Sách - Truyện - Thơ

Truyện Ngắn: Kể cho bé từ nhà trẻ đến mẫu giáo có tính giáo dục cao

Đến trả lời mới nhất
  • 29 Lượt chia sẻ
  • 53.6K Lượt đọc
  • 49 Trả lời

9 Người đang theo dõi

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5
    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #1
    Truyện kể cho bé từ Nhà trẻ đến Mẫu Giáo

    Mục Lục

    Mình sẽ post các truyện theo MỤC LỤC nếu bạn nào cần lấy trước lời bài hát nào cho bé thì gửi đề nghị cho mình vào hộp tin nhắn mình sẽ gửi vào hộp tin nhắn của bạn. H.C.H


    A
    1. Ai biết ăn dè (lớp lá)
    2. Ai đáng khen nhiều hơn?
    3. Ai quan trọng hơn?
    4. Ai quan trọng nhất?
    B
    5. Ba ba tìm nhà
    6. Ba con gấu (lớp mầm)
    7. Ba điều ước
    8. Ba ngọn đèn
    9. Ba người bạn (Lớp Mầm)
    10. Ba người bạn (truyện 2)
    11. Bác cấp dưỡng (lớp mầm)
    12. Bác đưa thư (lớp chồi)
    13. Bác gấu đen và hai chú thỏ (lớp mầm)
    14. Bác nông dân (lớp mầm)
    15. Bác voi tốt bụng (lớp mầm)
    16. Bài học đầu năm (Lớp lá)
    17. Bài học đầu tiên của gấu
    18. Bàn tay có nụ hôn (lớp lá)
    19. Bạn mới
    20. Báo gấm suýt ngã
    21. Bé Minh Quân dũng cảm (Lớp mầm)
    22. Bé thử nghĩ xem nào (Lớp Mầm)
    23. Bê mẹ - Bê con (lớp lá)
    24. Biển, sông và suối (Lớp Mầm)
    25. Bó hoa tặng bà
    26. Bu bu tập trồng cây (Lớp Mầm)
    C
    27. Cá cầu vồng (lớp lá)
    28. Cá cầu vồng can đảm (lớp lá)
    29. Cá chép con (lớp lá)
    30. Cá diếc con (lớp lá)
    31. Cá và chim (lớp mầm)
    32. Cái áo của thỏ con (Lớp mầm)
    33. Cái đuôi của Sóc nâu (lớp lá)
    34. Cái mồm (Lớp Chồi)
    35. Cáo và Rùa (Lớp Chồi)
    36. Cao và thấp (lớp lá)
    37. Cây rau của Thỏ Út (lớp lá)
    38. Cây táo (Lớp Mầm)
    39. Câu chuyện của cái tay trái và tay phải (lớp lá)
    40. Câu chuyện trong rừng (Lớp mầm)
    41. Câu chuyện về giấy kẻ (lớp chồi)
    42. Câu chuyện về giọt nước (Lớp chồi)
    43. Cậu bé Mũi Dài (Lớp mầm)
    44. Chiếc áo đẹp (Lớp lá)
    45. Chiếc áo mùa xuân (Lớp Lá)
    46. Chiếc ấm sành nở hoa (lớp mầm)
    47. Chiếc khăn quàng cổ của hươu (Từ 1,5 tuổi)
    48. Chiếc xe đạp của gấu con
    49. Chim con và gà con (Lớp Mầm)
    50. Chim gáy (Lớp mầm)
    51. Chim vàng anh
    52. Chim vàng anh ca hát (Lớp Lá)
    53. Chó, gà trống và cáo (truyện ngụ ngôn)
    54. Chó vàng (Từ 1,5 tuổi)
    55. Chú bé lọ lem (lớp chồi)
    56. Chú chim lười biếng (Lớp Chồi)
    57. Chú dê đen (lớp lá)
    58. Chú đỗ con (lớp mầm)
    59. Chú mèo đánh răng (lớp chồi)
    60. Chú thỏ tinh khôn (lớp mầm)
    61. Chú vịt khàn
    62. Chú Vịt tốt bụng (lớp lá)
    63. Chú Vịt Xám (lớp mầm)
    64. Chuột, gà trống và mèo (lớp chồi)
    65. Chuột nhắt đi khám bệnh (lớp Chồi)
    66. Chuyện của dê con (lớp lá)
    67. Chuyện của hoa phù dung
    68. Chuyện của các loài voi (Lớp lá)
    69. Cỏ và lúa (Lớp Mầm)
    70. Có một bầy hươu (Lớp mầm)
    71. Cóc gọi trời mưa (Lớp mầm)
    72. Con chuột phát phì (Lớp Mầm)
    73. Con gà trống kiêu căng (Lớp lá)
    74. Con hãy đợi rồi sẽ biết (lớp chồi)
    75. Cô bé và con ve (Lớp Mầm)
    76. Cô con út của ông mặt trời
    77. Cô mây (Lớp chồi)
    78. Công việc của bác lao công (lớp mầm)
    79. Củ cải trắng (Lớp Chồi)
    80. Cuộc phưu lưu của những chú gà nhí (Lớp lá)

