• 6 Lượt chia sẻ
  • 5.28K Lượt đọc
  • 16 Trả lời

3 Người đang theo dõi

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
    • 4 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #1
    Mình không phải người thích thơ. Nhưng đôi khi cũng làm thơ. (Lại cũng) đôi khi đọc được bài thơ nào thấy thích đều lưu lại trong sổ hoặc máy tính.
    Mình chưa lập gia đình, nhưng mình có một đứa cháu gọi mình là bác. Mình yêu nó vô cùng. Và con bé cũng yêu mình vô cùng tận, hi

    Mình đọc được bài thơ này trên Net, thấy rất thích. Nhất là khổ thơ này:
    Bao nhiêu bé chào đời cùng cháu
    Bao nhiêu là phú quý, công danh
    Trăng sao trong tầm tay, thiên thần trên mặt đất
    Nụ cười kia thanh thản cả bầu trời.
    Lập topic này để post lên những bài thơ về những thiên thần nhỏ đáng yêu :Smiling:

    KHI CHÁU RA ĐỜI
    Ngủ ngoan nhé cháu yêu, lát lại đòi bú mẹ/ Chẳng biết ngoài kia sương giá màu gì...
    HẢI ĐƯỜNG

    <STRONG><FONT face=Verdana color=#ff6600>Thế là từ nay nhà ta thêm một người
    Bé nhất, xinh nhất, hay nhè nhất
    Cả họ cùng vui, cả nhà tất bật
    “Gái hôm rằm” phú quý, công danh.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi triumph.phongcach; 03/01/2009 vào lúc 01:56 AM. Lý do: post thiếu

    • 4 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #2
    KHI CHÁU RA ĐỜI
    Ngủ ngoan nhé cháu yêu, lát lại đòi bú mẹ/ Chẳng biết ngoài kia sương giá màu gì...
    (Hải Đường)


    Thế là từ nay nhà ta thêm một người
    Bé nhất, xinh nhất, hay nhè nhất
    Cả họ cùng vui, cả nhà tất bật
    “Gái hôm rằm” phú quý, công danh.


    Ông cả đời chẳng ra lính, chẳng ra quan
    Nay chức ông cầm tay vĩnh viễn
    Từ nay lên rừng, xuống biển
    Có mắt cháu dõi nhìn thêm vững lòng hơn.


    Cái mũi, cái tai, cái miệng, cái cằm
    Bà nội bảo cứ là như đặt
    Mỗi bận bú hiền ngoan như hòn đất
    Hòn đất nặng đầy mưa nắng đồng chiêm.

    Cháu sinh ra thời công nghệ thông tin
    Thế giới thành cái làng đấy nhỉ?
    Chẳng như ông thời hành quân đánh Mỹ
    Đi dọc Trường Sơn trắng nửa cái đầu.

    Bao nhiêu bé chào đời cùng cháu
    Bao nhiêu là phú quý, công danh
    Trăng sao trong tầm tay, thiên thần trên mặt đất
    Nụ cười kia thanh thản cả bầu trời.

    Ngủ ngoan nhé cháu yêu, lát lại đòi bú mẹ
    Chẳng biết ngoài kia sương giá màu gì
    Thôi việc ấy để ông tha hồ ngẫm nghĩ
    Xuân về rung nhẹ vành nôi.



    (Híc, nốt lần này mà không post được nữa thì bó tay điên đầu thật rồi. Kỳ công post từng khổ một. K hiểu sao nó k hiện được cả bài)
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 4 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #3
    Viết cho con gái Linh Vân (Hồng Thanh Quang)



    như chiếc lá non
    mặt tròn giống cha
    mũi to giống cha
    ngón tay thon dài như mọi mỹ nữ họ nhà mình
    con hiền hơn cha nhiều lắm
    tiếng con khóc nhỏ như hơi thở của đám mây thiêng
    như sự nuốt vào trong của thân phận đàn bà

    cha bế con lên nhẹ như nghĩa vụ
    nặng cũng như nghĩa vụ
    con còn chưa nhận ra cha
    chưa biết nhìn
    chưa biết cảm
    chưa biết u ơ
    đôi môi nhỏ xinh như hai cánh hoa hồng chiêm chiếp

    cha ngắm con hoài không chán
    thêm cảm thấy mình có lỗi
    trước mọi người phụ nữ đang sống ở trần gian

    con gái ơi cục cưng của cha ơi
    cha có lẽ không thể giúp cho đời con bằng phẳng hơn định mệnh
    nhưng nếu cha yêu thương trân trọng hơn tất cả đàn bà trên thế giới
    đời con sẽ đỡ mưa sa?

