SÁCH - TRUYỆN - THƠ

Truyện Ngắn: Kể cho bé từ nhà trẻ đến mẫu giáo có tính giáo dục cao

Đến trả lời mới nhất
  • 29 Lượt chia sẻ
  • 60.9K Lượt đọc
  • 50 Trả lời

10 Người đang theo dõi

    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #21
    Bàn tay có nụ hôn
    (Lớp lá)

    Hôm nay là ngày đầu tiên bạn Quân đi học mẫu giáo. Bạn sợ lắm, hai tay cứ nắm chặt, chân không chịu bước, nước mắt giàn giụa:
    - Con không muốn đến trường đâu! – cậu bé bảo mẹ - con muốn ở nhà với mẹ cơ!
    Con thích đồ chôi và thích ở nhà. Mẹ cho con ở nhà với mẹ đi!
    Mẹ Nga nắm tay bé nhỏ của Quân và thì thầm vào tai bé:
    - nhiều khi chúng ta phải làm những việc mà mình không muốn! Nhưng mẹ tin con sẽ thích đến trường. Ở trường con sẽ có nhiều bạn mới, có nhiều đồ chơi mới. Cô giáo sẽ dạy con nhiều điều mới!
    Mẹ nói thêm:
    -Mẹ biết một bí mật tuyệt vời sẽ giúp con cảm thấy những gày đến trường cũng ấm áp và dịu êm như khi con ở nhà.
    Quân quệt nước mắt, có vẻ chú ý lắng nghe:
    - Điều bí mật gì hả mẹ?
    Mẹ bảo:
    - Một điều bí mật có từ rất lâu, bà ngoại con kể cho mẹ và bà ngoại lại được cụ ngoại của con kể cho, điều bí mật ấy là Bàn tay có nụ hôn.
    Bé Quân ngạc nhiên:
    -Bàn tay có nụ hôn là thế nào hả mẹ?
    Mẹ Nga nắm lấy bàn tay trái của Quân và xòe những ngón tay bé xíu của bé ra giống như hình cái quạt giấy. Mẹ cúi thấp xuống, đặt một nụ hôn vào chính giữa lòng bàn tay con.
    Bé Quân cảm thấy nụ hôn của mẹ chạy từ bàn tay lên cánh tay, chạy thẳng vào tim. Khuôn mặt bé cũng ửng hồng vì một cảm giác thật ấm áp.
    Mẹ Nga mỉm cười:
    - Bây giờ thì mỗi lúc con cảm thấy sợ hãi, lo lắng, con hãy áp bàn tay này vào má và con sẽ cảm thấy lúc nào mẹ cũng ở bên con.
    Mẹ Nga nắm lấy bàn tay của Quân, cẩn thận khép những ngón tay của bé lại. Mẹ bảo:
    - Từ giờ trở đi, con đừng để mất nụ hôn này nhé! Nhưng con có biết điều kỳ diệu này không, Kể cả khi con rửa tay thì nụ hôn ấy cũng không bị mất đi đâu!
    Bé Quân rất yêu đôi bàn tay có nụ hôn của mình. Bây giờ bé biết rằng tình yêu thương của mẹ dành cho bé sẽ theo bé đi đến bất cứ nơi đâu, kể cả khi ở trường bé không có mẹ.
    Đêm hôm đó trước khi đi ngủ, bé quay sang mẹ thì thầm:
    -Mẹ đưa tay của mẹ đây!
    Cậu bé nắm lấy bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ, cậu mở những ngón tay dài của mẹ ra, cậu đặt một nụ hôn thật lậu vào chính giữa bàn tay mẹ và thủ thỉ:
    -Bây giờ mẹ cũng có Bàn tay có nụ hônrồi! Khi ở cơ quan nếu mẹ nhớ con thì mẹ cũng áp bàn tay này vào má, con sẽ ở bâb cạnh mẹ, con yêu mẹ lắm!
    Mẹ Nga đến cơ quan vẫn cảm thấy hơi ấm nụ hôn của bé Quân trong lòng bàn tay mình và mẹ tưởng như nghe thấy từ trái tim mình tiếng hát thì thầm “Con yêu mẹ lắm”!
    Bàn tay có nụ hôn là một món quà tặng quý báu từ cuộc sống được truyền khắp mọi nơi. Qua mọi thời kì, đến với mọi người, nó giúp cho những người yêu thương được gần nhau hơn.

