SÁCH - TRUYỆN - THƠ

Đàn bà ba mươi - Trang Hạ

Đến trả lời mới nhất
  • 393 Lượt chia sẻ
  • 17K Lượt đọc
  • 14 Trả lời

3 Người đang theo dõi

    • 5,176 Bài viết

    • 1,178 Được cảm ơn

    #1
    Những năm tháng phải lòng, yêu đương, cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra. Đàn bà ba mươi có hai cuộc sống. Một là gia đình, một là khao khát.

    Gia đình tức là có nơi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu. Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình, thật lạ.

    Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình.

    Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.

    Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai.

    Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ. Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc. Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.

    Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi.

    Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.

    Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ. Và người phụ nữ nhận ra mình đẹp bắt đầu từ tuổi ba mươi, tự tin rằng những người đàn ông mình cần là những người nhận ra được người đẹp bên trong người đàn bà.

    Tuần trước ngồi thương thảo hợp đồng với đối tác, bất ngờ người đàn ông thú nhận, tôi chỉ bị quyến rũ bởi những người đàn bà có năng lực, có đầu óc. Vì chúng tôi đến độ tuổi này, biết chúng tôi cần gì.

    Thì ra đàn ông cũng đã phân biệt, thứ nhan sắc họ thèm và thứ nhan sắc họ cần. Đàn ông có lẽ đã như nhau, tôi thèm có được hoa hậu, nhưng tôi cần một người đàn bà đích thực ở bên.

    Vậy còn điều gì đàn bà ba mươi đã thua kém chính mình khi đôi mươi? Có lẽ đó là quyền lực thanh xuân, thứ quyền lực mà đàn bà ba mươi cố tình không muốn nhắc đến nhất.

    Lúc đôi mươi tôi mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài, thật rộng và nhảy nhót, tôi thật gợi cảm. Lúc ba mươi nếu tôi vẫn nhảy nhót trong một chiếc sơ mi dài và thủng, tôi thật lập dị và gớm ghiếc.

    Lúc đôi mươi tôi có quyền không son phấn ra phố, buộc tóc đuôi gà, ngồi lơ đãng bên bờ hồ tưởng tượng những lãng mạn. Lúc ba mươi, không son phấn là một cách bất lịch sự, và bên hồ, những người đàn bà chỉ ngồi để chảy nước mắt đau đớn.

    Vì năm tháng đã trôi qua lặng yên, có thứ đã đến, như thành đạt, như từng trải, như tiền. Nhưng có thứ không níu nổi, như tuổi trẻ. Đàn bà ba mươi tối kỵ ngồi một mình, nghĩ một mình, làm một mình, và sống quạnh hiu.

    Có một cuốn sách đầu đề là "Đàn bà ba mươi mới đẹp", trong đó nói, cái đẹp tới từ sự độc lập, bởi họ dũng cảm và từng trải. Cái đẹp ba mươi cũng đến từ tình yêu và sự tự tin khi vứt bỏ tình yêu. Và sách nói, đàn bà càng ba mươi, càng dễ buông tay khỏi ái tình.

    Tôi nghĩ những điều đó hợp lý, khi phụ nữ nhận ra họ càng quý giá, họ càng khó có cơ hội ngã vào đời người đàn ông.

    Đàn bà ba mươi không yêu nổi người đã tha thiết yêu khi mười tám. Lại khao khát kết hôn với người chồng mà khi mười tám có đánh chết cũng không muốn lấy. Có người bảo, đó là bởi đàn bà đã thực tế hơn thiếu nữ, hiểu mình muốn gì. Tôi thì cho rằng đó là bởi người đàn bà ba mươi đã nếm đủ những đòn đau của cuộc sống, trong tình yêu và hôn nhân, họ sợ tương lai nhưng họ còn sợ quá khứ hơn!