    nếu bạn thấy bài viết có ý nghĩa
    Chỉnh sửa lần cuối bởi ppc_xda_mobile; 23/03/2009 vào lúc 06:37 PM.

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #2
    D
    81. Dê con nhanh trí (Lớp Chồi)
    Đ
    82. Đám mây đen xấu xí (lớp chồi)
    83. Đôi bạn tốt (lớp mầm)
    84. Đôi dép (lớp chồi)
    85. Đôi sừng của hươu sao (Lớp chồi)
    86. Đôi tai xấu xí (lớp lá)
    87. Đôi tay để làm gì? (Lớp chồi)
    E
    88. Em bé dũng cảm (Lớp Mầm)
    G
    89. Gà trống thông minh
    90. Gấu con bị đau răng (Lớp Mầm)
    91. Gấu con chia quà (lớp chồi)
    92. Giấc mơ kỳ lạ (lớp lá)
    93. Giọt nước tí xíu (lớp mầm)
    94. Gọi mẹ (Lớp Mầm)
    H
    95. Hai anh em gà con (Lớp lá)
    96. Hạt đỗ sót (lớp chồi)
    97. Hoa Bìm Bìm (Lớp Mầm)
    98. Hoa Dâm Bụt
    99. Hoa tặng cô
    100. Hồ nước và mây (lớp chồi)
    101. Hươu con biết nhận lỗi (Lớp lá)
    I
    102. Ỉn con lấm lem (Lớp Mầm)
    K
    103. Khỉ mũi dài (lớp chồi)
    104. Khỉ vớt trăng (lớp chồi)
    105. Kiến con đi xe ô tô (lớp chồi)
    106. Kiến thi an toàn giao thông (Lớp chồi)
    L
    107. Lời ru của trăng (lớp chồi)
    108. Lợn con sạch lắm rồi (Lớp Mầm)
    M
    109. Mèo con và quyển sách (Lớp lá)
    110. Món quà của cô giáo (lớp chồi)
    111. Mỗi người một việc (Lớp mầm)
    112. Một bó hoa tươi thắm (lớp chồi)
    N
    113. Nàng tiên bóng đêm(Lớp lá)
    114. Ngôi nhà ngọt ngào (Lớp Mầm)
    115. Ngựa đỏ và lạc đà (Lớp chồi)
    116. Người cha và các con trai (lớp chồi)
    117. Người làm vườn và các con trai (lớp chồi)
    118. Nhà bưu điện (lớp chồi)
    119. Nhím con kết bạn (Lớp lá)
    120. Nhổ củ cải
    121. Những con sao biển
    122. Những người bạn dễ thương (lớp chồi)
    123. Những tấm biển biết nói (lớp lá)
    124. Niềm vui từ bát canh cải (lớp chồi)
    125. Nòng nọc con tìm mẹ

    nếu bạn thấy bài viết có ý nghĩa
    Chỉnh sửa lần cuối bởi ppc_xda_mobile; 23/03/2009 vào lúc 06:27 PM.
    5 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #3
    Ô
    126. Ông già Noel (lớp mầm)
    Q
    127. Qua đường (lớp chồi)
    128. Quạ đen và gà mẹ
    129. Quả trứng (lớp mầm)
    R
    130. Rùa con tìm nhà (Lớp Mầm)
    131. Rùa và đại bàng (Lớp Mầm)
    T
    132. Thần Gió và Mặt Trời
    133. Thi hát (lớp lá)
    134. Thỏ con ăn gì (lớp mầm)
    135. Thỏ con đi học (lớp lá)
    136. Thỏ con và mùa xuân (lớp chồi)
    137. Thỏ trắng biết lỗi
    138. Thỏ con không vâng lời (lớp mầm)
    V
    139. Vẽ chân dung mẹ (lớp chồi)
    140. Vì sao cây rụng lá (lớp mầm)
    141. Vì sao thỏ cụt đuôi (lớp lá)
    X
    142. Xe lu và xe ca (lớp mầm)

