Sách - Truyện - Thơ

Chiếc lá đàu tiên của Hoàng Nhuận Cầm- có ai còn nhớ không ạ

Đến trả lời mới nhất
  • 0 Lượt chia sẻ
  • 2.02K Lượt đọc
  • 13 Trả lời

1 Người đang theo dõi

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2
    • 145 Bài viết

    • 162 Được cảm ơn

    #1
    "Em thấy không tất cả đã xa rồi
    Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ"
    Bố, mẹ nào còn nhớ bài này thì cho em xin với, hè về rồi, nho truong, nho lop, nho ngay tho ngay xa xua qua, :Smiling: :Smiling: :Smiling: cam on ca nha nhe

    • 3,748 Bài viết

    • 8,871 Được cảm ơn

    #2
    Chiếc Lá Đầu Tiên - Hoàng Nhuận Cầm


    Em thấy không - tất cả đã qua rồi
    Trong hơi thở, và thời gian rất khẽ
    Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
    Hoa súng tím vào trong mắt lắm say mê.

    Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
    Tiếng ve trong veo xé đôi bờ nước
    Con ve tiên tri vô tâm báo thức
    Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.

    Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bấy nhiêu
    Khúc hát đầu tiên xin hát về trường cũ
    Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
    Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm.

    Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
    Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
    Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
    Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi.

    "Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
    Với lại bảy chú lùn rất quấy"
    Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
    (Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

    Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
    Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
    Mùa hoa nở, rồi mùa phượng cháy
    Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm.

    Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
    Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
    Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
    Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi.

    Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
    Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
    Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
    Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên.

    P/S: Bài thơ này mình cũng rất thích, cảm nhận tất cả những gì hiển hiện trong đó đều rất trong sáng, thánh thiện. :Smiling:

    Cười lên đi em ơi! :Laughing::Laughing::Laughing:


    3 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 145 Bài viết

    • 162 Được cảm ơn

    #3
    HÌnh như câu cuối là :" cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi" thì phải
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 3,748 Bài viết

    • 8,871 Được cảm ơn

    #4
    Ôi em sơ ý quá, phải như bác nói đấy ạ "Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi".
    Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm có nhiều bài thơ rất hay, em cũng rất thích mấy bài thơ khác như "Viên xúc xắc mùa thu" hay bài "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" dưới đây:
    VIÊN XÚC XẮC MÙA THU
    Tình yêu đến trong đời không báo động
    Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
    Viên xúc xắc mùa thu trong cỏ
    Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng.

    Anh đi qua những thành phố bọc vàng
    Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
    Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
    Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

    Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
    Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
    Anh đi qua tổ chim non mới dựng
    Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm.

    Anh đi qua tất cả mối tình câm
    Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
    Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
    Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

    Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
    Trọng Thủy đứng suốt đời không hết lạ
    Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa
    Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

    Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
    Khi mở mắt Mỵ Châu
    Em ngồi đó
    Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
    Suốt đời anh mang tội với con tàu.

    Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
    Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
    Những giọt mực thứ ba
    em ơi không thể lỡ
    Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.

    Giọt mực em thong thả đến trong đời
    Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
    Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
    Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

    hay như bài này cũng rất hay:
    HÒ HẸN MÃI CUỐI CÙNG EM CŨNG ĐẾN

    Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
    Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
    Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
    Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi.

    Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
    Như cánh chim trong mắt của chân trời
    Ta đã chán lời vu vơ giả dối
    Hót lên! Dù đau xót một lần thôi.

    Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
    Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
    Anh sợ quá bây giờ anh mới nhớ
    Em hay là cơn bão tự ngàn xa?

    Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
    Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
    Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
    Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...
    Cười lên đi em ơi! :Laughing::Laughing::Laughing:


    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 18 Bài viết

    • 1 Được cảm ơn

    #5
    Trích dẫn Nguyên văn bởi miumiudangyeu Xem bài viết
    Ôi em sơ ý quá, phải như bác nói đấy ạ "Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi".
    Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm có nhiều bài thơ rất hay, em cũng rất thích mấy bài thơ khác như "Viên xúc xắc mùa thu" hay bài "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" dưới đây:
    VIÊN XÚC XẮC MÙA THU
    Tình yêu đến trong đời không báo động
    Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
    Viên xúc xắc mùa thu trong cỏ
    Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng.