    Ngày 25-4-2004
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 3,389 Bài viết

    • 2,142 Được cảm ơn

    #4
    DÂY PHƠI HẠNH PHÚC.

    Khi con ra đời
    Dù nhà chật chội
    Ba vẫn căng thêm một sợi dây
    Phơi riêng cho con những áo, khăn ,tã lót...
    Ba gọi đó là: dây phơi hạnh phúc
    Vì hạnh phúc thường mau cũ lắm con ơi
    Ba căng sợi dây
    Như thảo thông điệp đến mọi người
    Rằng có thêm một sự sống căng ra mà sống
    Ba không hiểu lúc ba mẹ ra đời
    Ông bà có căng cho sợi dây hạnh phúc
    Và sợi dây mong manh kia
    Vẫn còn hay đã đứt
    Nhưng sự sống luôn tiếp nối
    Nên bây giờ
    Ba một đầu - Mẹ một đầu
    Căng lại sợi dây hạnh phúc cho con.
    LA QUỐC TIẾN.
    Ước gì
    Mình sớm được gặp nhau
    Cùng nắm tay nhau đi trên con đường ngập tràn hoa tím
    Cùng kể cho nhau nghe về nỗi nhớ mong trong những ngày cách biệt
    Cùng hát bản tình ca da diết nỗi mong chờ...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 4 Bài viết

    • 4 Được cảm ơn

    #5
    "Dây phơi hạnh phúc" hay quá :Smiling:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 3,389 Bài viết

    • 2,142 Được cảm ơn

    #6
    Ngày con chào đời

    Rồi sẽ đến phải không?
    Ngày mẹ được ôm con
    Được ấp iu nựng nịu
    Được kề môi hôn đôi bàn tay nhỏ xíu
    Được hạnh phúc vô bờ
    Khi lần đầu nghe tiếng khóc con thơ.

    Rồi sẽ đến phải không?
    Ngày mẹ biết thế nào là tình yêu
    Vượt lên trên bản thân, hơn cả tình chồng vợ
    Mẹ sẽ ngắm nhìn con phập phồng từng nhịp thở
    Để hiểu được tận cùng
    Nghĩa hai chữ Yêu Thương.

    Rồi sẽ đến phải không?
    Chín tháng mười ngày.
    Mẹ khắc khoải mong con,
    Chờ từng giờ đếm ngược.
    Bao âu lo sẽ qua...
    Để một ngày kia mẹ thoả lòng mong ước
    Con yêu dấu chào đời là lúc Mẹ khai sinh.

    Rồi sẽ đến phải không con?
    Ngày thế giới có thêm một sinh linh bé bỏng
    Ngày mẹ có riêng mình
    Một Thế Giới trong tay.
    (st)
    Ước gì
    Mình sớm được gặp nhau
    Cùng nắm tay nhau đi trên con đường ngập tràn hoa tím
    Cùng kể cho nhau nghe về nỗi nhớ mong trong những ngày cách biệt
    Cùng hát bản tình ca da diết nỗi mong chờ...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 3,389 Bài viết

    • 2,142 Được cảm ơn

    #7
    MỘT PHÚT CHO CON.

    "Hãy ở lại bên con một phút thôi mẹ nhé!
    Mẹ đừng vội đi, con cần có mẹ mà!"
    Con thèm một vòng tay, lời âu yếm thiết tha
    Sẽ đủ ấm lòng con cả một ngày xa mẹ.

    Một phút nữa thôi!
    Mẹ lại hòa vào với dòng người đông thế
    Con làm sao tìm được mẹ bây giờ
    Mẹ đi rồi - con chim nhỏ ngẩn ngơ
    Giọt nước mắt nhạt nhòa, con khóc...