    nếu bạn thấy bài viết có ý nghĩa
    Chỉnh sửa lần cuối bởi ppc_xda_mobile; 23/03/2009 vào lúc 06:27 PM.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #4
    Ai biết ăn dè (Lớp lá)

    Một hôm, các con vật nhỏ trong rừng tổ chức cuộc thi vui. Thi ăn. Không phải ăn nhanh, ăn nhiều mà là….ăn dè. Thỏ, Nhím và Sóc đã dự thi. Ban giám khảo phát cho mỗi con muời hạt đậu. Ai ăn được lâu nhất sẽ đoạt giải thưởng.
    Thỏ ăn mỗi ngày một hạt, được 10 ngày.
    Nhím ăn mỗi ngày nửa hạt, được 20 ngày.
    Sóc tuy nhỏ thế mà chỉ trong bốn ngỳa đã chén sạch. Phải đứng hạng bét là cái chắc.
    Ban giám khảo đợi Nhím ăn xong nửa hạt đậu cuối cùng mới vui vẻ mời bác
    - khướu có giọng hót vang xa thông báo:
    - Vô địch ăn dè là …Nh…í…m!
    Tất cả đều hoan hô Nhím
    Đúng lúc ấy, Sóc bước ra nói:
    -Thưa ban giám khảo, cháu còn ai hạt đâu nữa chưa ăn.
    BÁc Khướu hỏi:
    -Hai hạt đâu ấy đâu?
    Sóc thưa:
    - Xin Ban gíam khảo đi cùng cháu.
    Nói rồi, Sóc dần cả bầy đàn đông đảo tới vạt đất nhỏ, ngoài bìa rừng và đứng lại. Bác Khướu thấy Sóc không đưa hai hạt đậu ra, mới giục:
    - Hai hạt đậu của cháu đâu?
    Sóc liền trỏ vào hai cây đâu nhỏ Đã có lá, có ngọn, đáp:
    - Thưa bác, đây ạ! Cháu đã trồng đúng 20 hôm.
    Tất cả bấy giờ mới à lên, trầm trồ:
    - Giỏi quá! Sóc mới là nhất!
    Với hai cây đậu ấy, Sóc sẽ có hàng trăm hạt đâu nữa…
    8 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #5
    Ai đáng khen nhiều hơn?