    Sách nói đàn bà ba mươi chỉ mơ hai thứ, chưa chồng thì mơ yêu đương nhiều hơn, có chồng thì mơ tiền nhiều hơn. Đàn bà ba mươi chỉ có yêu và tiền. Báo chí dành cho tuổi ba mươi thường là tạp chí tiêu dùng thời thượng hoặc mục tâm sự tình duyên éo le. Để đàn bà ba mươi tiêu những lo âu vào đó.

    Tôi cũng đang viết cho những độc giả ấy, kín đáo hướng dẫn họ cách tiêu tiền hoặc trút những tâm tình lên giấy. Chúng ta giống nhau không phải bởi cùng bước qua ngưỡng cửa ba mươi, mà bởi đã chọn được cách dung hoà với cuộc sống. Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực để ta đi tới.

    Tôi nghĩ người đàn bà ba mươi có năng lực hay không, chỉ phân biệt bởi điểm đó, bởi lúc vượt qua trắc trở khó khăn. Chứ không phải những người phụ nữ có xe đẹp nhà đẹp, chồng đẹp con cũng đẹp là người có năng lực, chỉ nên gọi họ là người phụ nữ may mắn mà thôi.

    Đàn bà ba mươi đã thoát ra được những viển vông tuổi đôi mươi. Họ không cần lãng mạn, một sự ấm áp, một khoảnh khắc đẹp, mà mong muốn sở hữu, muốn có con, có người tình, những điều có thật trong đời. Mơ ước của tuổi ba mươi đã thật hơn, đã không còn chỉ là mơ ước. Nên nhiều người đàn bà không nhận ra, tuổi đôi mươi rất ngại tới nhà bạn trai, tuổi ba mươi muốn để lại bàn chải đánh răng buổi sáng trong nhà bạn trai, muốn để lọ nước hoa,chai sữa tắm có mùi yêu thích ở lại nhà người yêu.

    Như khi đàn bà đi, điều gì đó còn ở lại.

    Bạn tôi nói, khi chia tay người yêu, đi khỏi đời nhau, cái cô ấy tiếc nhất không phải là anh bạn trai, mà là chai sữa tắm mùi vỏ cam còn để lại ở nhà anh kia. Cô ấy thích mùi vỏ cam, và với đàn bà ba mươi, chia tay nhau, thì đàn ông không còn giá trị bằng một chai sữa tắm. Mặc dù cô ấy có tiền để bất cứ lúc nào mua một chai sữa tắm khác như thế.

    À, có lẽ không phải đàn ông không còn giá trị, mà bởi đàn bà ba mươi yêu ghét rạch ròi.

    Hình như ba mươi là lúc đàn bà mới bắt đầu cuộc sống đích thực đàn bà?
  1. Đọc tiếp trên Webtretho

    • Tình yêu người mẹ

      http://s14.postimg.org/kwjh1l8mp/23869893.jpg Tôi sống ở một thị trấn nhỏ. Ở đó đã xảy ra một vụ...

    • Cười hở lợi có thể chỉnh lại được không?

      Em gái tôi bị một tật nhỏ, đó là cười nhìn thấy lợi. Không hiểu khiếm khuyết này có thể chỉnh lại...

    • Xôn xao chuyện người đàn bà ăn xin kiện trang tin "vu cáo"

      Suốt những ngày vừa qua, câu chuyện này đã khiến mạng xã hội Facebook “nóng sốt” hẳn lên. Từ ghi chú cảm động… Ngày 11-8, nhiều bạn trẻ chia sẻ cho nhau ghi chú của Facebook Ta Quoc Ky Nam, SV Trường ĐH KHXH - NV TP.HCM kể về hoàn cảnh đáng thương của hai bà cháu ở huyện Hóc Môn (TP.HCM): bà...

    • Chùm thơ "Đàn bà công sở" Cao Hải Hà

      Đàn bà công sở (chùm thơ) Cao Hải Hà Đàn bà công sở 15 tuổi, tôi không được ra đường sau giờ học, hơi thinh thích những lời mời mọc, nhưng mẹ bảo: "chớ tin! nghe chửa!?" và tôi đã không tin.

