Trở về giao diện cũ
/
Đánh giá & báo lỗi giao diện mới
Sách - Truyện - Thơ

Những bài thơ tình hay (phần 6)

Đến trả lời mới nhất
  • 38 Lượt chia sẻ
  • 209K Lượt đọc
  • 1.5K Trả lời

24 Người đang theo dõi

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #171
    Cà phê cuối ngõ

    Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
    Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế
    Vì viên đá tròn xinh
    Vì bông hoa be bé
    Mà nụ cười em trong hơn

    Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
    Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
    Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
    Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

    Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
    Anh chỉ thấy toàn người lạ
    Người lạ thì chẳng là gì cả
    Thế giới thu vào một mái tóc em

    Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
    Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
    Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
    Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười

    Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
    Anh đã trao, dẫu em không nhận

    THỦY VŨ
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 2,689 Bài viết

    • 4,765 Được cảm ơn

    #172
    Trích dẫn Nguyên văn bởi camchuongdo2009 Xem bài viết
    Cà phê cuối ngõ

    Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
    Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế
    Vì viên đá tròn xinh
    Vì bông hoa be bé
    Mà nụ cười em trong hơn

    Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
    Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
    Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
    Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

    Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
    Anh chỉ thấy toàn người lạ
    Người lạ thì chẳng là gì cả
    Thế giới thu vào một mái tóc em

    Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
    Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
    Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
    Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười

    Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
    Anh đã trao, dẫu em không nhận

    THỦY VŨ
    CÀ PHÊ CHIỀU KHÔNG EM

    Hà Thiên Sơn


    Ngày đã cạn biết là em không đến
    Cà phê buồn từng giọt cứ xô nghiêng
    Và bất chợt bên thềm lá đổ
    Mưa quất vào nỗi nhớ một niềm riêng

    Em rất thích ngọn đèn vàng treo ngược
    Bước chân trần trên đá vô tri
    Làm sống lại mạch nguồn cảm xúc
    Ngàn năm xưa quên lãng phải quay về

    Ta nhặt được câu thơ rất lạ
    Khuấy đều với bóng chiều phai
    Em xa quá làm sao chia được
    Nghĩ về nhau cho ngắn những đêm dài
    Hà Nội mùa này nắng lắm hả em
    Phượng vĩ kia đã rực trời chưa nhỉ…
    Ðường Hùng Vương đã tím màu chung thuỷ
    Hoa bằng lăng đã trải bước em về ?!
    !
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 3,389 Bài viết

    • 2,142 Được cảm ơn

    #173
    Anh à,
    Cho em về Hà Nội cùng anh
    Để nắm tay anh, bên anh sánh bước
    Để giấc mơ em, bỗng thành hiện thực
    Để em trở về nguyên nghĩa trái tim em.

    Hà Nội của em, hay Hà Nội của anh?
    Hay Hà Nội của chúng mình anh nhỉ?
    Và của những trái tim, dù đi xa vẫn không nguôi nỗi nhớ
    Về Hà Nội mình, nơi ấy, đất Thăng Long.

    Anh này,
    Anh sẽ cùng em lang thang Phố cổ?
    Quanh Bờ Hồ, Nhà hát lớn, chợ Đồng Xuân?
    Sẽ cùng em hóng mát trên cầu Long Biên?
    Cùng em thưởng thức những món ngon Hà Nội?

    Và rồi,
    Anh sẽ kể em nghe về Hà Nội của anh
    Em thủ thỉ với anh về tình yêu Hà Nội trong em không bao giờ vơi cạn
    Em cười giòn tan, anh cười hiền hòa....mình hạnh phúc
    Tình yêu mình sẽ dần lớn phải không anh?

