẻ trung, ai cũng cảm thấy mình có thể sống được đến trăm tuổi, bản thân tôi lúc đó rất ngạc nhiên khi so sánh với khẩu phần ăn có vitamin và khoáng chất của bò. Một hôm tôi hỏi cha tôi: “Cha à! Vì sao cha không cho thêm vitamin và khoáng chất vào khẩu phần ăn của chúng ta như đối với những con bò vậy”. “ Hãy im lặng, con nghe đây, có gì đâu, nếu hàng ngày con ăn đều những thức ăn tươi và uống sữa trong trang trại của chúng ta thì việc bổ sung chúng là không cần thiết. Cha tin con hiểu được điều đó!”
    - Đương nhiên tôi không muốn quấy rầy ông thêm, và từ đó về sau, tôi cũng không bỏ bữa ăn trưa, ăn tối nào nữa.
    - Sau đó tôi vào học ở trường đại học Nông nghiệp. Tốt nghiệp tôi trở thành chuyên gia chăn nuôi, trồng trọt và thổ nhưỡng. Thời gian sau tôi đi Châu Phi trong 2 năm. Ở đây tôi có dịp thực hiện những ước mơ thời trẻ của mình. Tôi được làm việc với Maur Parkinson. Có lẽ nhiều người trong các bạn còn nhớ đến ông qua các sách viết của ông, đó là một nhà khoa học vĩ đại!
    - Qua hai năm làm việc ở đó, tôi nhận được điện mời về làm việc ở sở thú Sain – Louis. Viện chăm sóc sức khoẻ quốc gia trích cho sở thú một số tiền vay 78 triệu đô la và họ cần đến các bác sĩ thú y để chuyên giải phẫu những con vật bị chết tự nhiên. Tôi đồng ý chuyển sang đó công tác. Tất nhiên nhiệm vụ của tôi không chỉ là nhiệm vụ cho sở thú này, mà còn làm việc cho các sở thú khác nữa, như sở thú: Brookword, Chicago, Newyork vv… Nhiệm vụ của tôi không chỉ giải phẫu những con vật bị chết tự nhiên mà còn tìm hiểu, nghiên cứu các đặc điểm về sự ảnh hưởng của môi trường ô nhiễm ảnh hưởng đến chúng, vì vào những năm đầu thập niên 60, hầu như người ta không để ý gì về vấn đề sinh thái và những thảm hoạ do chúng gây ra. Thế là tôi tuần tự tiến hành 17 ngàn ca phẫu thuật trên con người và động vật chết tự nhiên, nhằm nghiên cứu các nguyên nhân. Qua một thời gian làm việc đó, tôi đi đến kết luận như sau: “ Cái chết của con người và động vật nói trên là do nguyên nhân thiếu dinh dưỡng ( de’ficinutritif)!”
    - Các kết quả phân tích hoá, sinh học với những số liệu chính xác đã chứng minh rằng cái chết tự nhiên xảy đến là do dinh dưỡng không đúng cách. Do vậy không có gì là ngạc nhiên khi tôi đưa các bạn trở lại câu chuyện những con bò.
    - Tôi đã viết 75 bài báo và các công trình khoa học, hợp tác với một số tác giả để viết 8 quyển sách giáo khoa và một quyển do tôi tự soạn lấy. Người ta bán quyển sách của tôi cho các sinh viên trường Y với giá 140 USD. Tôi đã viết 1700 tờ báo và tạp chí, đồng thời phát biểu cả trên vô tuyến truyền hình.

    - Nhưng khổ nỗi vào thập niên 60, các công trình khoa học về dinh dưỡng ít được công chúng lưu ý tới. Không biết phải làm gì bây giờ, tôi đành phải đi học lại, và sau đó đã trở thành bác sỹ y khoa. Nhờ vậy tôi có dịp vận dụng tất cả những điểu hiểu biết về dinh dưỡng mà tôi có được từ hồi còn học ở trường thú y. Cho nên không có gì là lạ vì sao tôi nghiên cứu thành công đề tài này.
    - Tôi sống 15 năm ở Tormoond, bang Arigon, làm công việc bình thường của một thầy thuốc lâm sàng. Và hôm nay, tôi muốn chia sẻ cùng các bạn những điều hiểu biết, những kết luận thu được trong vòng 10 –12 năm đó . Nếu từ đây các bạn chỉ rút ra 10% những điều tôi nói, các bạn sẽ tránh được cho mình rất nhiều bất hạnh, khổ đau, tốn kém tiền bạc và có thể kéo dài cuộc sống của mình trong nhiều năm.
    - Sở dĩ người ta không sống được lâu theo tiềm năng sẵn có của họ là vì bản thân họ thiếu những cố gắng cần thiết đấy thôi!
    - Bây giờ tôi xin phép nói với các bạn vấn đề chính:
    “ Tiềm năng di truyền của đời sống son người từ 120 – 140 tuổi ”! Người sống lâu nhất là lương y Lý, người Trung Hoa sinh ra ở Tây Tạng. Khi được tròn 150 tuổi, ông nhận được bằng danh dự ở triều đình Trung Quốc, người ta đã xác nhận ông sống được 150 tuổi và sinh vào năm 1667. Lúc ông tròn 200 tuổi lại nhận được bằng thứ hai. Vào năm 1993 người ta đã đăng tải tin ông mất trên tờ Yortime, Londontime. Trong số báo này người ta cũng xác nhận các số liệu nói trên, ông sống đến 200 tuổi.