    Ở một nhà kia có hai anh em thỏ xám sống cùng mẹ. Bố đi làm việc xa, nên cậu nào cũng tỏ ra là đứa con biết thương mẹ nhất và đáng khen nhiều nhất. Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào cũng nhường nhịn em. Song Thỏ em thì ngược lại, Thỏ em cứ thích mình ngoan hơn anh, được mẹ khen mình nhiều hơn anh. Biết được chuyện đó, một hôm thỏ mẹ bảo hai anh em:
    - Buổi nay các con được nghỉ học. Thỏ anh lên rừng hái cho mẹ mười chiếc nấm hương, Thỏ em ra đồng bứt cho mẹ mười bông hoa đồng tiền thật đẹp. Đường hơi xa, các con đi cẩn thận, đừng có rong chơi, la cà ở đâu.
    Hai anh em vâng lời, hăng hái đi ngay, Thỏ em hăm hở chạy một mạch ra đồng cỏ. Cậu ta mải miết đến nỗi không nhìn ngắm gì, không để ý đến việc gì ở xung quanh. Tới nơi, Thỏ em chưa vội hái ngay những bông hoa vừa trông thấy. Cậu ta đi vòng một lượt, chọn khóm đẹp nhất, bông rực rỡ nhất mới bứt mang về. Ra khỏi đồng cỏ, Thỏ em chạy một hơi cào vào nhà ríu rít:
    - Mẹ ơi! Con mang được hoa đẹp về rồi đây này!
    Thỏ mẹ đón lấy bó hoa, xuýt xoa:
    - Hoa đẹp quá! Con mẹ ngoan quá!
    Thỏ em hớn hở:
    - Con không la cà một tí nào ở dọc đường đâu mẹ ạ!
    Thỏ mẹ nhìn con âu yếm:
    - Thể trên đường đi, con có gặp ai, có thấy gì không?
    Thỏ con nhanh nhảu:
    - Có, mẹ ạ. Con thấy Sóc, em bé con nhà Sóc Vàng, đứng khóc bên gốc ổi, nó hư mẹ nhỉ?
    - Con có hỏi vì sao Sóc khóc không?
    - Không mẹ ạ. Con sợ ở nhà mẹ mong.
    - Còn đến lúc trở về.
    - Con gặp Nhím. Nhím cứ đòi xin một bông hoa của con.
    - Con có cho không?
    - Không mẹ ạ. Con hái đúng mười bông để mang về cho mek.
    Thỏ mẹ nghe xong không hỏi gì thêm.
    Hai mẹ con chờ rất lâu mới thấy Thỏ anh về. Chiếc giỏ đeo bên sườn Thỏ anh đầy những nấm hương và mộc nhĩ. Thỏ anh vừa chào mẹ, vừa bốc từ trong túi áo ra từng nắm hạt dẻ đưa cho Thỏ em.
    - Em thích ăn hạt dẻ, anh mang về cho em đây.
    Thỏ mẹ hỏi Thỏ anh:
    - Sao con hái nhiều thể?
    Thỏ anh tươi cười:
    - Cũng một công đi, con hái nhiều để dành lần sau có cần đến, mẹ đỡ phải vào rừng.
    Thỏ mẹ lại hỏi:
    - Sao con đi lâu vậy?
    Thỏ anh thưa:
    - Thưa mẹ, trên đường về con còn phải đợi cô Gà Hoa Mơ.
    - Cô Gà Hoa Mơ làm sao?
    - Dạ, cô Gà Hoa Mơ dẫn đàn con đi ăn bị lạc mất một đứa. Cô tìm nháo nhác cả lên. Con phải dừng lại để giúp cô tìm cậu Gà nhiếp bị lạc. Tìm thấy rồi, con lại vừa đi vừa đợi cô dắt lũ trẻ cùng về, kẻo lại bị lạc lần nữa. Vì vậy, con đã về chậm mẹ ạ!
    Nghe Thỏ anh nói xong, Thỏ mẹ mỉm cười gật đầu, gọi cả hai anh em đến và nói:
    - Các con của mẹ, các con rất đáng khen vì đã biết vâng lời mẹ. Nhưng Thỏ anh đáng khen hơn. Thỏ em luôn nghĩ đến mẹ là đúng. Song Thỏ anh ngoài mẹ ra còn biết nghĩ đến người khác, còn biết hái nấm, mộc nhĩ, và mang quà cho em, giúp Gà mẹ lúc khó khăn. Thỏ em ạ, con hãy làm những việc tốt không phải để được khen mà trước hết vì niềm vui được làm những việc giúp ích cho người khác.
    Thỏ em hiểu ra, bẽn lẽn nói:
    - Thưa mẹ, vâng ạ!

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #6
    Ai quan trọng hơn

    Khi tiếng gà gáy vừa vang lên, cũng là lúc mọi người thức dậy. Bác nông dân dắt trâu ra ruộng. Mọi người tất bật đi làm trong niềm vui háo hức của ngày mới.

    Thế nhưng sáng hôm nay, mọi vật cứ im lìm, hình như mọi người vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Đã 8 giờ rồi, chợt bác Tư tỉnh giấc nhìn lên đồng hồ, hốt hoảng. Cả nhà ơi, trưa lắm rồi, muộn mất rồi dậy thôi! Mọi người trong nhà hốt hoảng vừa vệ sinh vừa lo công việc cho ngày mới. Chị Lan vội vã đeo ba lô và lên tiếng: Sao hôm nay trời kì quá, trời cứ tối om, mà cũng không nghe tiếng gà gáy, báo hại con đi học trễ rồi. Cả nhà cũng đồng tình. Ừ, hôm nay ngộ nhỉ, sao chú gà trống không gáy, ông mặt trời cũng trốn luôn. Bác Tư chạy sang nhà các bác hàng xóm đánh thức mọi người và rủ nhau đi tìm chú gà trống.