    Phỏng theo truyện kể của Thanh Nga
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #22
    Bạn mới

    Lớp mẫu giáo của Hà có thêm bạn mới. Tên bạn ấy là Hoa. Cả lớp cứ xì xào, chỉ chỏ vào bàn tay trái của bạn ấy.
    “Kỳ lạ lắm, thật đấy!” – Tí sún thì thầm với Hà như thế. Hà vờ đi uống nước rồi liếc nhìn. Ừ, mà lạ thật. Mấy ngón tay của bạn ấy quắp lại, bé tẹo.
    Đến lúc nghỉ trưa, cả lớp cứ đùn đẩy nhau không ai chịu nằm cạnh Hoa. Cuối cùng Tí sún bảo:
    -Oẳn tù tì, ai thua thì phải nằm cạnh bạn mới nhé!
    Hà thua, Hoa nằm ngoài cùng rồi đến Hà. Các bạn đã ngủ khì từ khi nào, nhưng Hà không sao ngủ được. Hà hé mắt nhìn sang Hoa đang nằm im bên cạnh. Hàng mi bạn ấy khe khẽ động đậy. Bạn ấy cũng chưa ngủ. BÀn tay bị tật giấu chặt vào trong lòng. Nước mắt lặng lẽ chảy xuống chiếc gối bông.
    Buổi chiều, cô giáo dạy cả lớp tập múa:
    - Các giơ tay ra phía trước nào!
    Hoa lúng túng rồi mếu máo:
    - Thưa cô con không múa được !
    Cả lớp nhìn về phía bạn mới. Hoa chợt ngồi thụp xuống sàn, giấu bàn tay trái vào lòng và òa khóc nức nở. Cô giáo bước lại ôm Hoa vào lòng:
    - Nín đi con, cô thương!
    Rồi cô nghẹn ngào nói:
    - Cô đã tận mắt nhìn bàn tay tật nguyền của bạn Hoa biết trông em và nấu cơm đỡ mẹ. Cô nghĩ, bàn tay ngoan ấy phải được cả lớp yêu thương chứ! Chỉ những bàn tay lười, bàn tay bẩn không rửa mới là bàn tay xấu và đáng chê cười thôi, có phải không các con?
    Nghe cô nói, Hà thấy thương Hoa quá. Hà nhớ lại những giọt nước mắt của Hoa buổi trưa. Thế là Hà chạy lại nắm tay Hoa:
    - Tớ là Hà!
    Cô giáo mỉm cười:
    - Hà ngoan lắm!
    Các bạn khác cũng lần lượt xúm lại:
    - Tớ là Dung.
    - Tớ là Phương.
    Tí sún thấy vậy vội chen vào:
    - Còn tớ là Tí sún. Hoa ơi, tí nữa chúng mình chơi trò chơi em bé ăn bột nhé!
    Cô giáo gật đầu:
    - Có thế chứ! Bạn bè trong lớp như con một nhà, các con phải biết yêu thương đoàn kết thì cô mới vui.

    Thu Hằng
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #23
    Báo gấm suýt ngã

    Có một con báo gấm con không ngoan, chẳng chịu đi học, suốt ngày rong chơi, leo trèo cây cối.

    Một hôm báo gấm leo lên cây, bò ra đầu mút của một cành cộc. Gió bắt đầu thổi mạnh. Cành cộc lắc la lắc lư lay động. Báo gấm không làm sao quay đầu bò vào được. Nó sợ quá, đầu váng, mắt hoa, miệng khóc tu tu:

    - Ối trời ơi, mẹ ơi, có ai đấy không, cứu tôi với! Cứu tôi với!

    May quá, gia đình nhà khỉ mặt đỏ ở gần đó, nghe tiếng kêu, cả nhà vội chạy ra cứu báo gấm. Khỉ bố, khỉ mẹ và cả hai khỉ con leo cả lên cành cộc đó, nhún mạnh cho cành cây oằn xuống gần mặt đất, báo gấm liền nhảy xuống, vui mừng nói:

    - Cháu xin cảm ơn gia đình bác khỉ thật nhiều! Không có gia đình bác giúp đỡ, chắc cháu bị ngã từ cành cao xuống, sẽ chết mất, gia đình bác đã cứu sống cháu!

    Hôm sau, báo gấm con xách một nải chuối tiêu đến làm quà tạ ơn gia đình khỉ mặt đỏ. Từ đó về sau, báo và khỉ trở thành bạn thân.
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #24
    Bé Minh Quân dũng cảm
    (Lớp mầm)

    Nhà bé Minh Quân có một chú mèo vàng rất ngoan. Mimh Quân yêu nó lắm. Ngày chủ nhật bố mẹ vắng nhà. Bé Minh Quân và Mèo vàng được dịp nô đùa thỏa thích, mãi đùa nghịch, chẳng may tay Minh Quân gạt phải lọ hoa, lọ hoa rơi xuống vỡ tan tành. Chiều bố mẹ về Minh Quân mach :

    - Bố ơi! Con Mèo nghịch, đánh vỡ bình hoa rồi.

    Thế là Mèo vàng bị phạt, nó bị bố xích lại và không được ăn cá. Tối đến nằm trên giường nghe tiếng mèo vàng kêu meo meo. Minh Quân không sao ngủ được. Minh Quân vùng dậy, chạy đến bên bố và thú nhận tất cả rồi xin bố tha cho mèo. Bố ôm Minh Quân vào lòng và khen:

    - Con trai bố trung thực và dũng cảm lắm.