    "Mẹ cúi xuống đi! cho con nói nhỏ
    Cứ trời mưa con nhớ mẹ vô cùng
    Con lại khóc một mình ,mẹ có biết không
    Bao đứa bạn cũng giống như con đấy?"

    Bé của mẹ ơi,sao mà thương đến vậy
    Mẹ phải đi làm ,con cũng phải học thôi
    Ơi thiên thần bé bỏng của mẹ ơi!
    Lớn lên con sẽ hiểu thế nào là làm mẹ.

    Hãy chậm lại một chút thôi mẹ nhé
    Để con được chào hai tiếng mẹ ơi
    Có mẹ bên con - con có cả bầu trời
    Mẹ là nước mắt - là nụ cười của con.....ơi mẹ....
    PHƯƠNG PHƯƠNG.
    Ước gì
    Mình sớm được gặp nhau
    Cùng nắm tay nhau đi trên con đường ngập tràn hoa tím
    Cùng kể cho nhau nghe về nỗi nhớ mong trong những ngày cách biệt
    Cùng hát bản tình ca da diết nỗi mong chờ...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 8,370 Bài viết

    • 2,640 Được cảm ơn

    #8
    Ôi hay quá đi, tình mẫu tử, phụ tử thật là mênh mông. Chắc chắn những bé này sẽ hạnh phúc và thành đạt lắm.

    • 387 Bài viết

    • 265 Được cảm ơn

    #9
    Thư cho con

    Con yêu dấu, khi đến tuổi về già
    Cha mẹ không còn tươi như hoa
    Mà nhăn nhó, mặt cau, mắt ướt.
    Con sẽ thấy không còn vui như trước.
    Nhưng cũng đừng cau có lại mẹ cha.
    Vì khi xưa, con khóc éo vang nhà.
    Mẹ cha vẫn vui tươi như hội.

    Nếu cha mẹ tay run không cầm nổi
    Một tô cơm mà đánh đổ ra nhà.
    Xin con đừng gắt mắng hạng người già.
    Vì lúc bé, con vẫn thường rơi vãi.
    Mẹ cha vẫn phải khom lưng nhặt lại.
    Từng miếng cơm, chút thịt con làm văng.
    Mẹ vừa cười vừa nhìn con lăng xăng.
    Nghe con “xin lỗi” mà ấm lòng hơn Tết.

    Nếu cha mẹ có nói nhiều, phát mệt.
    Có những câu lảm nhảm, không đầu đuôi.
    Con hãy nhớ năm xưa, nằm trong nôi
    Mẹ kể mãi một chuyện xưa cổ tích
    Cha cũng vậy, những khi con không thích,
    Lên giường nằm để ngủ giấc hồn nhiên.
    Cha kể đi kể lại chuyện ông Tiên.
    Chuyện tướng cướp, Thạch Sanh, nhiều chuyện bịa

    Nếu cha mẹ rồi ít năng tắm rửa.
    Con cũng đừng bịt mũi, dang xa.
    Bởi khi xưa, mẹ phải gọi cả nhà.
    Mới tắm cho con được một lát.
    Con nghịch chơi, người dính đầy bụi cát.
    Mực lấm lem, tay chân bẩn như ma.
    Mẹ mới dội nước, con đã khóc la.
    Không chịu tắm, không chịu vào bồn rửa.
    Cha phải dỗ con hoài, con mới sửa.
    Mãi lớn khôn, mới đi tắm một mình.