    • Thói quen hạnh phúc

      Đàn ông là giống ngựa bất kham, lại mau chán! Họ tự cho mình cái quyền được "tự do" trong khi...

    • 3,477 Bài viết

    • 2,984 Được cảm ơn

    #2
    Chuẩn không cần chỉnh.

    Và, mình đang đẹp:Laughing::Laughing::Laughing:
    Chạ ký kọt gì nữa cho xong
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 575 Bài viết

    • 331 Được cảm ơn

    #3
    Hehe các bác lại rủ nhau sang đây ạ, em cũng xin đóng góp 1 bài về tuổi 30 nhé, các bác đã trải qua rồi ngẫm lại xem có đúng không. Còn em vừa bước vào tuổi 30 (âm) nên sẽ vừa bước đi vừa tự trải nghiệm :LoveStruc:

    Em có đọc được một câu như thế này: "Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực khiến ta đi tới". Những người đàn bà khi đã 30 tuổi, họ sẽ từng trải, đằm thắm và rất mạnh mẽ.
    Thiên Lam

    Thậm chí người ta còn nói: "Đàn bà ba mươi tuổi sẽ dễ dàng vứt bỏ ái tình".

    Em sắp ba mươi tuổi rồi, nhanh thật anh nhỉ? Ngày nào em là một cô sinh viên mới ra trường: ngây thơ, nhiệt huyết và cháy bỏng những khát khao khẳng định mình.
    Thủa ấy cuộc sống ồn ào bên ngoài là cả một bí mật mà em háo hức tìm hiểu và cống hiến, em khao khát khám phá đến độ: mỗi sáng sớm thức dậy em đều nghĩ đó là một ngày mới và em sẽ phải làm được cái gì đó cho ngày hôm ấy thật hạnh phúc.
    Ngày ấy, em vẫn nghĩ tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Em đơn giản tin rằng: mọi thứ tình cảm cho đi thì không nhất thiết phải có được cái gì?

    Ngày em 22 tuổi, trời luôn trong xanh, mây như trắng hơn, nắng như vàng hơn và tình yêu ngọt, song sánh như ly mật ong thơm ngát.
    Em đã thay đổi rất nhiều, nhưng chỉ thực sự nhận ra mình đã gần 30 tuổi khi bạn gái tư vấn về mỹ phẩm khéo léo nhắc: "Chị nên dùng kem dưỡng chống nhăn đuôi mắt đi".

    Ồ! Vậy là em đã sắp 30 tuổi rồi, hình như em dạo này ít soi gương hơn hẳn, em sợ phải nhìn thấy khoảng tối trong đôi vắt từng trong veo ngày xưa, em cũng nhận ra hình như em hay nhíu lại cặp chân mày hơn. Em nhìn thấy tuổi mình, cái im lìm của mình đến mức đôi khi em có cảm giác như mình chạm được vào cánh cửa ấy, cánh cửa của tuổi 30.

    Em cứ tin rằng, độ tuổi ấy nó là một cái ngưỡng, để em bước qua ranh giới của cô thiếu nữ, trở thành một người đàn bà theo đúng nghĩa của nó, sẽ là từng trải hơn, sẽ đằm thắm và hiểu mình hơn.

    Đôi lúc em tự hỏi: một em của tóc tém, quần jean-váy ren trắng xòe tung đâu rồi? Em bây giờ hàng ngày đóng hộp trong những bộ đồ công sở, tóc vén dịu dàng. Chẳng thể cười to hết cỡ khi gặp chuyện vui, càng tự thấy mình vô duyên nếu gặp chuyện bực mình mà khóc ầm ĩ.
    Ngày xưa, chấm khô nước mắt là cười giòn tan, bây giờ mắt em không ướt nhưng trong lòng sự trống rỗng như bủa vây.

    Em của tuổi 20 nóng nảy và cảm xúc, đi đâu cũng muốn trở thành tâm điểm của chú ý: không xinh đẹp nhưng bạo dạn, tươi tắn... Em của tuổi gần 30 lại nhút nhát đến bất ngờ, luôn thấy mình lạc lõng trong đám đông, chọn im lặng là cách để tiếp xúc mọi người, tự nhắc mình chữ "nhẫn" là cách mình tồn tại.