    Minh Hương kể
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #25
    Bé thử nghĩ xem nào
    (Lớp Mầm)

    Thỏ ngồi bên cửa sổ tập vẽ. Bỗng cửa sổ tung ra. Ối! Giấy bay lung tung cả rồi. Thỏ kêu to. Thỏ nhìn lên trời thấy rất nhiều diều đang bay, Thỏ cầm lấy lá cờ nhỏ chạy ra vườn, cờ cũng bay phần phật. Rồi cái chong chóng cũng quay tít. Đố bé biết, nhờ đâu mà mọi vật bay được như vậy?

    Vũ Bội Tuyền
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #26
    Bê mẹ - Bê con
    (lớp lá)


    Sau những ngày trời liên tiếp đổ mưa, sáng nay nắng ấm, mọi cảnh vật như tươi tỉnh, những đám cỏ non vươn lên xanh mơn mởn. Ba mẹ con chị Bê nhanh chân bước ra khỏi nhà. Như thường lệ, Bê mẹ dắt hai con ra phái cuối làng, nơi đây là một vùng đất trồng cỏ có đường sắt chạy ngang giữa hai làng.
    Hai chú bê con chạy nhảy quanh mẹ một lúc lâu, chúng cảm thấy đói, cả hai xin mẹ đi tìm cỏ non để ăn. Bê mẹ dặn:
    -Các con tìm cỏ quanh đây, không được băng qua dường sắt nguy hiểm lắm đấy!
    Cả hai hớn hở chạy đi tìm cỏ non. Nhìn những đám cỏ xanh mơn mởn, cả hia cùng mải mê ăn., vượt lên gần đường sắt, quên cả lời mẹ dặn.
    Mải mê gặm cỏ, một lúc sau, Bê mẹ nhìn quanh quẩn không thấy hai con đâu, liền gọi to mấy tiếng: “Be…be!” nhưng chẳng thấy hai con trả lời. Bê mẹ vội vã đi tìm con. Bỗng từ đằng xa, Bê mẹ nhìn thấy hai con đang đến gần đường sắt, Bê mẹ vội chạy đến, gọi hai con dừng.
    Vừa lúc đó, đòan tàu vừa tiến đến cùng với tiếng còi tàu làm hai chú Bê con giật bắn cả người.
    Nguy hiểm đã qua, ba mẹ con ôm nhau mừng rỡ. Nhìn thấy mồ hôi ướt đầm của mẹ, hai chú Bê con vô cùng hối hận và xin lỗi mẹ.
    - Thưa mẹ, chúng con xin lỗi mẹ, từ nay về sau chúng con sẽ vâng lời mẹ không đến gần đường sắt nữa!. Bê con lí nhí nói.
    Hai con biết nhận lỗi là tốt, các con phải biết vâng lời mẹ, không nên gặm cỏ hoặc chơi gần đường sắt rất nguy hiểm – Bê mẹ căn dặn bê con.
    - Hai chú Bê con đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn mẹ, cuối cùng không ai bảo ai, cả hai cùng nhìn xuống con đường ray dài thăm thẳm.

    Trần Thị Khánh Dung
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #27
    Biển sông và suối
    (Lớp Mầm)


    Một bác nông dân tranh luận với một bác nông dân khác là bác ta có thể uống rất nhiều nước. Bác ta nói :
    - Tôi có thể uống cạn biển
    - Anh không uống nổi. Bác kia nói.
    - Uống nổi ! Cược nào ! Tôi cược một ngàn đồng tiền vàng là tôi có thể uông cạn sạch được biển.
    Sáng ra người ta kéo đến gặp bác nông dân :
    - Thế nào, ta đi uống cạn biển hay nộp đây một ngàn đồng tiền vàng !
    Bác nông dân trả lời :
    - Tôi đã nhận uống cạn biển, tối sẽ uống cạn. Nhưng tôi không nhận uống tất cả các con sông. Các người hãy chặn tất cả sông, suối lại không cho nước chảy vào biển, bấy giờ tôi sẽ uống cạn biển.

    Lép Tôn – Xtôi
    (Trong tập - Kiến và chim bồ câu. Thúy Hoàng dịch)
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #28
    Bó hoa tặng bà

    Bà ngoại của Voi con bị bệnh phải vào bệnh viện nằm. Đi học về, Voi con xin phép mẹ vào bện viện thăm bà. Trên đường đi, Voi con thấy bác Dê đang vác trên vai một bao gạch lạch bạch đi từng bước một. Voi con vội chạy tới nói với bác: “Bác Dê ơi! Để cháu giúp bác”. Thế là chú Voi dùng vòi của mình nhấc bao gạo lên một cách nhẹ nhàng và đưa về tận nhà bác Dê.

    Khi Voi con đi qua một vườn hoa, chú nhìn thấy Cún con đang tưới hoa. Cún con chạy đến bên giếng để múc nước, do bất cẩn nên để gàu rơi xuống giếng. Cún con ngẩn ngơ nhìn theo chưa nghĩ ra cách gì để lấy cái gàu lên. Voi con thấy vậy chạy lại nói: “Không việc gì, để tớ giúp cho”. Voi con thò cái vòi dài của mình xuống vớt gàu lên, lại còn múc đầy một gàu nước nữa. Cún con rối rít cám ơn và chạy đi hái một bó hoa tươi thắm tặng Voi con.