    Khi gặp gà trống, bác Tư hỏi:
    - Gà trống ơi! Sao sáng nay chú không gáy vậy? Báo hại chúng tôi trễ nải công việc hết rồi.
    Gà trống liền trả lời:
    - Các bác cứ đi tìm mặt trời mà hỏi. Anh ấy bảo: “Tôi chẳng có ích gì, chỉ có anh ấy mới giúp mọi người thức dậy đi làm”.

    Mọi người hiểu ra liền rủ nhau đi đến nhà mặt trời. Gọi mãi cũng không nghe mặt trời trả lời, nhìn qua khe cửa mọi người ngạc nhiên, giờ này mà mặt trời còn ngủ. Mọi người cố gọi to đánh thức mặt trời dậy, mặt trời tỉnh dậy:
    - Ủa trời sáng chưa? Để tôi đi báo thức mọi người. Muộn mất rồi, mọi người đã dậy rồi nhưng đã trễ nải công việc hết.

    Mặt trời ăn năn lắm:
    - Đúng là lỗi của tôi, tại tôi chê gà trống nên bây giờ tôi cũng dậy muộn chẳng làm việc gì được rồi. Các bác đừng giận tôi nhé. Tôi sẽ đến nhà gà trống xin lỗi.

    Từ đó về sau, cứ nghe tiếng gà gáy, mặt trời liền chiếu sáng để mọi người dậy đúng giờ đi làm.

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #7
    Ai quan trọng nhất?

    Bé Lan sắp đi học rồi. Mẹ mua cho bé một cái bút chì thật đẹp và bộ 29 chữ cái. Hằng ngày, bé hay mang cái chữ cái ra xếp thành chữ “ba”, “mẹ” và tập đánh vần.
    Đêm hôm đó, đợi bé Lan ngủ say, các chữ cái rủ nhau nhảy ra khỏi cái ba lô xinh xinh của bé.
    Chữ cái “m” nói:
    - Tớ là chữ cái quan trọng nhất! Ngày nào bé Lan cũng mang tớ ra xếp và ngắm tớ mãi.
    - Chữ cái "e" cũng lên tiếng:
    Thôi đi, anh phải đứng gần tôi, lại phải thêm anh "dấu nặng" mới thành chữ mẹ.
    Thế thì bé Lan mới ngắm, bé yêu mẹ nhất mà.
    Chữ cái “b” ưỡn cái bụng ra và nói:
    - Nếu không có tớ, không thể nào ghép thành chữ "ba" được, tớ mới là quan trọng nhất.
    Chữ cái "a" cũng kêu lên:
    - Phải có tôi mới thành chữ “ba” chứ!
    - Ừ đúng rồi đấy!- Cả 4 chữ cái gật gù khen. Chúng vênh váo nhìn các chữ cái còn lại và nói:
    Các bạn chữ cái kia thật là vô dụng, chẳng bao giờ được bé Lan đụng đến.
    Các chữ cái còn lại buồn rầu nép vào tận đáy ba lô. Đúng là chẳng bao giờ chúng
    được bé Lan sờ đến thật. Đúng lúc ấy , bác Bút Chì đứng lên và nói:
    - Này các cháu, lại đây chơi với bác!
    Các chữ cái chạy đến vây quanh bác Bút Chì. Bác Bút Chì từ tốn nói:
    - Các cháu ạ, chữ cái nào cũng quan trọng vì nó có tất cả các chữ cái mới ghép thành các từ có nghĩa. Chữ “b, a, m, e” được bé Lan ghép nhiều vì bé mới học các chữ đó. Khi nào học xong mẫu giáo, bé Lan biết đủ 29 chữ cái, lúc đó bé sẽ sử dụng tất cả các chữ cái. Và lúc đó, bé Lan cũng có thể dùng bác, viết đủ 29 chữ cái các cháu. Bốn chữ cái a, b, e, m rất xấu hổ. Chúng cảm ơn bác Bút Chì, xin lỗi các bạn.
    Sáng hôm sau, bé Lan lại tung tăng khoác chiếc ba lô có 29 chữ cái và bác Bút Chì đến trường mẫu giáo.
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #8
    Ba Ba tìm nhà

    Trời mùa thu mát rượi, nắng sớm lung linh chiếu trên mặt đất. Một chú Ba Ba vừa mới đạp vỡ vỏ trứng chui ra được có mấy ngày, đang ngơ ngác đi tìm nhà của mình. Chú nhìn thấy một vật tròn tròn dính trên thân cây to bị đổ nằm ngang, chú liền bò đến hỏi:

    - Đây có phải là nhà của cháu không ạ?