    Em thủa còn "sợ mình hết tiền phải vay thì ngại" vui vẻ ào vào chọn chọn, tìm lựa ở những sạp quần áo giảm giá trên vỉa hè, vẫn thấy tự tin mình có mắt thẩm mĩ và đáng yêu trong mắt mọi người. Em của ngày hôm nay, mua sắm trong những shop hàng hiệu đắt tiền, dùng nước hoa theo tâm trạng... chỉ có điều nét tươi tắn chẳng còn làm sáng lên khuôn mặt.

    Cái ngày em còn nghĩ "mình cứ sống theo lý trí của mình vì chỉ có một cuộc đời thôi" thì mỗi bước chân em đi đều nhẹ tênh, ít nhìn xung quanh hơn, quan tâm tới nhiều người, nhưng coi trọng cảm xúc của mình hơn. Em đã sống, yêu theo đúng bản năng của mình, có một chút "bất cần", một chút liều lĩnh, và nhiều thật nhiều đam mê. Còn bây giờ, em tin "mỗi con người không chỉ sống cho riêng mình mà còn phải sống cho những người xung quanh mình nữa", trước khi làm gì, em đã nghĩ nhiều hơn, đã tính toán nhiều hơn, đã... sợ nhiều hơn".

    Anh tin không? Đã lâu lắm em không mua hoa, chẳng còn mất mấy phút tự thưởng mình thư thái ngắm bình hoa vừa cắm để lấy hoa so sánh với nụ cười. Em của ngày hôm nay khi vào nhà sách, chẳng bao giờ lật tìm những tuyển tập thơ lãng mạn, em chỉ chọn Mạc Ngôn, hoặc những sách mà chỉ cần đọc tên thôi đã thấy cuộc sống thực, màu sắc hỗn độn và triết lý từng trải... em đã khác rất nhiều.

    Em đã tìm ra được định nghĩa cho riêng mình về tình yêu, đơn giản đó chỉ là một dạng cảm xúc vì khi va vào tình yêu, lý trí thường bị lu mờ, tình trạng ấy kéo dài thành tâm trạng yêu mà thôi. Chỉ có tình thân máu thịt là thiêng liêng nhất, là không thể mất mát, là vĩnh cữu. Em thực sự không còn muốn chạy theo nữa thứ tình yêu lãng mạn nhưng hời hợt, đầy vô vọng và khổ đau, em chỉ tin cái gì đang hiện hữu, đang gần nhất, đang bên em.

    Ngày em nhìn cuộc đời được phủ một màu phớt hồng xinh xắn em nuôi thật nhiều những khát vọng. Mong muốn được chinh phục và hy vọng những ước mơ lớn lao. Nhưng em bây giờ hiểu, cuộc sống và ước mơ không phải luôn có thể song hành, mà chúng lệch nhau, chúng khác biệt nhiều lắm, cuộc sống cần suy nghĩ thực, cần nhiều điều kiện khác mà tham vọng, ước mơ chỉ được xây từ tầng thượng, còn gốc của nó lại là cuộc sống và vì không tương đồng nên không vững chãi.

    Em không dành nhiều thời gian để tụ tập bạn bè, tham gia những cuộc vui. Em đọc sách nhiều hơn, viết về những gì đã qua và đôi lúc là để nghĩ về anh... Em chọn cách nhìn nhận mọi vấn đề từ góc khuất trước rồi mới tới tính tích cực, hình như tới tuổi này em trở lên thận trọng và đa nghi quá đỗi. Chẳng là cô bé thẳng băng, không thích là phản ứng, thậm chí tranh cãi hùng hồn, chỉ để chứng minh cái "tôi" nhiệt huyết và trong sáng.