    Voi con mang bó hoa đến bệnh viện. Vừa trông thấy bà, chú đã reo lên: “Bà ơi! Bà xem cháu đem đến cho bà cái gì đây.” Voi con dâng bó hoa lên trước mặt bà và nói: “Cháu tặng bà. Chúc bà chóng khỏe”. Bà ngoại cám ơn Voi con và nói: “Hoa đẹp lắm, cháu hái ở đâu vậy?”. Voi con kể cho bà ngoại nghe mình có bó hoa như thế nào. Nghe xong, bà ngoại ôm Voi con vào lòng và khen Voi con: “Cháu bà giỏi lắm, biết giúp đỡ người khác. Đây là bó hoa đẹp nhất".
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #29
    Bu Bu tập trồng cây

    - Bu Bu con trông nhà nhé! Ba phải ra vườn đây.
    - Ba ơi, cho con giúp ba với? Con cũng muốn trồng trọt giống ba
    - Được thôi, Bu Bu à. Nhưng con không cần nhiều thứ như thế đâu. Này, con cầm lấy cái xẻng, cái cào và bình tưới.
    - Ba ơi, đây là rau gì vậy?
    - Á, đó là rau cải, rau dền, có củ cải trắng nữa đấy.
    - Con xem ba làm này. Trước hết, cào cho kỹ… Cẩn thận, đừng cào vào cải trắng nhé!
    - Hạt giống đây. Con gieo xuống chỗ đất này đi. Gieo hạt xong rồi, sau đó con lấy đất phủ lại.
    - Ba cho con tưới nước với.
    - Ứ, giỏi lắm! Từ từ nha, ướt quần áo hết. Bây giờ chỉ còn chờ hạt mọc lên. Hôm nay con làm việc tốt lắm. Ta về nhé ?
    - Không con ở lại đây. Mấy cái hoa này lâu quá chưa chịu mọc lên há? Thử đào cái lỗ nhỏ xem sao. Ba ơi, sao hoa chưa chịu mọc lên?
    - Chưa đâu con ạ! Phải vài ngày nữa.
    - Ồ nhìn kìa, mới có một đêm thôi mà cây đã mọc kín luống. Bu Bu, con xem này. Vườn nhà mình đẹp quá!
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #30
    Cá cầu vồng
    (Lớp lá)

    Trứơc kia, cá Cầu Vồng là con cá đẹp nhất trong biển cả. Vì luôn nghĩ rằng mình đẹp nên cá Cầu Vồng rất kiêu căng và không chơi với những con cá khác.
    Có một lần, cá Xanh nhỏ đến hỏi cin cá Cầu Vồng một cái vẩy lóng lánh. Cá Cầu Vồng chỉ cười lớn và nói:
    - Không bao giờ!
    Từ đó, tất cả cá dần dần dần rời xa, Không chuyện trò và chơi với cá Cầu Vồng nữa. Cá Cầu Vồng rất buồn nên đi hỏi cua:
    - Anh cua ơi, tại sao không ai thcíh tôi vậy?
    Cua trả lời:
    - Cô đi hỏi bác Tôm Hùm đi. BÁc ấy thông minh lắm.
    Cá Cầu Vồng tìm đến bác Tôm Hùm và hỏi:
    - Bác Tôm Hùm ơi, tại sao không ai thcíh tôi vậy?
    Bác Tôm Hùm chậm rãi trả lời:
    - Hãy chia cho các bạn những cái vẩy của cháu. Cahú sẽ không được đẹp như trước nhưng cháu sẽ có rất nhiều bạn.
    Cá Cầu Vồng đáp lại thật nhanh:
    - Cháu không thể làm như vậy!
    Đột nhiên Cá Xanh Nhỏ mon men bơi tới và hỏi:
    - Cá Cầu Vồng ơi! Cho tôi xin một cái vẩy. Cá Xanh Nhỏ vui quá, bơi vòng quanh cá Cầu Vồng. Thấy vậy cá Cầu Vồng cũng vui theo và cả hai cùng bơi vòng quanh bác Tôm Hùm.
    Nghe tin. Tất cả cá trong biển sắp hàng để xin vẩy của cá Cầu Vồng. Cá Cầu Vồng cho dần dần những cái vẩy xinh đẹp của mình. Cuối cùng, Cá Cầu Vồng chỉ còn một cái vẩy. Như lời bác Tôm Hùm nói, cá Cầu Vồng không còn đẹp như trước nữa. Bây giờ cá Cầu Vồng có rất nhiều bạn và là con cá vui nhất trong biển cả.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #31
    Cá cầu vồng can đảm
    (Lớp lá)

    Xa tít ngoài đại dương, có môt đàn cá tụ tập bên nhau. Đó là giống cá đặc biệt, mỗi con đều có những cái vẩy long lánh. Kể từ khi cá Cầu Vồng phân phát lớp vẩy đẹp của mình cho đàn cá chung quanh, thì tất cả trở thành bạn thân, làm gì cũng có nhau. Chúng bơi chung, chơi chung, ăn chung và khi nghỉ ngơi, chúng cũng quây quần bên nhau.