    Em biết,
    Có những giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ
    Có những hi vọng mãi luôn là hi vọng
    Nhưng em vẫn muốn ước mơ và hi vọng
    Được trở về Hà Nội cùng anh.
    (st)
    Ước gì
    Mình sớm được gặp nhau
    Cùng nắm tay nhau đi trên con đường ngập tràn hoa tím
    Cùng kể cho nhau nghe về nỗi nhớ mong trong những ngày cách biệt
    Cùng hát bản tình ca da diết nỗi mong chờ...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #174
    Sự cô đơn (Đinh Hoàng Anh)

    Ngày xưa ..
    tôi chưa biết tên sự cô đơn
    Chỉ biết ngõ chiều ngả dài vạt nắng
    Khi khói bếp chầm chậm lan
    những làn hương ấm
    Mà mẹ vẫn chưa về

    Ngày xưa...
    tôi chưa biết mặt sự cô đơn
    Chỉ biết sân trường dâng ngập tiếng ve
    Cành phượng ngơ ngác ngó vào lớp vắng
    Những chiếc bàn vết mực rưng rưng
    viết dở câu hẹn hò
    nhìn nhau trong im lặng
    Bạn bè nay xa xôi


    Ngày xưa...
    tôi chưa hiểu được mùi hương của sự cô đơn
    Chỉ biết những buổi sáng tinh mơ
    bàng bạc xứ người
    Tôi bỗng tỉnh dậy giữa trời tuyết phủ
    Thèm nghe đến nao lòng một lời rao xưa cũ
    Quê hương giờ ở đâu


    Ngày xưa...
    tôi chưa sờ nắn được dáng hình của sự cô đơn
    Chỉ đôi khi trong dòng đời
    xuôi ngược những con tầu
    Tôi bỗng bâng khuâng
    thấy mọi nẻo đường chen nhau
    như mạng nhện
    Không biết đi về đâu
    và bao giờ sẽ đến
    một sân ga bình an


    Ngày xưa ...
    ngày xưa...
    ôi ngày xưa khi em chưa từng biết anh
    Ngày xưa ấy em chưa biết mình hạnh phúc
    Ngày xưa ấy em cũng chưa biết mình đau đớn
    Và sự cô đơn như một màn sương

    Giờ đây...
    em đã biết sự cô đơn
    có gương mặt gầy
    và đôi mắt to đượm buồn

    Sự cô đơn có mùi mồ hôi đượm nồng
    với những ngón tay dài
    và bàn tay đầy vết chai
    ấm nóng


    Sự cô đơn có dáng hình cao cao
    trìu mến xiết chặt em
    vào lồng ngực mỏng

    Sự cô đơn thầm thì
    những lời yêu vụng dại

    Sự cô đơn run run
    châm điếu thuốc
    cho ngày xa nhau trôi nhanh

    Giờ đây...
    sự cô đơn
    khoan vào tim em
    nhức nhối
    tên Anh!
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 514 Bài viết

    • 752 Được cảm ơn

    #175
    Trước Mùa Đông

    Đoàn Thị Lam Luyến

    Anh trở về đột ngột với mùa đông
    Như trước cơn mưa, kiến vòng lại tổ
    Em đang gặt mùa thu dang dở
    Nên vẫn cầm giá rét trên tay.

    Em thấy buồn khi trời trở heo may
    Như giữa khơi xa sợ trời lộng gió
    Căn bệnh của tình yêu muôn đời vậy đó
    Mong lứa tằm phải ăn vội rên nong.

    Bao năm rồi em giấu nỗi chờ mong
    Những kỷ niệm xưa nửa hư nửa thật
    Những kỷ niệm xưa nửa còn nửa mất
    Cứ trộn bồ hòn với mật làm ngon.

    Sự dối lừa dẫu không gọi thành tên
    Nhưng cứ theo ta nửa hư nửa thật
    Nhưng cứ bên ta nửa còn nửa mất
    Thuốc đắng bao ngày dã tật đã thành quen.

    Sao không về khi ngó chửa thành sen
    Bông gạo ngày xưa chưa thành chăn thành gối
    Tình yêu cho ta biết chờ biết đợi
    Đá hoá rồi áo cưới mới về tay.

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #176
    Điểm dửng (Thụy Anh)


    "Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt?”
    Trịnh Công Sơn


    Đâu là điểm dừng của tôi
    trên con đường vạn lý?
    Bao giờ không độc hành nữa -
    Chân không dừng, cùng người ấy tôi đi...