    Nếu mẹ cha rồi không hiểu văn minh.
    Máy móc mới đủ hình đủ kiểu.
    Cũng đừng cười chê ông già hủ lậu.
    Mà nên giảng cho cha mẹ cách dùng.
    Vì năm con hai tuổi, cái gì cũng lạ lùng.
    Cha mẹ phải cầm tay con, chỉ dẫn.
    Rồi lớn lên, cha dạy con cẩn thận.
    Đừng nghịch máy này, đừng nghịch vật kia.
    Cha giảng cho con từng chút, từng ly.
    Cách mở radio, bật đèn, mở bếp, vặn tivi
    Con đã nở những nụ cười hạnh phúc

    Nếu cha mẹ mà nhớ, quên tùy lúc.
    Đừng cằn nhằn cha mẹ ngu khờ.
    Biết bao lần con quên sách vở ở nhà.
    Cha phải chạy như bay về nhà lấy.
    Điều quan trọng là cha mẹ cần được thấy.
    Dáng hình con quanh quẩn đâu đây.
    Ngửi hơi con mà trong mắt cay cay.
    Con còn đó, tim cha đầy máu nóng.


    Nếu mẹ cha quá già không muốn sống.
    Con hãy hiểu cho: rồi tới lúc con cũng già
    Sẽ tới hồi cuộc sống như lướt qua
    Ý sống hết, mà chỉ còn tồn tại.
    Một cây khô, một cánh hoa vương vãi.
    Một bộ xương khô có hiểu biết vật vờ.
    Những kỷ niệm xưa đầy ắp, chan hòa
    Trong ánh mắt, trong dấu tay run rẩy.
    Hơi thở ngập ngừng, âm thanh lẩy bẩy.
    Không ham vui, chỉ còn chút tình yêu.

    Tình yêu con, yêu cháu thật nhiều.
    Óc chỉ thấy tên con và dáng dấp.
    Tim chỉ chứa bóng hình con tấp nập.
    Dấu chân xưa chạy nhẩy tung tăng.
    Từng nốt muỗi đau, từng cơn nhức trong răng.
    Từng cơn sốt đổi da, đổi thịt.
    Mẹ cha đã từng bao đêm quên mệt.
    Ngồi bên con, nghe hơi thở đều hòa.
    Dù cho con khó chịu, khóc la.
    Cha mẹ vẫn dấu yêu con trên hết.

    Và, bây giờ, khi tới gần cõi chết.
    Vật dụng mang theo vẫn chỉ bóng hình con
    Niềm hạnh phúc, sướng vui bất tận.
    Thôi, vài hàng, của mấy người sắp lẫn
    Cha mẹ sẽ quên đã từng tặng hành trang.
    Kiến thức, thông minh, sắc đẹp… con đang mang
    Những hiểu biết về cuộc đời gian khó.
    Những can đảm, chai lỳ, không biết sợ
    Để con thành người tài giỏi hôm nay.

    Những bằng cấp mà con có trong tay.
    Là kết quả của bao đêm mẹ khóc.
    Là rụng rơi của bao nhiêu sợi tóc.
    Của ngàn ngày đưa đón con đi.
    Thôi, nói làm chi? Nhắc làm chi?
    Mẹ đang nói: hãy đừng làm cho mệt…
    Nghỉ đi con, để vui thỏa ngày mai…
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 3,389 Bài viết

    • 2,142 Được cảm ơn

    #10
    Thức với đêm

    Lắng nghe, lắng nghe... từng hơi thở nhẹ
    Rất nhịp nhàng trong đêm trong xanh
    Mẹ bỗng thấy đất trời rộng quá
    Ôm cả vầng trăng trong cánh tay mình.

    Thức với đêm bởi đêm rất đẹp
    Ðêm nhẹ nhàng đặt lên má con
    Một chiếc hôn mượt mà như lụa
    Làm nôi êm ru giấc con tròn.


    Thức với đêm thấy lòng yên tĩnh
    Ðất mênh mông nghe nhựa lên cành
    Mẹ mong đợi ngày con khôn lớn
    Vươn mình thành Phù Ðổng bay lên.

    Mẹ đặt con trong lòng thật êm
    Lắng nghe, lắng nghe... từng hơi thở nhẹ
    Mẹ bỗng thấy đất trời rộng quá
    Ôm hai mẹ con trong cánh tay mình.
    Ước gì
    Mình sớm được gặp nhau
    Cùng nắm tay nhau đi trên con đường ngập tràn hoa tím
    Cùng kể cho nhau nghe về nỗi nhớ mong trong những ngày cách biệt
    Cùng hát bản tình ca da diết nỗi mong chờ...

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2