    Nghe tiếng động, một đàn ong bay vù ra. Ba Ba sợ quá nghĩ bụng: "Có lẽ nhà của mình ở dưới lòng đất?"

    Chú bò đi, tìm thấy một cái hang ở góc tường. Ba Ba đang định rúc vào hang, thì mấy chú chuột con chui ra, chít chít chào Ba Ba rồi nói ngọt ngào:

    - Đây là nhà của chúng tớ.

    Ba Ba lại nghĩ: "Hay là nhà của mình ở trên núi nhỉ?" Chú bò chậm chạp lên một cái hốc núi vừa lúc gấu con trong hốc đi ra. À, hốc núi là nhà của gấu. Ba Ba nghĩ mãi: "Có khi nhà mình ở dưới sông cũng nên?"

    Chú bò đến bên bờ con sông nhỏ. Vừa mới xuống nước bơi được quãng ngắn, Ba Ba thấy ngạt đến không thở được. Chú vội lên ngồi nghỉ ở một phiến đá ven bờ. Bỗng, một cô Ốc Sên nhỏ từ trong hẻm đá bò ra. Ba Ba liền hỏi thăm:

    - Cô bé Ốc Sên xinh đẹp ơi! Có biết nhà của anh đâu không?

    Cô Ốc Sên có đôi má đỏ bồ quân tươi cười, nhìn Ba Ba từ đầu đến chân rồi trả lời:

    - Ái chà, sao mà anh ngốc thế! Anh cứ nhìn kỹ em đi, rồi là lại ngắm cái lưng của mình sẽ biết.

    Ba Ba ngoảnh cổ nhìn cái mai của mình y như viên ngói lợp trên lưng, mà lại giống màu vỏ ốc sên. Thế là Ba Ba đã tìm được nhà của mình.
    6 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #9
    Ba con gấu (lớp mầm)

    Đang hái hoa, cô bé Tóc Vàng vội đứng dậy: “Ôi! Trời lại mưa rồi, phải tìm chỗ trú thôi”.
    Cô chạy vào một ngôi nhà nhỏ và nhìn thấy ba cái bàn và ba cái bát, một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô ngồi xuống và ăn thức ăn để trong ba cái bát và tự nhủ: “Ngon tuyệt!”. Cô nhìn xung quanh và nhìn thấy ba cái giường, một cái nhỏ, một cái vừa và một cái to. Cô reo lên sung sướng: “Ôi! Những cái giường mới ấm áp làm sao!”. Cô chọn cái giường lớn nhất để ngủ.

    Một lát sau, Gấu bố, Gấu mẹ và Gấu con về đến nhà. Vừa bước vào nhà, Gấu bố giận giữ gầm lên:
    - Có ai đã đến đây thế này?
    Khi thấy các bát đều hết sạch thức ăn, Gấu mẹ kêu lên:
    - Ai đã ăn hết thức ăn của chúng ta rồi?

    Nghe tiếng ồn, cô bé Tóc Vàng choàng tỉnh dậy và kể lại cho gia đình Gấu biết vì sao cô lại ở trong ngôi nhà này. Nghe xong Gấu Bố, Gấu Mẹ vá Gấu Con mỉm cười và đưa cô về nhà.

    Từ hôm ấy cô bé Tóc Vàng trở thành người bạn thân thiết của gia đình Gấu.