    Anh đi qua những thành phố bọc vàng
    Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
    Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
    Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

    Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
    Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
    Anh đi qua tổ chim non mới dựng
    Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm.

    Anh đi qua tất cả mối tình câm
    Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
    Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
    Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

    Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
    Trọng Thủy đứng suốt đời không hết lạ
    Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa
    Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

    Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
    Khi mở mắt Mỵ Châu
    Em ngồi đó
    Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
    Suốt đời anh mang tội với con tàu.

    Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
    Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
    Những giọt mực thứ ba
    em ơi không thể lỡ
    Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.

    Giọt mực em thong thả đến trong đời
    Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
    Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
    Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

    hay như bài này cũng rất hay:
    HÒ HẸN MÃI CUỐI CÙNG EM CŨNG ĐẾN

    Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
    Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
    Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
    Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi.

    Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
    Như cánh chim trong mắt của chân trời
    Ta đã chán lời vu vơ giả dối
    Hót lên! Dù đau xót một lần thôi.

    Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
    Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
    Anh sợ quá bây giờ anh mới nhớ
    Em hay là cơn bão tự ngàn xa?

    Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
    Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
    Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
    Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...
    EM thích nhất 4 câu thơ này:

    Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
    Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
    Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
    Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi.

    Có một cảm giác gì đó nuối tiếc, day dứt, ám ảnh!
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 341 Bài viết

    • 206 Được cảm ơn

    #6
    Thơ Hoàng Nhuận Cầm.
    Cả thời sinh viên em hầu như đọc thuộc bài này, đọc cho đến bây giờ vẫn thuộc bởi đơn giản đây là bài thơ em đọc hay nhất nên hầu như hôm nào đi học cũng được yêu cầu đọc cho mọi người nghe.:Silly:
    Một bài thơ trong sáng, mang hơi thở của những người học trò phố huyện kiểu như trưa về che chung tán lá sen tránh nắng ấy.
    Em thấy không tất cả đã xa rồi
    Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
    Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
    Hoa súng tím vào trong mắt lắm say mê.
    Bây giờ đọc lại vẫn còn thổn thức. Vẫn nhớ như in những trò đùa nghịch ngày xưa, nhớ thế...
    Em sẽ học cách yêu của cỏ.
    Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng.

    • 341 Bài viết

    • 206 Được cảm ơn

    #7
    Trích dẫn Nguyên văn bởi miumiudangyeu Xem bài viết

    VIÊN XÚC XẮC MÙA THU
    Tình yêu đến trong đời không báo động
    Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
    Viên xúc xắc mùa thu trong cỏ
    Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng.

    Anh đi qua những thành phố bọc vàng
    Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
    Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
    Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

    Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
    Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
    Anh đi qua tổ chim non mới dựng
    Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm.

    Anh đi qua tất cả mối tình câm
    Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
    Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
    Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

    Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
    Trọng Thủy đứng suốt đời không hết lạ
    Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa
    Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

    Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
    Khi mở mắt Mỵ Châu
    Em ngồi đó
    Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
    Suốt đời anh mang tội với con tàu.

    Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
    Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
    Những giọt mực thứ ba
    em ơi không thể lỡ
    Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.

    Giọt mực em thong thả đến trong đời
    Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
    Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
    Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.
    Và bài này, em nhớ lần đầu tiên đọc nó. Đọc xong vẫn thấy văng vẳng bên tai là tiếng lắc cắc của viên xúc xắc đang xoay tròn, cứ tưởng mình như anh chàng đa tình của Hoàng Cầm nghe vi vút trong gió tiếng diêu bông ấy.
    Những bài thơ như thế này luôn làm mình xúc động và nhớ, nhớ như một phần đời của chính mình vậy.:LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc:
    Em sẽ học cách yêu của cỏ.
    Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng.

    • 264 Bài viết

    • 197 Được cảm ơn

    #8
    Chiếc Lá Đầu Tiên - Hoàng Nhuận Cầm


    Em thấy không - tất cả đã qua rồi
    Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
    Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
    Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say.

    Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
    Tiếng ve trong veo xé đôi bờ nước
    Con ve tiên tri vô tâm báo thức
    Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.

    Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
    Bài hát đầu xin hát về trường cũ
    Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
    Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm.

    Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
    Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
    Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
    Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi.

    "Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
    Với lại bảy chú lùn rất quấy"
    Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
    (Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

    Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
    Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
    Mùa hoa mơ, rồi đến mùa phượng cháy
    Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm.

    Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
    Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
    Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
    Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi.

    Em đã yêu anh, anh đã xa rời
    Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
    Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
    Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên.




    Mình sửa vài chữ trong bản post của miumiudangyeu nhé. Mình cũng rất thích bài thơ này, và mỗi lần đọc lại nhớ đến lễ bế giảng năm lớp 12. Nhớ quá!
    Chỉnh sửa lần cuối bởi chimtroixanhbiec; 18/05/2009 vào lúc 02:56 PM.
    Vì con tim ta sinh ra dưới ánh sáng buồn... !

    • 9,796 Bài viết

    • 26,058 Được cảm ơn

    #9
    Cách đây mấy chục năm, đêm nào Hoàng Nhuận Cầm đọc thơ là cả KTX Mễ Trì hầu như không ngủ. Nữ sinh viên mê thơ (có khi mê cả người) Hoàng Nhuận Cầm như điếu đổ. Đúng là trong thơ anh chất sinh viên đậm đặc, tinh khiết... Có ánh đèn giảng đường, có tiếng lá sân trường, có cái nhìn đắm đuối, có cơn đói khi hết tiền... Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm được sinh ra trong một gia đình làm nghệ thuật. Bố ông là nhạc sĩ Hoàng Giác tài hoa và lãng mạn với nhạc phẩm “Mơ hoa” nổi tiếng.

    Những ai đã ngồi trên ghế giảng đường đều biết đến bài thơ “Chiếc lá đầu tiên”, bài thơ này Hoàng Nhuận Cầm đã làm trong 10 năm. Kết thúc tuổi học sinh anh chỉ làm được 4 câu đầu. Khi “giã từ vũ khí” trở về trường đại học anh mới làm tiếp những câu thơ sau đó. Anh nói rằng, cho đến bây giơ, mỗi khi nhìn những chiếc lá ven đường anh đều rưng rưng xúc động. Nếu ai đó hỏi anh “Chiếc lá đầu tiên” ra đời như vậy còn tình yêu đầu tiên thì sao? Hoàng Nhuận Cầm sẽ nói: Với nhà thơ, sẽ không không có tình yêu đầu tiên hay tình yêu cuối cùng, mùa xuân nào cũng là mùa xuân thứ nhất.
    2 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

    • 9,796 Bài viết

    • 26,058 Được cảm ơn

    #10
    Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm, sinh năm 1952 tại Hà Nội, hiện công tác tại Hãng phim truyện VN. Sau tập Những câu thơ viết đợi mặt trời (1983), thì tập Xúc xắc mùa thu (1992) được Giải thưởng về thơ của Hội Nhà văn VN.

    Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

    Bình thơ

    Có những hẹn hò làm tình yêu thêm thi vị. Có những hẹn hò để rồi xa nhau. Có những hẹn hò để rồi có bài thơ như Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến của Hoàng Nhuận Cầm. Tôi vẫn luôn thích những sự lỡ làng trong thơ anh. Một hạnh phúc tưởng như đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại ….

    Đây là một trong những bài thơ viết hay về sự hẹn hò trong tình yêu. Vốn dĩ, hẹn hò là một phần của tình yêu, thật hiếm có những tình yêu mà không hò hẹn. Nhưng cách cảm nhận của Hoàng Nhuận Cầm lại thật đặc biệt. Đặc biệt trong nỗi đợi chờ không phải là vô vọng, vì cuối cùng thì "em cũng tới", nhưng khi em tới thì không phải anh không còn đợi nữa, mà chính mùa thu đã không còn kiên nhẫn với cuộc tình…Bởi lẽ:

    Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
    Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

    Hoàng Nhuận Cầm vốn giỏi dùng những hình ảnh thật cụ thể để diễn đạt những cảm giác vô cùng mơ hồ, tinh tế. Thấy bông hoa sót lại cuối cùng để biết một mùa thu đã qua, và người đọc cũng cảm nhận được nỗi đợi chờ đã mòn mỏi thế nào! Cuối cùng em cũng đến, nhưng đến chỉ để thấy có những điều quý giá đã trôi qua...

    Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
    Hót lên! dù đau xót một lần thôi

    Tiếng thơ như chưa bao giờ thành thật đến thế, thành thật để kiếm tìm một tiếng nói chân thành từ trái tim không toan tính, để con người đối diện với nhau không qua một tấm mặt nạ nào! Có lẽ cũng bởi sự thành thật một cách hồn hậu đó, mà thơ Hoàng Nhuận Cầm tìm đến được với bao tấm lòng, bao tình cảm tri âm!

    Khổ thơ thứ ba của bài thơ, tôi thích nhất, vì nó chất chứa trong đó rất nhiều suy tưởng. Một sự suy tưởng giản dị, nhưng nó không phải không chứa trong đó một quan niệm rõ ràng về tình yêu!

    Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
    Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
    Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
    Em hay là cơn bão tự ngàn xa

    Không hiểu vì đâu nhiều bạn trẻ thường hay chép lệch thành "Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói/ Rằng bồ câu không chết lẻ bao giờ". Nếu như thế, câu thơ vẫn hay nhưng lại hay theo một cách khác. Tôi thích cách suy tưởng của anh, bồ câu không chết trẻ cũng như những mong ước về tình yêu là vĩnh viễn. Tình yêu một mặt nào đó cũng là hiện thân của cái Đẹp mà con người hằng khát khao vươn tới và chiếm lĩnh một cách trọn vẹn. Vì thế mà bồ câu không chết trẻ, cũng như những tình yêu không có quyền chết trẻ, những khát khao không có quyền lụi tàn. Em hay là cơn bão tự ngàn xa. Tứ thơ không mới, nhưng lại lạ trong nỗi sợ hãi của con người, sợ hãi mà vẫn đón nhận, vẫn đợi chờ, vẫn phấp phỏng trong âu lo và hạnh phúc.

    Khổ thơ cuối cùng là một sự so sánh có phần chua chát, nhưng chua chát một cách ngộ nghĩnh, một các bâng khuâng và tiếc nuối, cái chua chát của một người còn trẻ:

    Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
    Gió em vào - nếu chán gió - lại ra

    Tưởng như tình yêu chỉ là một trò đùa, dễ dàng và chóng vánh với người con gái. Nhưng nếu để ý thì ta lại nhận ra một sự bao dung. Trái tim ấy là một tấm lòng, một tình yêu luôn chờ đợi, dẫu bé nhỏ nhưng vẫn là tổ ấm đủ để chở che cho những cơn gió vô tình một lần lạc bước. Để rồi cuối cùng, có một lần em đến, một lần em nói, một lần em đứng đó…. Chỉ có điều "mùa thu hoa cúc cướp anh rồi"… Đã bao lần đọc câu thơ này, tôi vẫn cảm thấy nỗi chông chênh của một con người, vừa quyết định sẽ lên tàu thì con tàu vụt chạy đi mất. Tàu thiếu đi một hành khách và người đi thành kẻ lỡ đường….

    Câu thơ cuối cùng của bài thơ lưu lại trong ấn tượng người đọc bởi từ "cướp" rất đậm "chất" Hoàng Nhuận Cầm. Nó giúp ta không quên những ngày anh còn là người lính làm thơ. Chất lính tráng ấy vẫn đôi lần trở về trong thơ anh như một gợi nhớ, một dấu ấn, một nét riêng đặc biệt.

    Thoáng đọc Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, người ta có thể nghĩ, ừ, bài thơ này "kết thúc có hậu" vì cuối cùng em cũng đến kia mà. Nhưng dư âm bài thơ, cách kết thúc của bài thơ lại cho ta một cảm nhận khác. Ấy là dư âm của sự lỡ làng... Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường?

    Theo TuoitreOnline
    1 thành viên đã cảm ơn vì bài viết hữu ích (xem)

  • Trang 1/2

    Chuyển tới trang

  • 1
  • 2