    - Bà Margaret Pich, người Mỹ thuộc bang Virginia, là người đàn bà Mỹ già nhất được ghi vào sách kỉ lục Guiness, bà mất lúc 115 tuổi do bệnh suy dinh dưỡng. Chính xác hơn bà chết sau những diễn biến phức tạp sau lần gục ngã. Thật ra, vì chứng loãng xương do thiếu calci trong cơ thể, chứ hoàn toàn không mắc phải các chứng tim mạch hay đái đường gì cả. Bà chết sau khi bị ngã 3 tuần lễ. Điều đáng nói là chính con gái bà nói rằng bà thiếu calci. Trước khi chết, bà Margaret rất thèm ăn đường. Rõ ràng đó là hiện tượng đau Khớp nối ( Tiếng Nga la Paika; Tiếng Pháp:Soudure).

    - Vậy, nếu bạn muốn tham gia vào cuộc sống thêm 20 năm nữa, thì tôi khuyên các bạn chớ nên thi vào ngành y ( tiếng cười)

    - Có 2 vấn đề cơ bản mà chúng ta cần làm để được xếp vào hàng ngũ những người có tuổi thọ cao. Nếu các bạn muốn sống từ 100 – 140 tuổi, thì chớ quên những điều quan trọng nhất là:

    - Trước hết, cần phải tránh xa những nơi nguy hiểm, chớ phiêu lưu lên các bãi mìn, hãy tránh xa các nơi vớ vẩn và vô nguyên tắc đối với những hiểm nguy. Đương nhiên nếu các ban chơi trò roulette của Nga, hút thuốc, uống rượu, chạy bộ long nhong giữa xa lộ, đường cao tốc vào giờ cao điểm thì cách gì bạn sống đến 120 tuổi được. Điều đó nói ra có vẻ kỳ cục thật, nhưng thực tế vẫn xảy ra, hàng ngàn người vẫn chết vì những chuyện ngu ngốc như vậy đấy! Và tôi mong rằng các bạn nghiên cứu kỹ về điều này. Nói cách khác, nếu các bạn có thể phòng ngừa đặc biệt không cần phải trị bệnh, các bạn nên tận dung khả năng sau đây:

    - Bổ sung vào thức ăn 90 chất, trong đó 60 chất khoáng,16 vitamin, acid amine đạm và 3 acid amine béo. Nếu không làm như vậy, bạn sẽ bị các chứng bệnh liên quan đến thiếu dinh dưỡng tấn công ngay! Hiện nay người ta thường viết về các vấn đề này trên báo chí, phát biểu trên vô tuyến truyền hình và đài phát thanh. Công chúng hiểu được nó, vì nói chung người ta đang lo lắng cho sức khoẻ, cho tuổi thọ và quan tâm đến chất bổ sung vào thức ăn hàng ngày.

    - Bài báo tâm đắc nhất của tôi đăng trong tạp chí Times ngày 6/4/1992. Nếu các bạn chưa đọc, tôi thành thật khuyên các bạn tìm nó ở bất kỳ trường học nào, hoặc các thư viện cũng được. Hãy làm sao dán nó ở cửa cái, nhà tắm và trên máy lạnh gì đó…
    - Đó là bài báo bao gồm nhiều vấn đề nhất, trong đó nói tới các vitamin chiến thắng được bệnh ung thư, tim mạch và tác dụng chống lão hoá.
    Mong các bạn suy nghĩ kỹ về những điều tôi nói và xin chúc sức khoẻ các bạn!
    (Dịch từ bài nói chuyện của Tiến sĩ Y học Joel Wallach bằng tiếng Anh, được chuyển ngữ sang tiếng Nga
    Dịch từ tiếng Nga sang tiếng Việt.
    Hãy bổ sung vào cơ thể bạn và bé yêu của bạn những vitamin, đạm, khoáng chất cần thiết để tránh được việc mắc bệnh do chế độ ăn uống nhé!
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 420 Bài viết

    • 295 Được cảm ơn

    #2
    Toàn bài "Sự trung thực của các xác chết" rất dài, mình đã được đọc và tự rút ra cho mình một số kinh nghiệm như sau đúng như sự nhấn mạnh của bạn trong bài viết trên.
    * Bổ sung Vitamin và khoáng chất qua thức ăn hàng ngày là tốt nhất nhưng khốn khổ thức ăn ngày nay quá nhiều độc hại kèm theo nên mình phải thường xuyên dùng các thực phẩm chức năng qua dạng thuốc, thấy kết quả rất tốt cho sức khỏe.
    * Lượng can-xi trong người ngày càng ít đi theo tuổi, chi bổ sung bằng sữa không đủ mà phải dùng viên can-xi D mỗi tối một viên mới không bị hỏng răng, đau khớp...
    * Các bài thuốc nam quảng cáo rùm beng trên báo, đài theo mình tuyệt đại bộ phận là lòe bịp ăn tiền, mình đã tin sái cổ và tiền mất tật mang nhiều lắm, xin hết sức cảnh giác.
    Cảm ơn bài viết của bạn đã nhắc mình chú ý những điều mình đã từng chú ý.
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #3
    Chào bạn chau_khanh, theo bài viết của bạn thì bạn đang sử dụng canxi D mỗi tối? bạn đang mắc 1 sai lầm nhỏ mà rất có thể sẽ là tai họa về sau này đó. nếu bạn muốn được biết lý do tại sao có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ phân tích cụ thể cho bạn.
    chúc bạn luôn khỏe
    0943102998
    • 420 Bài viết

    • 295 Được cảm ơn

    #4
    Cảm ơn sự quan tâm của bạn Gorgeous-man. Mong bạn đưa ý kiến lên mạng để mọi người cùng tham khảo. Đợi hồi âm của bạn.