    Đến cái tuổi gần 30 em hiểu hơn từ "vô cảm". Trước xem một bộ phim thương mãi cho một cảnh đời bất hạnh nào đó, em bây giờ vẫn khóc khi xem phim nhưng khô nước mắt là nghĩ luôn "phim ấy mà, cảnh giả thôi".

    Em của thời gian "hừng hực tuổi trẻ" mơ trở thành một nhà từ thiện, xây nhà, nuôi nấng và cứu vớt những mảnh đời khốn khổ. Ngày hôm nay khi dừng lại đèn đỏ ở một ngã tư, em thấy 2 đứa trẻ ăn xin lao và đánh nhau chảy máu, nghĩ thầm trong lòng "cùng khổ, sao không đỡ đần nhau, muốn dừng xe tách chúng ra, nhưng...", nhưng khi đèn xanh bật lên, cũng như bao người em lướt qua cơn thịnh nộ của 2 đứa trẻ, có cái gì đó thấy mình không còn là mình, rồi mỗi ngày đi qua ngã tư ấy tự nhiên thấy mình bất an.

    Giống như bao người phụ nữ khác, em xây dựng cuộc sống thực cho mình: là hàng ngày đi chợ, nấu cơm, lo với cái lo giá cả tăng, thèm tiếng bi bô trẻ nhỏ trong nhà, nhắc người thân đừng tặng hoa ngày lễ vì giá hoa sẽ đắt lắm.

    Em của ngày hôm nay không tin nhiều vào điều anh từng nói... Em nhìn đàn ông không qua lời người ta nói, mà qua việc người ta làm, địa vị người ta có, điều người ta làm được cho bản thân, cho gia đình của họ và thái độ của họ với những người phụ nữ xung quanh. Em không tin vào thứ tình yêu mà ngày em 20 tuổi em thấy nó vĩ đại. Em của một năm trước đây còn khóc vì hạnh phúc khi nhận được tin nhắn nhiều tính từ yêu thương của anh. Những tin nhắn như vậy bây giờ thỉnh thoảng có đến với em nhưng em biết gọi tên nó là những "mỹ từ"...

    Ngày xưa, em thấy "anh chở em trên chiếc xe đạp cũ" là lãng mạn, là chân thành thế. Bây giờ em phân biệt được dễ dàng, đi xe máy nhanh hơn xe đạp, đi xe hơi chống bụi, mát rượi trong mùa hè, ấm trong mùa đông và chẳng ướt nếu trời mưa...

    Em biết em khác lắm rồi, em sống với cái nhìn mới "trước tiên hãy bằng lòng với những gì đang có..." Em không đi tìm, không rung động, không đau khổ với những gì không thuộc về em, không thể là của em...

    Em đã có thể bước qua ánh mắt anh mà tim thấy lặng thinh, khoảng trống dù lớn hơn, nhưng em cũng không ép buộc nó phải lấp đầy. Em sẽ là em với tuổi gần 30... em chờ tuổi đến để biến đổi chính mình.
    Chỉnh sửa lần cuối bởi bebong415; 29/03/2009 vào lúc 01:42 PM.
    11 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 360 Bài viết

    • 126 Được cảm ơn

    #4
    Trích dẫn Nguyên văn bởi muihech Xem bài viết
    Chuẩn không cần chỉnh.

    Và, mình đang đẹp:Laughing::Laughing::Laughing:
    Chuẩn không cần chỉnh. Và mình sẽ bắt đầu sống cuộc sống của một người đàn bà đích thực như Trang Hạ nói. Restart nào
    Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
    Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
    • 1,073 Bài viết

    • 2,259 Được cảm ơn

    #5
    những năm hai mươi tuổi, ăn gì cũng thấy ngon - mặc gì cũng thấy đẹp - chơi gì cũng thấy vui, hầu như không có khái niệm về hai chữ :cô đơn. tối trước khi đi ngủ hay sáng sớm ngủ dậy mà nhận được tin nhắn chúc chiếc các kiểu của giai thì cười tủm một mình sung sướng.