    Minh Trang (dịch từ truyện của nước ngoài)
    Phàm trần hai chữ Không - Được mất hơn thua ý tại lòng
    Một thoáng bay vèo khi nhắm mắt - Có còn bên mình những gì không
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 5,009 Bài viết

    • 1,085 Được cảm ơn

    #10
    Ba điều ước

    Ngày xưa, có một cậu bé đã lên sáu tuổi mà vẫn bé tí ti, bé chỉ bằng ngón tay cái mọi người thôi, cho nên ai cũng gọi cậu là cậu bé Tí Hon. Nhà bé Tí Hon nghèo lắm. Bố mẹ phải đi chăn trâu thuê cho địa chủ, phải làm vất vả mà vẫn không có cơm cho đủ no, áo mặc cho đủ ấm. Tí Hon rất thương bố mẹ, chỉ muốn đi làm đỡ cho bố mẹ thôi. Một hôm, Tí Hon nói với bố mẹ để Tí Hon đi chăn trâu thay cho bố mẹ. Lúc đầu, bố mẹ thấy Tí Hon bé còn đàn trâu thì to nên thương Tí Hon không cho đi. Nhưng Tí Hon năn nỉ mãi cuối cùng bố mẹ phải cho đi.

    Tí Hon chăn trâu cẩn thận lắm, không để trâu ăn lúa, ăn ngô mà con nào con nấy cũng no căng cả bụng. Cả làng ai cũng khen, bọn địa chủ cũng không chê Tí Hon câu nào cả.

    Một hôm, đồng làng hết cỏ Tí Hon phải đưa trâu lên núi. Bỗng nhiên Tí Hon thấy một bông hoa hồng to bằng cái nón nở trên một một cành cây, đợi cho trâu đến gần cây ấy Tí Hon chui ở tai trâu ra, khẽ chuyền sang cây và chui vào giữa bông hoa. Tí Hon thấy ồ thích quá, ba cô tiên cũng bé tẹo như Tí Hon, một cô áo xanh, một cô áo đỏ, một cô áo vàng. Các cô thấy Tí Hon thì vui mừng chào hỏi rồi đi lấy bánh kẹo cho Tí Hon ăn, Tí Hon không ăn mà lại bỏ bánh kẹo vào túi. Thấy vậy ba cô tiên hỏi:
    - Sao Tí Hon không ăn?
    - Tôi đem về cho bố mẹ tôi ăn, bố mẹ tôi nghèo lắm. Tôi thương bố mẹ tôi lắm.
    Ba cô tiên cùng nói:
    - Tí Hon cứ ăn đi, ăn xong chúng tôi sẽ giúp. Lát sau, ba cô tiên cùng Tí Hon bước ra khỏi nhà hoa hồng, dắt nhau ngồi cả trên lưng trâu về làng.

    Về đến nơi, thấy nhà Tí Hon nghèo lắm, vườn ruộng không có, gian nhà đổ nát, ba cô tiên bảo Tí Hon đi tìm bố mẹ về. Tí Hon đi khỏi, cô tiên áo đỏ vẽ một cái nhà xinh đẹp, cô tiên áo vàng vẽ một đám ruộng to, cô tiên áo xanh vẽ rất nhiều quần áo đẹp, vừa vẽ xong tất cả biến thành nhà thật, ruộng lúa thật và quần áo thật. Vừa lúc ấy Tí Hon và bố mẹ về đến nơi
    - Ồ! Nhà ai đẹp thế? Ruộng của ai đẹp thế? Áo quần ai nhiều thế?
    Ba cô tiên ở trong nhà bước ra chào bố mẹ Tí Hon và nói:
    - Chúng cháu làm giúp hai bác và Tí Hon đấy. Từ nay, hai bác không nghèo nữa, có ruộng cày, có nhà ở, có quần áo mặc.

    Rồi cô tiên áo xanh lại cho Tí Hon một chiếc áo, mặc áo vào là lớn hẳn lên. Bố mẹ Tí Hon mừng quá, quay lại định cám ơn thì ba cô tiên đã biến thành ba con bồ câu trắng bay vù lên mây. Từ đấy, không ai trông thấy ba cô tiên đâu nữa. Còn Tí Hon nhờ có ba điều ước kỳ diệu trở nên to lớn, khỏe mạnh, làm việc rất chăm chỉ, khéo léo không kém gì ba cô tiên hoa hồng.
    Phàm trần hai chữ Không - Được mất hơn thua ý tại lòng
    Một thoáng bay vèo khi nhắm mắt - Có còn bên mình những gì không
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  • Trang 1/5

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
  • ...
  • 5