    Cuộc đời là những chuyến đi xa
    Ai đã nói thế? Và đời tôi cũng thế
    Từng mơ đi quanh bốn bể
    trọn một vòng rồi về lại nơi xưa

    Điểm dừng? Tôi đã thấy người chưa?
    Sao trong tim mang niềm vui kỳ diệu
    Một tiếng chim líu lo muôn điệu
    hát trong vườn xuân muộn của tôi

    Thôi, cứ cho là đến điểm dừng rồi
    Tôi đứng lại, nhìn đất trời phía trước:
    Trời trong hơn nhưng gần hơn, màu mơ ước,
    đất thơm hơn hương cỏ hương bùn

    Tôi đi loanh quanh bao tháng năm buồn
    Nay đã gặp điểm dừng vui rộn rã
    Cảm ơn Em, cảm ơn Đời! Trên má
    nghe mơ hồ một giọt nước đang rơi…
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #177
    Bánh chưng ơi (Thụy Anh)

    Tết đã gần tôi gọi bánh chưng ơi
    Để gọi lại những Xuân xa thuở trước
    Nơi cuối năm khắp chiều dài đất nước
    Ngõ phố nào cũng thấy lá dong xanh
    Vòi nước nào cũng gạo, đỗ vây quanh
    Tay thoăn thoắt tiếng râm ran trò chuyện
    Mặt vui tươi, những nụ cười thân thiện
    Xóa sạch đi của năm cũ những ưu phiền

    Nhớ năm nào dùng sổ ưu tiên
    Mẹ mua được thêm vài cân thịt
    Bánh chưng gói nhiều lên, cả nhà phấn khởi
    Lá xanh lạt vàng… Thương lắm, bánh chưng ơi!
    Ngồi chung quanh nồi bánh luộc bốc hơi
    Nghi ngút mùi hương ngàn đời thân thuộc
    Dẫu mỗi năm chỉ một lần có được
    Cũng khắc dấu cả đời trong ký ức miên man…

    Sáng tinh sương vớt bánh để lên giàn
    Ép chặt lại cho vuông thành sắc cạnh
    No đủ, tròn đầy gói trong chiếc bánh:
    Cuộc sống mai này yên ấm, ấm êm hơn
    Ôi sao một thời mơ ước thật… giản đơn
    Trẻ bây giờ có hiểu chăng điều ấy
    Có biết rằng thân yêu biết mấy
    Chiếc bánh chưng cho ngày Tết xum vầy?

    Nhớ lắm xa xưa cả nước có một ngày
    Chìm trong mơ màng mờ mịt khói bay
    Bừng lên từ nồi bánh chưng của vạn vạn nhà đất Việt!
    Bánh chưng ơi – Tôi gọi lời tha thiết
    Xa tự bao giờ mà xa thế, bánh chưng ơi!
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #178
    Biển mặn (Thụy Anh)

    Sóng bạc, cát vàng có làm ta hết khổ
    Mà khi buồn tìm ra biển đợi chờ?
    Mắt dõi về giải đất trời ngăn cách
    Một cánh buồm cũng chạnh nỗi bơ vơ

    Những đứa trẻ làng chài da sạm nắng
    Mắt trong veo tưởng nhìn thấu lòng ta
    Thuyền nằm úp hàng dài trên cồn trắng
    Chẳng gợn buồn dù hạnh phúc còn xa

    Biển xanh biếc ta ngỡ rằng ngọt dạ
    Nhấp môi vào mới thấu hiểu lòng nhau
    Ừ, lạ nhỉ, sao vẫn nhiều tôm cá
    Sống ở nơi mặn đắng dãi dầu?