    Đàn cá sống êm đềm bên nhau, không thèm để ý đến những giống cá khác. Một hôm, giữa lúc chúng đang chơi trò chơi đuổi bắt, bỗng có chú cá nhỏ đuôi vằn bơi lạc tới, cả bầy nhìn chú với những ánh mắt xa lạ.
    Chú cá đuôi vằn lên tiếng nói:
    - Các bạn cho tôi chơi chung với, được không?
    Một con trong bầy đáp lại ngay:
    - Chúng tôi đang chơi trò đuổi bắt. Đứa nào bị chộp vào vẩy là thua. Anh không có vẩy như tụi tôi, làm sao chơi được!
    Chú cá đuôi vằn hỏi thêm:
    - Phải có vẩy đặc biệt mới chơi được hay sao?
    - Dĩ nhiên rồi! – một chú cá trong bầy trả lời – Thôi, tụi mình chơi tiếp đi. Đừng để ý đến nó nữa.
    Nói xong cả bầy quay về với trò chơi dang dở.
    Nhưng cá Cầu Vồng lấy làm áy náy lắm. Vì không muốn mất lòng bầy cá bạn nên Cầu Vồng không dám lên tiếng nói giúp chú cá đuôi vằn kia. Cá Cầu Vồng từ từ bơi ra nhập bọn cùng nhóm bạn cá, nhưng trong lòng cảm thấy hơi xấu hổ.

    Chú cá nhỏ đuôi vằn một mình bơi quanh ghềnh đá. Buồn rầu nhìn đàn cá chơi đùa với nhau. Cuộc chơi vui quá, lũ cá lao vùn vụt, ngụp lặn đuổi bắt nhau dưới làn nước trong xanh những lớp vây lóng lánh sáng.

    Trong khi đó cá Cầu Vồng nhớ lại cái cảm giác cô đơn hồi trước mà chính nó đã trải qua. Ngày ấy tất cả mọi con cá khác đều không chơi với nó vì nó không san sẻ cho ai lớp vẩy rực rỡ của mình. Bây giờ thì ai cũng thích rủ cá Cầu Vồng cùng chơi vì nó đã chia vẩy đẹp của mình cho các con cá khác.

    Mải chơi nên chẳng đứa nào biết rằng có sự nguy hiểm đang sắp xảy ra quanh ghềnh đá…
    Một con cá mập bất chợt như mũi tên phóng vụt tới giữa bầy cá nhỏ. Lũ cá hoảng hốt chạy tứ phía, tìm chỗ ẩn núp.
    May quá, chúng tìm được chỗ trốn an toàn sau khe đá. Con cá mập lớn quá chui qua không lọt.
    Nhưng riêng chú cá đuôi vằn thì lội vào không kịp. Cá Cầu Vồng nhìn ra, vô cùng lo sợ.
    Con cá nhỏ bên cạnh hỏi:
    - Chuyện gì vậy?
    Cá Cầu Vồng đáp:
    - Chú cá đuôi vằn còn kẹt ngoài kia. Chỉ còn mình nó! Tụi mình phải nhanh lên giúp nó, không thôi nguy mất!
    Vừa nói dứt lời, cá Cầu Vồng bơi ra và gọi bạn bè:
    - Các bạn theo tôi mau!
    Cả bầy cá lo sợ, nhưng chúng biết việc phải làm. Chúng cùng nhau bơi theo cá Cầu Vồng và chẳng bao lâu chúng trông thấy chú cá đuôi vằn nhỏ bé đang lội vùng vậy trườc cái miệng hãi hùng của cá mập. Cá Cầu Vồng thấy chú cá đuôi vằn sắp kiệt sức mất rồi!
    - Mau lên! Xông vào cứu nó!
    Cá Cầu Vồng hô lớn. Thế là tất cả đàn cá nhất loạt lao về phía cá mập. Cá mập lúng túng, quay bên này, quẹo bên kia, chộp bên phải, đớp bên trái, cho đến khi mắt hoa cả lên!
    Nhờ vậy, cá Cầu Vồng lặng lẽ đưa được chú cá đuôi vằn thoát ra chỗ an toàn. Chú cá đuôi vằn nhỏ nói:
    - Anh thật là can đảm! Cám ơn anh đã cứu tôi!

    Rồi cả bầy nhìn theo con cá mập mệt mỏi bơi đi chỗ khác.
    Khi tất cả đàn cá đã an toàn trở về ghềnh đá, chúng cùng nhau đón mừng chú cá đuôi vằn nhập bọn. Cá Cầu Vồng bảo:
    - Ở lại đây chơi với tụi tôi nhé!
    Cá đuôi vằn hỏi:
    - Tôi không có vẩy như các bạn, làm sao chơi được?
    Một con cá nói:
    - Bạn không có vẩy như chúng tôi, nhưng bạn có vi giống chúng tôi. Vậy thì mình đổi trò chơi. Thay vì đụng vào vẩy thì đứa nào bị đụng vào vi là thua!
    Cả bầy reo hò đồng ý và lao ra chơi đùa giữa dòng nước trong xanh.
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #32
    Cá chép con
    (Lớp lá)