    bây giờ ba mươi, ăn gì cũng nghĩ xem thành phần dinh dưỡng nó ra sao - lợi hại thế nào. tối trước khi đi ngủ nghĩ xem mai mặc gì. trước khi đi ngủ hay sáng ngủ dậy mà nhận được tin nhắn chúc chiếc các kiểu của giai thế nào cũng chép miệng nghĩ thầm - chú này ẩm IC chắc

    Những năm hai mươi tuổi lòng tràn ngập nắng mới và say mê yêu cuộc sống. Càng gần tuổi 30 càng thấy yêu mình hơn. Mỗi lần soi gương lại thấy trong đó một quả táo chín đỏ lựng thơm lừng ...
    Áo vàng chẳng tiếc mà chi

    Tiếc chăng là thuở xuân thì chóng phai
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 149 Bài viết

    • 28 Được cảm ơn

    #6
    rất thích truyện của Trang Hạ
    Thảm Lông Cừu Nhập Khẩu Từ Australian Made
    Chi tiết -----> http://mgod.webtretho.com/forum/f254.../#post26178782
    • 4,145 Bài viết

    • 622 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi thamlongcuuUc Xem bài viết
    rất thích truyện của Trang Hạ
    Đọc Trang Hạ sẽ tìm được chủ nghĩa biết tôn trọng bản thân và yêu bản thân hi hi hi ...

    Hình như chỉ có chị này có ảnh hưởng văn chương theo phong trào nữ quyền ... tự hành động tự chịu trách nhiệm cho hành vi của bản thân ...
    • 62 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #8
    thích nhất câu : "Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên."
    vấn đề là mình ko biết mình đang hoảng hốt hay bình yên nữa.
    Shop hàng Nhật
    Địa chỉ: Phòng 107, nhà E11, Thanh Xuân Bắc

    Điện thoại: 0937.80.30.80/0988.80.30.80
    • 113 Bài viết

    • 74 Được cảm ơn

    #9
    Các mẹ hãy tìm đọc "Đàn ông không đọc Trang Hạ" nhé. Tôi đã đọc hầu hết các truyện của chị Trang Hạ điều đó giúp tôi hiểu hơn về con người và cuộc sống này.
    • 516 Bài viết

    • 210 Được cảm ơn

    #10
    mê Trang Hạ từ cái ngày đọc HHT giấy đen xì đến h vẫn thích, năm ngoái ra Đinh lễ vồ ngay đc cái quyển Đàn ông k đọc Trang Hạ mà kết quá, nhưng thích các tác phẩm chị viết hơn là c làm dịch giả, hay tại văn khựa mình k tiêu hóa đc chăng, e mới 27+ chưa có gì để cảm thây hối hả cả các c ah, hic hic
    • 1 Bài viết

    • 0 Được cảm ơn

    #11
    Đàn bà 30 chỉ thèm tiền và tình. Thiếu tiền lúc nào cũng thấy cs mông lung, bất an. Thiếu tình thì cảm giác già cỗi, khát khao muốn khám phá... Nhưng công nhận, đàn bà 30 bình thản đến lạ kỳ...
    • 5 Bài viết

    • 6 Được cảm ơn

    #12
    "Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên."
    Thích câu này nè, đúng ghê á
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)
    • 9 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #13
    Mình chào tuổi 30 bằng 1 vấp ngã đau đớn, đau để mình trưởng thành hơn, nhưng vì quá đau nên khiến mình trở nên vô cảm.... Tìm đâu được 2 từ "đam mê" trong phần còn lại của cuộc đời đây???? Cách đây nửa năm thôi đọc "Đàn bà ba mươi" chưa thấy ngấm lắm, giờ đọc thấy ngấm từng câu từng chữ...
    • 9 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #14
    Hi vọng là qua đc giai đoạn này mình sẽ đạt đc cảnh những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên... hi vọng hi vọng....
    • 327 Bài viết

    • 119 Được cảm ơn

    #15
    Up vì vẫn thấy hay mỗi khi đọc lại mặc dù mình 31 rùi.