    Chợt muốn bơi ra quanh những con tàu
    Đổi đôi chân biến thành loài tảo biển
    Hát cùng gió bài ca không rõ tiếng
    Xui thủy thủ xa nhà mơ thấy các nàng tiên

    Giọt nước mắt rơi xuống biển muộn phiền
    Đã mặn rồi thêm giọt đời không ai biết
    Ta chợt hiểu vì đâu bao tha thiết
    Trả cho người, biển ôm hết đắng cay

    Nếu người tôi yêu ra biển chiều nay
    Anh có nhận ra giọt lệ nào tôi khóc?
    Những con sóng muôn đời khó nhọc
    Xóa vết buồn cho cát vẹn niềm vui...
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #179
    Cô gái ở hiệu cắt tóc (Thụy Anh)

    Từ hiệu cắt tóc cô gái bước ra
    Một cô gái với nụ cười buồn bã
    Sợi tóc ngắn chạm hờ bên má
    Bàn tay đưa vuốt tóc chợt buông về

    Sao cô nỡ đánh đổi mái tóc thề
    Lấy những buồn vui nhẹ nhàng, ngắn ngủi?
    Dùng kéo cắt những sợi mềm buồn tủi
    Những ấm êm vẫn phủ mượt bờ vai?

    Cô gái cười buồn, cô đang nghĩ về ai?
    Lắc lắc nhẹ mái đầu tóc ngắn
    Cố xua đi những dịu dàng vương vấn
    "Gió sao cứ vô tình đùa dai?"

    Gió bâng khuâng, gió cứ nhớ tóc dài
    Này, gió ơi, sợi buồn tôi dài mãi
    Nó thấm đẫm nước mắt tôi trẻ dại
    Tôi bây giờ nuôi những sợi tóc vui

    Cô gái bây giờ nuôi những sợi tóc vui
    Sao nụ cười cô lại buồn đến vậy?
    Có những điều cô không thể thấy
    Cô đã rất yêu mái tóc xưa buồn..
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...

    • 9,795 Bài viết

    • 26,056 Được cảm ơn

    #180
    Cô gái đang yêu (Thụy anh)

    Những cô gái đang yêu
    Cho đến già vẫn yêu như thời con gái
    Chẳng cần biết yêu ai
    Bởi cứ yêu được một người trai là đủ!

    Em từng yêu anh tình đầu không biết sợ
    Cánh hoa cúc vặt trụi dần, đau xót biết bao
    Bói tim anh, bói lòng anh: Đắng? Ngọt? Khát khao?
    Em một mình yêu, một mình đi qua ngày gió đổi

    Anh xa rồi, em vẫn còn níu gọi
    (Xa cách lòng chứ gần đó một với tay!)
    Anh cần em hay cần êm ấm đắm say?
    Em cần gì ở anh em cũng không biết nữa!
    Hay chỉ cần một nơi trút bỏ
    Gánh nặng tình yêu chất chứa trĩu hồn?

    Em dồn bao thương mến cho con
    Cứ ngỡ rằng với em, con là tất cả
    Nhưng có những ngày, một cơn mưa hạ
    Lại nhắc em về khoảng trống cuối đường
    Nơi có đôi người thường bước dưới hoàng hôn
    Nơi có cỏ ánh màu xanh kỳ lạ
    Nơi có những lời yêu chạm vào bên má
    Nơi em từng có anh.

    Cứ mỗi lần đứng nép vào anh
    Em lại trở thành cô gái nhỏ
    Là tình yêu của anh một thuở
    Nhưng anh bước qua cửa nhà mình, em một thoáng già thêm
    Anh đi, rồi lại về với em
    Em có cần thế chăng? Cần anh hay cần điều gì khác?
    Ôi cuộc sống lạ lùng thay! Là mẹ rồi mà em còn ngơ ngác
    Loay hoay không sắp xếp được đời mình!
    Sao thấy cô đơn giữa trăm nẻo đường tình
    Tình của anh - vội vàng, ban phát
    Tình của người – bao người đàn ông khác
    Đã đến dịu dàng ngồi im lặng bên em…

    Chắc cho đến cuối đời, khi đêm xuống, trăng lên
    Em vẫn cứ là cô gái đang yêu, không bao giờ khác được!
    Lời thương nhớ ngàn lần em muốn nói
    Nhưng bây giờ chỉ có sóng và em...
    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)