    Cá chép con muốn rủ cua đi chơi nhưng tìm mãi chẳng thấy cua đâu. Chép con liền đi hỏi ếch xanh. Ếch xanh bảo:
    - Cua đi ẩn náu để lột xác rồi!
    Chép con nghĩ bụng: “Quái lạ, tại sao cua lại phải lột xác nhỉ?” Chép con đi hỏi ốc vặn, ốc vặn cũng chẳng biết gì hơn. Chép lại hỏi:
    - Ốc vặn có phải lột xác không?
    Ốc vặn phì cười trả lời:
    - Không, vỏ của tôi lớn dần theo cơ thể nên tôi không cần phải lột xác đâu.
    Chép con liền đi hỏi trai con:
    - Cậu có biết vì sao cua phải lột xác không? Và cậu có phải lột xác không?
    Trai lắc đầu:
    - Vì sao cua phải lột xác thì tớ chịu. Còn tớ, vỏ của tớ tăng từng vòng theo cơ thể lớn phồng lên nên không phải lột xác.
    Về nhà Chép con hỏi mẹ, mẹ cũng không biết vì sao. Chép con lại thắc mắc:
    - Thế họ nhà cá Chép chúng ta có phải lột xác không ạ?
    Cá Chép mẹ nở một nụ cười tươi trên đôi mội đỏ tươi trả lời:
    - Ôi, con của mẹ thật ngốc nghếch! Chúng ta có vảy chứ đâu có mai như cua. Mỗi năm vảy của ta tăng thêm một hàng, cứ đếm số hàng vảy trên mình là biết tuổi của chúng ta con ạ!
    Mấy hôm sau, Chép con gặp cua liền hỏi:
    - Tại sao bạn phải lột xác vậy?
    Cua trả lời rất tự nhiên:
    - Họ nhà cua chúng tôi phải lột mai thì mới lớn lên được!
    Chép con ngắm nhìn cua một lát rồi reo lên:
    - A! Đúng rồi. Nhìn bạn lớn hơn mấy hôm trước rồi đấy!
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,084 Bài viết

    • 2,891 Được cảm ơn

    #33
    Cá diếc con
    (Lớp lá)
    Nguyễn Đình Quảng


    Đàn cá diếc mới lớn đang tung tăng bơi lội, nô đùa trong hồ nước. Nhìn cái gì, Diếc con cũng thấy lạ. Bỗng có Bác Rùa từ đâu bơi tới.
    Diếc con tròn mắt nhìn. Lạ quá, cùng ở dưới nước mà bác ấy không giống họ hàng nhà cá: Cái đầu thò ra, thụt vào. Cái đuôi ngắn ngun ngủn. cái “nhà” trên lưng thật nặng nề. Lại còn bốn cái chân thô kệch nữa chứ!
    Diếc con lại thấy từ bác cá Chép, cá Mè, cá Chuối đến chú Rô, Mương… Khi gặp bác Rùa đều chào rất lễ phép, kính trọng.
    Diếc con chê bác Rùa xấu xí. Diếc mẹ biết vậy liền kể:
    - Bác Rùa cao tuổi nhất, hiểu biết nhất vùng hồ này. Nhờ có bốn chân, bác hồ lên được bờ, biết nhiếu cảnh, nhiều chuyện trên cạn. Bác rất tốt bụng, hay giúp đỡ người khác.
    Buổi chiều kia, Diếc con bơi lửng lơ sát mặt nước, say sưa ngắm lão chim có bộ lông xanh biếc, tuyệt đẹp! Lão bay đứng lại như treo trên không trung, thật tài!
    Chợt lão chim rơi tõm xuống nước, rồi lại bay lên ngay. Diếc nghĩ lão chim cũng nghịch nước! Thoắt cái lão đứng như treo trên đầu Diếc con, nhìn Diếc chăm chú.
    Bỗng lão chim lão chim lao vút xuống đầu Diếc, cùng lúc luồng nước mạnh mang một bóng đen to lớn ào tới, nhấn Diếc con chìm sâu xuống. Diếc con được bác Rùa cứu thoát khỏi lão Bói cá.
    Biết chuyện, Diếc mẹ dẫn con đến cảm ơn bác Rùa. Thì ra, chính cái “nhà” nặng nề trên lưng bác Rùa đã che chắn, cứu Diếc con thoát khỏi mỏ lão Bói cá độc ác.
    Diếc con rất nhớ ơn bác rùa. Mỗi lần gặp bác Rùa, Diếc lễ phép chào:
    - Cháu chào bác Rùa ạ!
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    • 3,084 Bài viết

    • 2,891 Được cảm ơn

    #34
    Cá và Chim
    (Lớp mầm)


    Có một chú chim đậu trên cành cây. Thấy chim cá bèn bơi lại gần. Cá rủ chim:
    - Này bạn chim ơi!
    Chim có biết bơi.
    Xuống đây mà chơi
    Thích lắm! Thích lắm!

    Chim nói với cá:
    - Ơi bạn cá ơi!
    Chim không biết bơi
    Chim không biết bơi
    Chim có đôi cánh
    Chim bay trên trời

    Cá nghĩ một lát rồi bảo chim:
    - Không sao chim ơi
    Cá bơi dưới nước
    Chim bay trên trời
    Ta cùng đi chơi
    Thích lắm! Thích lắm!

    Thế rồi, cá và chim rủ nhau đi chơi, cá bơi dưới nước, còn chim bay lên trời.
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 3,084 Bài viết

    • 2,891 Được cảm ơn

    #35
    Cái áo của thỏ con
    (Lớp mầm)
    THANH HIỀN


    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
    Thỏ mẹ nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo vàng, có viền mầu nâu giống như áo của Hổ. Thỏ con sung sướng mặc áo mới vào rồi xin phép mẹ ra đường chơi. Vừa lúc đó có mấy chú mèo con tung tăng chạy tới, Thỏ con liền gọi:
    - Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào!
    Mèo con hỏi:
    - Thế tên bạn là gì?
    Thỏ con trả lời:
    - Tên tôi là Thỏ con.
    Mấy chú Mèo con ngạc nhiên nhìn Thỏ con rồi nói:
    - Thỏ gì mà mặc áo giống Hổ thế kia? Thôi đúng là Hổ rồi!
    Thế là mấy chú Mèo hoảng sợ nấp vào sau bụi rậm. Thỏ con còn trơ lại một mình, chẳng biết chơi đùa ai cả. Thỏ con lủi thủi đi về nhà và nói với mẹ:
    - Mẹ ơi, con không thích mặc áo giống Hổ đâu. Mẹ may cho con một cái áo khác cơ.
    Thỏ mẹ lại nghỉ và cuối cùng đành may cho Thỏ con một cái áo màu đỏ chót giống như áo của Cáo. Thỏ con thích quá, mặc luôn áo mới rồi chạy ra đường chơi. Lúc ấy có hai chú Bê con đang đùa húc nhau bằng những cái sừng mới nhú, Thỏ con lại gần và nói:
    - Các bạn ơi, cho tôi cùng chơi với nào!
    Hai chú Bê con hỏi:
    - Thế tên bạn là gì?
    Thỏ con trả lời:
    - Tôi là Thỏ con.
    Bê con nói:
    - Sao Thỏ lại mặc giống con Cáo thế kia? Thôi đúng là Cáo rồi!
    Hai chú Bê dương sừng lên quát to:
    - Không ai thèm chơi với Cáo. Đồ gian ác, hãy cút đi!
    Thỏ con sợ hãi chạy về nhà. Thỏ con vừa khóc thút thít, vừa mách mẹ:
    - Mẹ ơi, con không thích mặc áo đỏ giống con Cáo đâu. Mẹ may cho con một cái áo khác cơ.
    Thỏ mẹ lại nghĩ, nghĩ mãi, cuối cùng Thỏ mẹ đành bảo con:
    - Thôi con cứ mặc áo bông trắng của con vậy! Thỏ con phụng phịu mặc áo trắng rồi ra đường chơi. Ngoài đường có rất nhiều con vật đang chơi đùa vui vẻ. Thỏ con rụt rè nói:
    - Các bạn ơi cho tôi cùng chơi với nào!
    Các con vật xúm lại hỏi:
    - Thế tên bạn là gì?
    Thỏ con trả lời:
    -Tôi tên là Thỏ con.
    - Ôi, tên bạn hay quá. Cái áo trắng của bạn vừa đẹp, vừa sạch. Bạn lại đây chơi với chúng tôi đi!
    Thế là Thỏ con, Mèo convà cả Bê con nữa cùng chơi với nhau rất vui vẻ.
    Từ đấy trở đi Thỏ con rất thích cái áo bông trắng của mình và không đòi mẹ may cho áo khác nữa.
    Các cháu thử đón xem vì sao Thỏ con lại thích mặc áo bông trắng?

    #34
    Bố yêu Bi Bông nhất trên đời:Laughing:
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #36
    Cái đuôi của Sóc Nâu
    (Lớp lá)
    Bích Hồng


    Sóc Nâu có cái đuôi bông thật tuyệt vời. Nó thường hênh hoang:
    - Cái đuôi của tớ đẹp nhất nên tớ là đứa trẻ xinh đẹp nhất, tuyệt vời nhất! tớ sẽ đi khắp khu rừng để cho mọi người thấy…
    Rồi Sóc Nâu bắt đầu lên đường. Gặp Gấu Đen, nó hí hửng chìa cái đuôi ra khoe. Gấu Đen bảo:
    - cái tát của Gấu này mới tuyệt vời. Chú này có muốn thử không?
    Sóc Nâu lắc đầu. Nếu bị Gấu tát thì chắc là đau lắm. Sóc nâu xấu hổ bỏ đi.
    Một lúc sau, Sóc Nâu gặp Hổ Vằn. Nó lại đem cái đuôi ra để khoe. Lão Hổ Vằn gầm lên một tiếng động trời
    - Móng vuốt cảu laòi Chú Sơn Lâm chúng ta mới là tuyệt vời, hiểu chưa, nhóc con?
    Sóc Nâu sợ qaú chạy biến vào rừng sâu.
    Ở nhà, Sóc mẹ đi tìm mãi mà không thấy Sóc Nâu đâu. Khi trở về, gặp trận mưa to. Sóc mẹ bị ướt và cảm lạnh.
    Lũ thú nhỏ thương Sóc mẹ lắm, chúng rủ nhau đến săn sóc Sóc mẹ. Thỏ thì kiếm hạt dẻ, khỉ vào rừng tìm lá thuốc, Hoẵng ra suối lấy nước….Tất cả chỉ mong cho Sóc mẹ mau khỏi. Hươu Sao nói:
    - Cháu cạhy nhanh như gió. Cháu sẽ đi tìm bạn Sóc Nâu về!
    Ròng rã một ngày trời, Hươu Sao mới tìm thấy Sóc Nâu đang ngồi dưới góc cây, người run cầm cập vì đói và rét. Sóc Nâu òa khóc:
    - Ở đây sợ lắm, chỉ tòan là thú dữ, chẳng ai thèm để ý cái đuôi của tớ. Hu…hu…hu…
    - Thế sao cậu không về nhà, mẹ cậu lo lắm đấy? – Hươu Sao trách.
    - Nhưng tớ bị lạc đường…hu…hu…
    - Thôi, nín đi, để tớ đưa về!
    Về đến nhà, Sóc Nâu kể về chuyến đi cho mẹ nghe. Sóc mẹ bảo:
    - Cái đuôi bông dù có đẹp thì cũng chưa hẳn là tuyệt vời. Chỉ có những người bạn tốt khiêm tốn và sẵn lòng giúp đỡ người khác mới là những đứa trẻ tuyệt vời.
    Bây giờ Sóc nâu đã hiểu. Sóc nâu cảm ơn các bạn và nói:
    - Cho tớ được nhập hội nhé! Tớ muốn trở thành người tuyệt vời như các cậu mà!
    • 2,456 Bài viết

    • 1,827 Được cảm ơn

    #37
    Cái mồm
    (Lớp chồi)
    Trích trong “truyện ngụ ngôn" NXB VHDT,1998
    Phùng Thành Chúng


    Vốn đa sự, một hôm mồm nhận ra: cùng trên một khuôn mặt mà tai và mắt có đôi, cả mũi, tiếng là có một nhưng cũng có hai… lỗ. Duy mồm là thiệt thôi - chỉ có một! Chưa hết, tuy hai, nhưng tai chỉ nghe, mắt chỉ nhìn, mũi chỉ ngửi, ngoài ra có được tích sự gì nữa đâu! Còn mồm có một nhưng phải đảm đương biết bao nhiêu việc: ăn này, nói này, cười này. Đấy là chưa kể gặp những khi mũi không thở kịp, mồm còn phải thở hộ cả mũi nữa. Vậy đáng lý ra phải bốn mồm mới công bằng. Cùng lắm là hai như tai, mắt và mũi. Nghĩ thế mồm quyết tâm lên tận thiên đình gặp mười hai bà mụ để kêu oan.

    Trên đường, mồm gặp hai người đi ngược chiều. Một người luôn mồm lải nhải, người kia bực quá dừng lại gắt: “Người đâu mà … mồm !”

    Mồm giật mình: “Đúng là xưa nay chỉ thấy người ta kêu lắm… mồm, chứ có thấy ai kêu lắm tai, lắm mắt, lắm mũi bao giờ đâu! Có một còn thế, nữa là bốn mồm thì loạn!”

    Nghĩ thế, mồm quay về nhà và “câm như miệng hến".
    • 17 Bài viết

    • 18 Được cảm ơn

    #38
    đọc những câu chuyện của các bé thật đơn giản mà sâu sắc. Cám ơn tất cả các thành viên biên tập "truyện ngắn kể cho bé từ nhà trẻ đến mẫu giáo có tính giáo dục cao". Cám ơn tấm lòng nhiệt thành của các bạn dành cho các cháu.
    Nếu có thời gian tôi hy vọng các bạn lại tiếp tục biên tập và hoàn thành câu chuyện ngắn kể cho bé có tính giáo dục cao này.
    • 928 Bài viết

    • 264 Được cảm ơn

    #39
    chủ top đâu rồi?? hic??

    BB: 3.6kg, 1M: 5kg, 2M: 6kg, 3M: 7kg, 4M: 7.5kg, 6M23d: 8,2kg, 9M19d: 8,8kg, 11M: 9,2kg, 12M: 9kg
    TT: 3.2kg, 2M20: 6,9kg, 10M: 8,9kg
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • 12 Bài viết

    • 5 Được cảm ơn

    #40
    trên socnhi.com nó còn có cả truyện có người kể cho, giao diện đẹp lắm các mẹ ạ, giọng mềnh nó không đc truyền cảm như giọng các cô trên ý nên cứ em cứ cho bé nhà mình lên đấy ngồi nghe các bạn sóc kể chuyện, free đấy các mẹ ạ :">
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)